Khóc nhà thơ Hà Thượng Nhân

Huệ Thu, Hoàng Mỹ Tho, Lạc Thuỷ Đỗ Quý Bái, Quang Hà

Khóc Hà Thượng Nhân

Hiu hắt chiều Thu úa một màu
Chao ôi! Bãi bể với nương dâu
Thác về sống ở là như thế
Sinh ký tử quy cũng vẫn đau!
Nhớ Bác dễ quên ngay vẻ mặt
Đọc thơ không cản được giòng châu!
Bao năm Xướng- Họa vui quen biết
Một phút xa lìa Bác ở đâu?

huệthu
7:55 PM thứ ba ngày 11 tháng 10 năm 2011

*

Bài họa:

Vọng Tưởng

Vườn thơ bỗng chốc, đổi thay màu.
Có phải đau lòng tựa bể dâu!
Một kiếp rong đời, xa cõi thế.
Nghìn năm thoát tục, rời niềm đau.
Chưởng môn xa lánh tình thi hữu.
Huynh Thượng Hà quên nghĩa lụy châu.
Bút pháp trải phơi, đưa ý xướng.
Nhân gian lưu giữ, để lời đâu?

HOÀNG MỸ THO
10.14.2011

*Xin tha thứ nếu có sai,
chưa lần làm thơ đường, cám ơn.
hmt/11

*

Phụng Họa
KHÓC HÀ QUÂN

Vạn vật nhớ anh đổi sắc màu :
Đục ngầu biển cả , tím ngàn dâu .
Dù hay sống gửi lòng còn xót .
Dẫu biết chết về dạ vẫn đau .
Tưởng bóng khôn ngăn lời thống thiết
Nhìn hình khó cản giọt diêm châu
Hà quân sao vội lên trời gấp
Ai biết bây giờ ở những đâu ?

LTDQB

*

Kính họa :
Khóc nhà thơ Hà Thượng Nhân của nữ sĩ Huệ Thu

Chiều thu lá rụng, nắng loang màu
Man mác sầu đưa gió biển dâu!
“Lận Đận Bên Trời” nghe mãi xót*
“Đàn Ngang Cung” ấy phiếm còn đau
Người đi vào cõi ngoài miên viễn
Để lại cho đời những hạt châu
Thắp nén hương lòng đưa tiễn Bác
Mấy vần tâm kính gởi về đâu?

Quang Hà
*“Bên Trời Lận Đận”

Đã xem 75 lần.

Be the first to comment

Bình luận/Xướng hoạ