Mời Bằng Hữu

Hà Thượng Nhân

Hai ngàn năm đó như tia chớp
Hai ngàn năm trước Chúa ra đời
Chúa chịu đóng đinh trên Thánh Giá
Chúa đổ máu mình để cứu người
Chúa đổ máu mình mong chuộc tội!
Tội vẫn lan tràn khắp mọi nơi
Bao nhiêu dâu bể, bao đau khổ
Lời giảng tình yêu vẫn khản hơi
Những nỗi băn khoăn còn vẫn đó
Vẫn đêm mưa lạnh ngày sương gió
Vẫn nắng chan chan, vẫn tử sinh
Vẫn trẻ như trăng vừa mới mọc
Vẫn già vẫn bệnh, vẫn điêu linh
Vẫn câu hỏi lớn chưa ai giải
Ta tự đâu về như cỏ dại
Một cơn gió thổi loạn tinh cầu
Hòa bình mọc giữa cơn binh lửa
Binh lửa tàn đâu mọc ở đâu?
Mọc giữa lòng người đầy oán hận
Mọc trên nấm mộ cỏ xanh sầu?
Thời gian xóa hết thiêu tàn rụi
Khởi sự coi như mới bắt đầu
Thiên niên kỷ mới bao nhiêu nữa
Ðời có còn chăng những Ðỗ Phủ?
Ðời có còn chăng những cuộc say?
Ngủ vùi giữa chợ quên tháng ngày
Mấy ngàn, mấy triệu năm rồi nhỉ
Sách vở chưa vừa một cuộc chơi
Ai ngồi thiền giữa trời mưa gió
Ðể tìm cái Không trong cái Có
Biết để mà quên, nhớ để quên
Cái ta vô nghĩa vốn không tên
“Ðứng giũa Lô Sơn không biết núi” *
Ðứng giữa cuộc đời không biết người
Chỉ thấy hôm qua, hôm nay khác
Chẳng khác khi cầu một phút vui
Có phút vui nào hơn hợp bạn
Nhìn ai mắt biếc nhớ thương ai
Chỉ phút giây này là có thực
Bài thơ người trước gửi người nay
Nhìn trăng sực tỉnh cơn trường mộng
Mới thấy người thơ một kiếp say
Say từ tia nắng trên hàng liễu
Từ tiếng chim ca buổi sáng mai
Từ giọt sương cài hoa phượng tím
Từ tờ thư viết mực chưa phai
Tào Tháo lẫy lừng trang sử khép
Còn may lưu khúc Ðoản Hành Ca **
Thiên niên kỷ mới hay là cũ?
Ðường có gần hay đường vẫn xa?
Hãy gõ vào ly như kẻ ấy:
Rằng trăng, rằng gió của riêng ta
Gió mát trên sông chưa lúc cạn
Trăng treo đầu núi sáng bao la
Tất cả chẳng qua là giả tạm
Cái thực nằm trong cái chính ta
Cái thực thử soi vào đáy chén
Xin mời người cũ Tô Ðông Pha
Xin mời Lý Bạch mời bằng hữu
Mây trắng bay xanh rợp mái nhà

Hà Thượng Nhân

  • thơ Hà Thượng Nhân lấy ý thơ của Tô Ðông Pha
    ** Ðoản ca Hành thơ bốn chữ của Tào Tháo

Đã xem 54 lần.

1 Comment

  1. Invitation to Friends
    vuongthanh’s translation of “Mời Bằng Hữu” by Poet Hà Thượng Nhân
    — Sharing Vietnamese Culture with the World —

    Those two thousand years were like a lightning flash
    Two thousand years ago, Christ was born
    Christ endured being nailed on the cross
    Pouring his blood to save mankind
    Pouring his blood to pay for the world’s sins
    Still, Sin spread everywhere
    So many sea swept life-changing events, so much unhappiness
    The teachings of Love still carry on in fatigued breath
    The worries and concerns are still there
    Still the rainy nights, the windy days
    Still the bright sunshine, still death and life
    Still young like the moon just rising
    Still old, still sick, still desolate
    Still the big question no one has an answer for
    From where, have I arrived here like a wild blade of grass ?
    A rush of wind blew the stars wildly about
    Peace arises from the ceasing of soldiers’ fires
    Where does the firing end ? Where does it arises ?
    It arises from the human heart full of bitter hatred
    It arises from the graves filled with withered grass
    Time will erase all burnings and destructions
    Starting afresh as in a new beginning
    In the new millenium, how much more is there ?
    Are there still any Tu Fu poets ?
    Are there still any occassions of intoxicating drunkenness ?
    Sleeping in the market, forgetting the months and days
    How many thousand, how many million years already ?
    Who sits meditating under the raining and windy sky
    To find the voidness within things of substance
    Knowing for the purpose of forgetting, remembering for the intention of forgetting
    This self of mine is meaningless, and was without a name
    “Standing inside Lô Sơn mountain, not knowing mountain”
    Standing in the midst of Life, not knowing otherliness
    Just see that yesterday and today is different
    Not different than when wishing for a minute of delight
    What minute of delight is better than the meeting of friends
    Gazing into deep sea blue eyes with fond feelings
    Just this very instant is truly real
    Looking at the moon, suddenly wakened from a long dream
    To find that a poet’s life is a life of intoxicating drunkenness
    Drunken from the rays of sunshine on the willow tree
    From the sounds of birds singing in the morning
    From the dewdrops glistening on the purple Jacaranda flowers
    From the letter with ink not yet dried
    Cao Cao , illustrious in the history pages that have closed
    Still fortunate to have left to posterity the poem “Short Song Style”
    The millienium, is it new or old ?
    Is the road near or is it still far ?
    Let’s tap on the wine glass like that fellow :
    That the moon and the wind of only mine
    The cool wind on the river never stop blowing
    The moon on the mountain top radiates its light wide and far
    Everything is but transitory illusion
    The true nature lies within oneself
    Try reflecting the true nature into a wine cup
    Welcome poet of times past, Su Shi
    Welcome Li Bai . Welcome Friends
    White clouds floating by, providing shade for the gathering of friends …

Bình luận/Xướng hoạ