Mưa Nha Trang

Huệ Thu

Mưa Nha Trang là mưa rào
Trời đang nắng ráo bỗng ào cơn mưa!
Mưa buồn ngay cả giữa trưa
Thương ghê những đứa học trò, mái hiên
Thương ghê cô bé đồng tiền
Không cười mà nhoẻn miệng duyên quá chừng!
Nha Trang trưa phố thật đông
Cơn mưa bất chợt như bừng…pháo hoa
Ô xanh ô đỏ chan hòa
Anh giương chị nép, ô là…Nha Trang!

*

Với tôi, mưa quá ngỡ ngàng
Vui chân ngắm phố, rẽ ngang đứng nhìn
Trời không còn nữa màu xanh
Bà cụ bạc tóc nghiêng mình che mưa
Trước ngực bà, một cuốn thơ
Đọan Trường bốn chữ mờ mờ Tân Thanh!
Tôi nhìn thấy vội đến nhanh
Cầm ô che cụ chút tình cháu con
Mặt kề mặt, cụ phớt hôn
Sách trên tay cụ gió vờn mưa lem…

*

“Nước trôi hoa lặng đã yên
Hay đâu địa ngục giữa miền trần gian!” (*)
Cụ ngâm khẽ, mắt mơ màng
Cơn mưa bất chợt hàng hàng lệ sa…!

(*) Thơ Nguyễn Du, Đoạn Trường Tân Thanh, câu 1705 – 1706

HuệThu

Đã xem 1888 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*