Hà Thượng Nhân giới thiệu tập thơ Lục Bát Huệ Thu

Con vô cùng, bé cưng của mẹ. Trong đầu óc non nớt của tôi từ thuở thiếu thời, hình ảnh Mẹ tôi tuyệt đẹp. …Người đẹp mãi trong đời tôi, trong tâm hồn tôi, cho dù người ở xa hay gần còn sống hay đã chết…! 
Tôi nhắc đến Mẹ tôi, để nói cái lý do nào đó khiến tôi làm thơ. Thường người ta nhớ Mẹ vì điều không phủ nhận được : Mẹ yêu con !. Tình yêu có nhiều hình thái dù nó nằm trong hình thức nào. Ở đây, tôi thấy rõ nhất trong những bài hát ru Mẹ tôi thường rót vào tai tôi, ru những đúa em tôi, những đứa cháu , hoặc những đứa trẻ con nhà hàng xóm gửi nhờ, một buổi trưa, một buổi chiều … Qua những bài hát ru đó, tôi thấy tình thương giữa người với người thật lạ lùng và tinh tế không ngờ. Không hẳn chúng xoáy vào tim ta, chúng đi vòng “giả bộ” và cũng “giả ngộ” nữa, chẳng hạn những câu này :
.
Trèo lên cây bưởi hái hoa
Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân
Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc
Em có chồng rồi anh tiếc lắm thay …

Cây bưởi, ruộng cà, nụ tầm xuân … nào có mắc mớ gì tới chuyện hôn nhân, thế mà thành chuyện tâm sự, ngột thật !. Ðiều tôi chăm bẳm ở mấy câu trên là cái vần điệu của ca dao, cách gieo vần, cách láy tiếng và cách “tỏ” ý. Chính cái “hơi” nồng nàn của ca dao làm sinh khí cho những bài thơ có tên tác giả. Tôi thèm thơ quá. Tôi muốn làm thơ. Tôi phải làm thơ. Và tôi được làm thơ… 

Xin cảm ơn Mẹ tôi . Xin cảm ơn những bà Mẹ Việt Nam. Tôi hiểu vì sao có lời ru. Tôi hiểu vì sao có ca dao. Tôi đã chảy nước mắt khi tôi nhớ hai câu ru mà Mẹ tôi thường hát mỗi chiều chiều, rất xưa :

Chim bay về núi tối rồi
Không cây chim đậu, không mồi chim ăn … 

Ðọc Lục bát Huệ thu

Lục bát ht là một tập thơ từ đầu chí cuối viết theo thể lục bát để kính dâng lên Mẹ như đôi lời trước sách. …. Tôi được quen huệ thu qua lời giới thiệu của Võ Phiến, về một bài thơ thật dễ thương viết từ thuở học trò.

Thơ huệ thu hồn nhiên. giản dị nhưng không vì thế mà không có những bất ngờ. Bất ngờ của thơ của ca dao. Còn gì bất ngờ hơn “Trèo lên cây bưởi hái hoa” rồi “em lấy chồng rồi anh tiếc lắm thay !”, Huệ thu thắc mắc : “cây bưởi ruộng cà, nụ tầm xuân… nào có mắc mớ gì đến chuyện hôn nhân, thế mà thành chuyện tâm sự, ngộ thật” , huệ thu thừa biết là có “mắc mớ”. Bởi vì nụ tầm xuân “nở ra xanh biếc”. Hai sự kiện tưởng như không liên quan gì đến nhau : trèo lên cây bưởi và em lấy chồng rồi – nhưng thật sự có liên lạc mật thiết với nhau.

Quách Tấn “Ðêm thu nghe quạ kêu” tự nhiên hạ một câu : “từ Ô Y hạng rủ rê sang” . Cái ngõ Ô Y (áo đen) của nhưng nhà quyền quý họ Vương họ Tạ nào có “ăn nhằm” gì đến loài quạ kia đâu ? Nhưng con quạ màu đen, ở ngõ Ô Y , họ Vương họ Tạ chuyên mặc áo đen. Thế thì có phải những con quạ đen ấy đã đến từ cái ngõ Ô Y không ?

Thơ huệ thu thật buồn, Huy Cận luôn luôn nhắc đến nỗi sầu thiên cổ nhưng thơ Huy Cận Sầu chứ không buồn, nỗi sầu vô cớ, ngơ ngác của chàng trai mới lớn. Nỗi sầu đầy thi vị như một niềm vui. Huệ thu thì không. Có một cái gì đó hết sức dở dang, ngậm ngùi trong cuộc sống. Nỗi buồn nhẹ nhàng nhưng sâu, thấm. Như ca dao, như những lời ru của Mẹ.

Trách gì huệ thu muốn làm một cuộc thí nghiệm táo bạo :Cả một tập thơ đều viết theo thể lục bát. Mà lại không phải là một cuốn truyện. Nhưng huệ thu đã thành công. Vì huệ thu yêu thơ tha thiết, vì huệ thu chân thành và nhất là vì huệ thu là một thi sĩ

San Jose 15 tháng 1 năm 1997
Hà Thượng Nhân

Đã xem 361 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*