Ngồi ngoài vườn với con chó, chợt ra mấy câu

Bùi Ngọc Tô

nhìn lên, đầu tóc đã bạc phơ
da dẻ nhăn nheo, mắt cũng mờ
tay chân lọng cọng và run rẩy
nhưng mà ai cấm để ta mơ? nhưng mà ai cấm
để ta mơ?
và vẫn còn đi, vẫn cứ chờ
chờ ai, ai đợi, ai chờ  đợi?
riêng ta, ta vẫn,ta vẫn mơ.Bùi Ngọc Tô
(tặng ô Tr.)

&&&&

mấy anh bạn cũ,sao còn gặp?
hơn 70 rồi,cũng hiếm đa!
say, không vì rượu,vui vì bạn
nói chuyện xưa kia, chẳng thấy già.
T.

Đã xem 489 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*