Nơi Về Phương Đông

Ở đó
bình minh giống ngọn 
cờ
trải dài Hy Mã 
tuyết như mơ
Quê Hương
không thấy còn biên 
giới
chỉ có lòng vui
ta với thơ ! 

 

Ở đó 
không còn câu hỏi nữa
hoàng hôn
đã 
hóa lá cây rừng
màn vương
khép chặt đời băng giá
ta ngắm hình 
ta
thấy dửng dưng !

 

Ở đó 
ta về lại tuổi xuân
vòng tay trống 
vắng
nỗi bâng khuâng
mạn đà la nở
xanh màu khói
những đóa sen 
thơm
ngát tuyệt trần !

 

Ở đó dấu chân và dấu lệ
không còn ấn tượng 

của tâm tư
tiếng chuông rung
mỗi lần ta thở
mắt nhắm mơ hồ 
một 
giấc trưạ..

 

Về đó 
nghe anh ! về xứ Phật
trăm năm rớt 
hết
phút giây thừa
những cơn đau đớn 
coi là bụi
rốn với nhau 

liền tiếng võng đưạ..

 

tổ quốc
không là cơn mộng ảo
Quê 
Hương
nhìn xuống thấy năm châu
những đường biên giới 
không là 
núi
biển cuối chân mây 
nhạt nét sầụ.. 
triệu triệu năm rồi 
câu 
Ðịnh Mệnh :
phồn hoa sáng rực 
-mặt – trời – soi !
nơi ta đứng lại 

ngày không tắt
đêm ấm và êm
ở tiếng cười !

 

Ở đó 
ta về vun ước nguyện
cho bền muôn thuở 

cõi Giang Sơn
lụa đào em trải
Nam cùng Bắc
cho thắm môi 
người
mãi nét son…

 

Huệ Thu

Đã xem 787 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*