Rượu – Cờ – Hoa – Nguyệt

Bùi Ngọc Tô, Hà Thượng Nhân, Huệ Thu

Khi Chén Rượu 

Martin với Ngũ Gia Bì
Có khi rượu đế cũng mê mẩn hồn …..
Thuốc ngâm với rượu Vĩnh Tồn
Có khi cũng để lên mồm nhâm nhi

Khi Cuộc Cờ 

Nháo nhào xe ngựa sang sông
Quan quân lẫn súng thần công mỡ màn
Chao ôi khi cuộc chiến tàn
Vua quan sĩ tốt xếp hàng ngay đơ

Khi Xem Hoa Nở 

Mùa Xuân ngắm hoa đào
Mùa Hạ ngửi mùi sen
Sang Thu hoa cúc nở
Ðông đến đợi hoa – chôn

Khi Chờ Trăng Lên

Trăng mười ba láu táu
Trăng mười lăm vừa tròn
Ðến lúc trăng mười sáu
Trăng như đã buồn buồn

Bùi Ngọc Tô
San Jose, 11 26 97

Quá nửa đêm sau một tiệc rượu với bằng hữu Bùi Ngọc Tô viết bài thơ và chuyển cho huệthu bài thơ bảo họa, huệ thu bèn nối điêu :

Nửa Ðêm Trong Vườn
Riêng Một Cõi 

Khi Chén rượu,Khi cuộc cờ
Khi xem hoa nở,Khi chờ trăng lên
Ng.Du

Khi xưa, của những người hiền
Khi nay, của những người quên chuyện đời
Khi nao, trong cõi con người
đời cay đắng mấy, nụ cười vẫn thơm?
Thơ từng ôm
mặt trời từng hạt… (*)
nửa đêm buồn thảng thốt thơ ai
đường đi – một bước – dặm dài
Quê Hương – nhìn lại – xa ngoài chân mây!

Rượu hồng… một giọt, đã say
cờ đang dở cuộc nên ray rứt lòng
và hoa… Sắc Tức Thị Không
và trăng, ơi… chỉ là vòng ảo hư!

Tụng hồi Kinh
thấy Như Như
Rượu – Cờ – Hoa – Nguyệt mong từ thuở xưa
tình riêng – con cá lặng lờ
tình chung – con nhện giăng tơ… một mình!
còn gì để gọi là tin?
Quê Hương – Tiếng kẻng cầm canh, chắc còn?

Nhớ sao hàng phượng Ngọc Sơn
nhớ sao mảng nắng Sài Gòn, hoa me
vui chăng nếu có buổi về
nhắc bao nhiêu nỗi lòng khuya, đêm này…

(*) ý thơ thiền sư Nhất hạnh

Huệ Thu
San Jose 11 26 97

Hôm nay (02 02 98) thi sĩ HTN có răng đau đến Phòng mạch , trong lúc chờ đợi, huệ thu đưa hai bài thơ trên và HTN đã họa ngay trong lúc chờ đợi làm răng:

Rượu – Cờ – Hoa – Nguyệt 

Họa bài Nửa Ðêm Trong Vườn
Riêng Một Cõi của Huệ Thu

Trần gian lạc xuống tình cờ
Trên tiên biết có ai chờ ai lên?

Rừng lau xưa có người hiền
Nghe thơ nhiều lúc tưởng quên sự đời
Nồng say là mối tình người
Mắt nhìn nào sắc nụ cười nào thơm

Ta muốn ôm
mưa Thu từng hạt
Thơ của mình thảng thốt vì ai
Trăm năm cát bụi là dài
Phỏng trong thương nhớ có ngoài chân mây?

Rượu – Ờ ! Người trước đã say
Ván cờ chưa xóa vẫn ray rứt lòng
Hoa ngày tháng cũ còn không?
Trăng thanh mấy độ nửa vòng thực hư

Lật tờ kinh
tưởng chân như
Tưởng cờ – hoa – rượu – nguyệt từ thuở xưa
Tưởng đâu mặt nước lững lờ
Nhện nào nhện chẳng giăng tơ vì mình
Làm sao đánh mất niềm tin
Ðể nghe nỗi nhớ thâu canh vẫn còn

Làm sao về lại Ngọc Sơn ?
Mùi xăng mùi bụi Sài Gòn lá me
Chôn chân từ đó chưa về
Tiếng thơ nào lạnh giữa khuya thế này?

Hà Thượng Nhân 98
San Jose, 02 02

Đã xem 1073 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*