THƠ HAI CÂU

là Thơ chỉ có hai câu. Thế mà làm được hai câu không phải là chuyện dễ. Xưa bên Tàu có Giả Đảo cũng để ba năm mới làm được bài Nhị Cú: 
Nhị cú tam niên đắc. 
Nhất ngâm song lệ lưu… 
Vừa rồi Lê Đạt ở Việt Nam, qua Pháp công tác, có làm tập thơ, mỗi bài chỉ có hai câu, đó là tập: 
Từ Tình Epphen – Tạp chí Thơ đã ấn hành taị Mỹ. 
Thơ hai câu ít có ai làm. 
Với hai người nói trên, là ít. 
Tôi tự hỏi: sao mình không gom lại những bài thơ mình làm giờ, bây giờ, ở đây, ở kia, khi buồn, khi gịân, khi yêu….. đóng thành tập chơi ? 
Trước, có cái gì nhìn để quên đời tục lụy. Sau, để có ai nằm trong thơ thì nghe thơ mà trăn trở ngậm ngùi… 
Thơ hai câu là thơ thế đó. 
Huệthu 
San Jose, Hạ 1998 

Sóng lớp phế hưng coi đã rộn 
Chuông hồi kim cổ giục càng mau… 
Bà Huyện Thanh Quan 

Quê Hương Đã Mất 

Cọng nhau, cuống rốn, chôn Đà Lạt 
Hai chữ Quê Hương viết xứ người ! 

Nhị Cú Tam Niên Dựng 

Hai câu để mất ba năm dựng 
Đọc lại, chưa suông, bởi nghẹn ngào! 

Xuân Muộn 

Phấn, son mua để đầy trên kệ 
Ý lược, lòng gương nở đóa hoa ! 

Bùi Giáng 

Khi không bỏ chức, từ quan 
Nhớ bầy dê, kiếm, gặp nàng Mọi con 

Bàng Hoạch 

Không duyên mà kết nên chồng vợ 
Bởi có tình yêu… hóa bạn đời . 

Lan Hinh 

Vung tay vẫy mực đầy lên sách 
Là thấy trăng sao hiện giữa lòng . 

Trần Vấn Lệ 

Người dắt chó đi, về, đúng chỗ 
Thì ra chó đã dắt người đi ! 

Nhất Phiến Băng Tâm 

Lòng thơm như thể câu thơ cổ 
Tóc bạc đành thôi… cuộc biển dâu ! 

Thanh Hiên 

Tên người ta đặt: Thanh Hiên 
Mái tranh, vách cỏ, nối liền câu thơ… 

Xa 

Người đi một bước trăm ngày nhớ 
Thêm một ngày xa, nhớ mấy năm ? 

Trúc Hà 

Trúc người ta mọc trên rừng 
Trúc tôi thì mọc theo dòng nước trôi . 

Một Tập Thơ 

Đầu Non Mây Trắng còn mây trắng 
Chải tóc, êm xuôi nước một dòng… 

Chân Dung 

Mười ngón tay ngà không giữ gió 
Thì đem nắng ủ gót chân son ! 

Ca Dao 

Gạch Bát Tràng xây hồ Bán Nguyệt 
Chân mày hồ dễ nối chân mây ? 

La Jacaranda 

Tím đất trời đây mùa Phượng Tím 
Tím lòng mà thấy chẳng xa nhau ! 

Gương Lồng Bóng Ngựa 

Nhớ, nếu mà quên, thì chẳng nhớ 
Bóng hoa. Bóng ngựa. Bóng thời gian ! 

Bạn Cũ Sài Gòn 

Rượu vơi, thơ cạn đáy bầu 
Người dưng vuốt mặt quên câu nghĩa tình ! 

Vẽ Mây 

Vẽ mây để thấy hình vân cẩu 
Rồi nghĩ chuyện đời như chó mây ! 

Tàn Canh 

Chao ôi chén rượu, cuộc cờ 
Tàn canh, còn lại: câu thơ ngậm ngùi . 

Trăm Năm Cô Đơn 

Thương ai ngậm ngải tìm trầm 
Thương ta – một bóng, trăm năm, chợt buồn ! 

Ngũ Tuyệt 

Nghe chó sủa vu vơ 
Nửa đêm trăng mờ, tỏ… 

Tượng Nữ Thần Tự Do 

Người đàn bà đứng nhìn ra biển 
Gió thổi bừng lên đuốc Tự Do ! 

Ngục Côn Sơn Thời Vượt Biển 

Đi kiếm Tự Do rồi lỡ bước 
Không làm cách mạng cũng vào đây ! 

Hồi Hương 

Khi đi gạt lệ, không ai thấy 
Về, gặp người thân, mắt chửa khô ! 

Sự Sống Còn 

Người nắm tay người, hôn mái tóc 
Trời ơi gió biển mặn còn đây ! 

Bản Án Vượt Biên 

Làm dân, thích nhỉ – như làm giặc ! 
Tay trụi, chân trần, cướp nước ư ? 

Một Câu Nói Thành Câu Thơ 

Tôi về đứng tựa cầu Thê Húc 
“Hà Nội Ba Mươi Sáu Phố Phường ?” 

Mười Lăm Năm Ấy 

Lòng ngẩn ngơ buồn ngẩn ngơ nhớ 
Quê Hương ngờ ngợ cài gì tan… 

Chiều 

Ôi, chẳng lẽ chiều như thế nhỉ 
Mây vương đầu ngõ, nắng bên hiên ! 

Đêm 

Tiếng dế than dài . Đêm bất tận 
Nhang tàn. Bất lụn. Nỗi sầu riêng… 

Trưa Chia Tay 

Mây chia vệt nắng trên trời 
Trong ta còn nửa nụ cười, chia ai ? 

Tìm Đâu Hơi Ấm 

Tay cầm tay lạnh ôi chao 
Con sông trước mặt nỡ nào cũng xa ! 

Tình Xa Một Lần 

Người dưng ơi hỡi người dưng 
Cầm như con sáo qua sông chẳng về… 

Mùa Thu 

Tôi thả hồn thơ bay lãng đãng 
Mùa Thu lạ nhỉ, lá sao vàng ? 

Thời Gian 

Còn chút tuổi trời, tôi níu giữ 
Cành Thu tay chạm, lá Thu bay ! 

Uống Rượu Làm Thơ 

Một chung rượu xẻ làm hai nửa 
Tình ấm không ngờ năm ngón tay ! 

Trăm năm cô đơn 

Thương ai ngậm ngãi tìm trầm 
Thương ta- một bóng, trăm năm, chợt buồn 

Người Đẹp Không Có Tuổi 

Ừ nhỉ ngàn năm quên tiếng cụ 
Hèn chi còn mãi một Tây Thi ! 

Bích Hoàng 

Người trăm năm cũ, xa, không hẹn 
Nhớ Cố Đô, thì cũng nhớ ai ! 

Bích Thu 

Nhánh cây hàng xóm vừa bay hết 
Chiếc lá mùa Thu – lá cuối cùng ! 

Bích Tiên 

Quê Hương yêu quý, tôi từ tạ 
Trường Nữ xưa còn. Không áo xanh . 

Nước Chảy Lá Môn 

Ngô Đình Diệm chết, hay chưa chết ?* 
Sự trả thù hay miếng đỉnh chung ? 

Thèm Tiếng Gà Trưa 

Ở đây nghe được gà trưa gáy 
Tôi chắc yên lòng nhớ Cố Hương ! 

Chim Sẻ 

Con chim se sẻ như tôi nghĩ 
Cánh nhỏ mà qua được Đại Dương ! 

Mây Thu 

Ôi núi sông kia liền lại một 
Đời đâu buồn mãi áng Thu Vân ! 

Phụ Người 

Nước lã, người xưa nâng thế rượu 
Người sau, ăn cháo nỡ quên nhau ! 

Đà Lạt Ơi 

Ai về Đà Lạt không ai ? 
Ngắm giùm tôi với làn mây núi Bà ! 

Đà Lạt Trên Môi 

Cắn hoài không nát nụ hoa 
Thương sao một cõi, là Đà Lạt xưa ! 

Một Điều Ước 

Ước gì mình hóa ra dưa 
Để ai đó khát lòng trưa đỡ thèm ! 

Một Điều Ước 

Ước gì mình hóa ra chim én 
Dang cánh mùa Xuân bay bốn phương… 

Dạo Núi Mùa Xuân 

Mùa Xuân cỏ mọc xanh triền núi 
Một đóa hoa vàng. Ôi dễ thương ! 

Nguyễn Bá Trạc 

Nguyễn Bá Trạc vui đời thiện nguyện 
Tấm lòng, một bến, đợi thuyền nhân ! 

Thùy Dương 

Đêm nghe sóng vỗ. Sóng về 
Đêm nghe ai lách cỏ lề. Ai Xa ? 

Hứng Mưa Trưa 

Trưa Thu. Mấy hạt mưa Thu rớt 
Lạnh chút thôi mà cũng buốt tim ! 

Câu Hỏi 

Hình như mây khói quan hà nổi 
Nên buổi chiều dâng trong mắt tôi ? 

Chỗ Từng Đổi Áo 

Qua cầu. Đứng giữa dòng sông 
Nước trôi cuốn mặt trời hồng, đi đâu ? 

Chúc Ngôn 

Tôi không để lại gì đây cả 
Vì đất trời kia là của chung ! 

Từ Tạ 

Bắt tay, cầm được bàn tay mãi 
Thì giận ai chi tiếng giã từ ! 

Bướm Và Người 

Kìa, con bướm chẳng vì hoa, đậu 
Ta ở hoài sao giữa cõi người ? 

Hà Nội Mới 

Ông Đồ thảo bút câu thơ Tết 
Tìm mãi, thấy trời mấy vệt sương… 

Giận 

Giận người chưa mở miệng ra 
Nhắm con mắt lại lệ sa bao giờ ! 

Xuân 

Gót son không có ai cùng ngắm 
Tôi bóp bàn chân đau thấu tim ! 

Hạ 

Có lần ai gọi tôi tên Hạ 
Áo mắc cành sen, gió rách rồi… 

Thu 

Lá vàng mấy lá. Thu đầy ngõ 
Muốn quét. Mà thôi. Sợ hết buồn ! 

Đông 

Một bầy chim lạ từ phương Bắc 
Đậu trước nhà, đây, chẳng phải Xuân ! 

Trước Cổng Nhà 

Người đi ngang, gió sao về ngược 
Còn chút hương mà tiếng bước xa… 

Đồng Tọa 

Thích chứ buổi mai ngồi ngắm nắng 
Ngắm mình. Thấy bóng. Tưởng ai bên ! 

Nỗi Chờ Dù Tuyệt Vọng 

Trăm năm ai lỗi hẹn hò 
Cây đa vẫn cũ. Con đò vẫn xưa ! 

Sự Động Tĩnh 

Đồi gió, cây thông cũng muốn nằm 
Đá thì bất dịch đến muôn năm ! 

Đổi Tên 

Tự Do, không có nên Đồng Khởi 
Công Lý, Nam Kỳ Khởi Nghĩa tiêu 

Tình Phụ 

Bế con về ngoại, con nhìn mẹ, 
Gạt lệ cầm như nước ngược dòng. 

Thời Gian Lẫn Lộn 

Hoa me vàng, ngỡ mùa Thu tới 
Hứng, biết mùa Xuân đã héo hon 

Ngóng Từng Con Nước 

Nghe chim bìm bịp gọi chiều 
Thuyền ơi theo nước thủy triều về chưa ? 

Bỗng Dưng 

Đói lòng hứng giọt nước mưa 
Tự dưng tiếc bát canh thừa bữa vui ! 

Câu Hỏi 

Tại sao Từ Thức bỏ trần 
Đến chi Tiên Cảnh quay chân trở về ? 

Mùa Xuân Xa Xăm 

Hỏi thăm chim én câu này: 
Vì sao mà chở Xuân bay về ngàn ? 

Hảo Huyền 

Ước gì mình hóa ra lan 
Hứng sương mà nở cho chàng tương tư ! 

Bến Phong Kiều 

Vầng trăng ai nỡ dìm trong nước 
Quạ khóc sương mờ đêm thản nhiên ! 

Cách Giang Do Xướng 

Thèm rượu, mà thôi – không ghé quán ! 
Nghe làm chi khúc Hậu Đình Hoa ? 

Châu Hoàn Hợp Phố 

Trời Ban Mê Thuột đầy sương 
Tôi qua phố cũ lạc đường chiêm bao ! 

Chào Em Ngày Xưa 

Đà Lạt ồ em cô lớp Sáu 
Ngày xưa còn mãi áo xanh bay ! 

Nhà Thờ Trên Đường Yersin Đà Lạt 

Con gà trên đỉnh tháp chuông 
Nhà Thờ Đà Lạt chiều sương tối trời… 

Nữ Thần Tự Do 

Bà quay lưng lại đời điên đảo 
Cuốn Thánh Kinh cầm khéo gió bay ! 

Khánh Hà 

Em in thơ rải cho đời 
Thương em! Thơ đó! Đâu người đọc thơ ? 

Người Huế 

Người ơi! Sao người cứ mô răng rứa 
Bên nớ bên tê cách trở hoài ! 

Một Điều Ước 

Ước gì ta hóa cành lan 
Nở trong đêm tối rồi tàn trong khuya ! 

Tiếng Ếch Vườn Thu 

Mua hai con ếch thả vườn chơi 
Tôi tối như nghe chúng gọi trời ! 

Con Kéc Bay Rồi 

Con kéc bay rồi, con kéc bay 
Làm sao nó mở xích tung dây ? 

Con Vịt 

Con vịt cô đơn lội xuống hồ 
Nước tung lên cánh đẹp làm sao ! 

Ba Thằng Vũ Ơi 

Gọi chàng một tiếng, đêm khuya dội 
Âm vọng nghe chừng tiếng súng xưa… 

Ngõ Trúc 

Thôi rồi! Ngõ trúc, con diều 
Vầng trăng đã lạnh từ chiều tiễn đưa. 

Vầng Trăng 

Vầng trăng trên mái tóc ai, 
Đêm nay ngõ trúc có cài then sương ? 

Tiễn Người 

Người đi! Ừ nhỉ người đi, 
Hắt ly rượu tiễn nhớ gì nữa đây ? 

Tranh Giành 

Được thua thôi cũng chuyện thừa ! 
Mộng xưa đã chín hay chưa hỡi người ? 

Đập Gương Tìm Bóng 

Đập gương tìm bóng thấy chưa ? 
Mới hay vua cũng từ xưa đa tình !

Đã xem 494 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*