Tôi Về Đà Lạt

Về Lại Ðà Lạt Hai Mươi Tám Năm Xa

Thơ: huệ  thu 
Nhạc: Nguyễn Văn Thơ  
Trình bày: Kiều Lệ 

Tôi về Ðà Lạt nửa đêm
Vẫn con phố cũ
Vẫn đèn vàng hoe
Vẫn con dế rúc bên hè
Mấy mươi năm
Vẫn cứ nghe là buồn! …

Tôi về Ðà Lạt đêm sương
Ðầu không nón đội
Khăn voan nhẹ hều
Gió nhè nhẹ
Gió không nhiều
Ðủ cho tôi tưởng ai dìu tôi đi…
Ôi Ðà Lạt thuở Xuân Thì
Mấy mươi năm chẳng thấy gì khác hơn
Vẫn rừng thông
Vẫn núi non
Vẫn nhà mái ngói mái tôle rêu mờ
Chỗ tôi về
Chỗ bài thơ
Của ai lén để khi chờ tôi qua
Mấy mươi năm
Vẫn đây mà!
Bài thơ còn vết tích là…
Bóng trăng!

Tôi về Ðà Lạt lâng lâng
Hồn đang tuổi xế và Xuân đã tàn
Bánh xe ngựa chẳng còn lăn
Quạnh hiu con dốc
Cỏ nằm đợi sương!
Mấy mươi năm chửa lạc đường
Mà sao đâu mất khu vườn tuổi thơ!
Không ai đứng đợi đứng chờ

Tôi vào nhà
Lẳng lặng ngờ nhà hoang…

huệ thu   

Đã xem 474 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*