Trăm Mười Tám Bài Lục Bát Bát Bốn Câu

Lời Thưa : 

Với tôi: thơ Lục Bát là hơi thở 
Với tôi : thơ Lục Bát là nỗi hoài nghi, chẳng hạn với hai câu tuyệt – dị – thường mà rất – bình – thường của Nguyễn Du: …… 
Người một nơi 
hỏi một nơi 
Mênh mông… 
nào biết biển trời nơi nao! 

Rồi tôi trăn trở với hai câu của Bùi Giáng: 
Dạ thưa xứ Huế bây giờ 
Vẫn còn núi Ngự bên bờ sông Hương! 

Là Huế, không ai nói “bây giờ”, mà nói “Bi chừ”. Bùi Giáng… nói như vậy là sao? Ôi chao, nếu tôi làm thơ Lục Bát, bắt đầu được như thế cũng đủ đi lên, phải không? Tôi tự hỏi và tôi thầm đọc hai câu khác của Nguyễn Du: 

Bắt phong trần 
phải phong trần 
cho thanh cao 
mới được phần thanh cao! 
Không khéo mà tôi lại làm thơ lục bát ở đây, ở ngay bài tựa … Xin tha cho tôi cái tội dài dòng ! Tôi chỉ muốn “mua vui cũng được một vài phút giây” 
Huệ Thu Norwood Lưu Ký, cuối Đông 1999 

&&&&&&&&&&&& 

1 * 

Xưa, 
tôi đã nói với người: 
dẫu cho núi chuyển, 
non dời, vẫn thương 
nay, 
hai đứa gặp giữa đường 
thì câu xưa, nói, vẫn còn nói, thôi! 
…….
2 * 

Tôi cầm đây một trái sim 
sẽ ăn một nửa khi tìm thấy nhau 
tôi cầm đây một trái cau 
hỡi ơi nước mắt đang lau vì người! 

3 * 

Giận chi mưa ướt mặt trời 
sáng nay buồn quá, tôi ngồi ngó mưa 
nghe lòng buốt lạnh như thơ 
nghe thương chi lạ những tờ giấy thơm! 

4 * 

Giấy hồng hoa, 
vẽ hoa tiên 
vẽ hoa không có 
ở miền nhân gian 
ai ôm nhật nguyệt chờ tan 
tôi ôm chi nỗi mơ màng chờ ai! 

5 * 

Non không chuyển, 
núi không dời 
ở đâu cũng đất, 
cũng trời giống nhau 
tay trần trở gối chiêm bao 
trở lưng nghe lạnh 
đời hao nửa đời! 

6 * 

Biệt ly 
không nói, đã buồn 
tay đưa nắm chặt, 
vẫn luồn gió mưa 
cầm bằng một chuyến đò đưa 
người đi, kẻ ở đôi bờ thêm xa! 

7 * 

Cầm đuôi bom, 
chụp tấm hình 
một mai ngắm lại 
nước mình ngày xưa 
không còn tiếng võng ban trưa 
từ khi bom đạn, tình đưa tiễn tình…! 

8 * 

Hòa Bình, 
hai chữ thương sao 
tôi ôm 
rồi núp mặt vào mộ ai 
hòa bình 
hai chữ có gai 
lòng đau vết sướt, 
gọi ai không về! 

9 * 

Chim bay về núi, 
hết mồi 
người đi ra biển 
tìm đời Tự Do 
Hòa Bình là ước là mơ 
tim vang tiếng đập còn ngờ đạn reo 

10 * 

Tìm gì đi hết biển Đông? 
tìm gì mà lội cơn hồng thủy kia? 
ôi xương máu quyết tâm lìa 
Tự Do hai chữ cầm chia mấy người? 

11 * 

Nẩy mầm rồi hạt chết đi 
cái tồn tại chẳng là chi để mừng 
không ai vác củi về rừng 
sao tôi cứ nhớ hạt từng được gieo? 

* trong đời sống, sự mất đi quan trọng hơn sự tồn tại. 
Một hạt lúa chỉ nẩy mầm khi nó chết đi) 
Boris pasternak 

12 * 

Trước sân 
có một cành mai 
nở hôm qua 
để hôm nay héo, tàn 
hết Xuân, còn một câu than: 
“ôi hoa, đời, một kiếp tàn, như ta!” 

Mạc vị Xuân tàn hoa lạc tận, 
Tiền đình tạc dạ nhất chi mai 
Mãn Giác 

13 * 

Đường đi khó bởi núi sông 
khó thêm là bởi ai lòng tối tăm 
nếu đừng nhớ để đi thăm 
chắc thơ chẳng rớt xuống vần đau thương! 

(đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi 
Mà khó vì lòng người ngại núi e sông) 
Nguyễn Bá Học 

14 * 

Ước gì ta hóa cành mai 
mùa Xuân hoa nở, mắt ai ghé nhìn 
ước gì ta hóa mái đình 
ai qua đếm ngói, thấy tình vô biên! 

15 * 

Hậu Giang 
Mỹ Thuận có cầu 
hai bờ sông 
vẫn hai đầu con sông! 
xưa, mình đã nhớ, đã mong 
nay, đời viễn xứ, nghe lòng thêm xa… 

(cầu mỹ Thuận bắc ngang Hậu Giang lưu thông kể từ đầu năm 2000) 

16 * 

Vô tình để gió hôn môi 
người yêu mà biết liệu rồi ra sao? 
phải chi gặp gió đừng chào 
gặp ai xưa lắm… đừng chao chao lòng… 

17 * 

Trời hình như đã sang Đông 
rừng xanh tuyết trắng ôm vòng, ấm chưa? 
lá phong còn mấy lá chờ 
gió quên bứt rụng để mờ Thu xa… 

18 * 

Lên non 
nhìn lũng sương vàng 
tưởng tà áo lụa 
đắp hoàng hôn xanh 
tưởng nghe 
chim hót trên cành 
để đêm nay ngủ giật mình, lại quên! 

19 * 

Biết mà anh đã quên em 
biết mà em cũng chẳng thèm nhớ đâu 
người ta đo được biển sâu 
chẳng ai đo được lòng nhau bao giờ! 

20 * 

Sài Gòn ơi! 
gọi là đau! 
là thương là nhớ 
là sao bây giờ? 
là hình như 
mắt đang mưa? 
là hình như có 
câu thơ thật buồn… 

21 * 

Ngậm Ngùi 
tấc cỏ quan san 
choàng vai áo mỏng 
cơ hàn còn nguyên 
chẳng về trần thế làm Tiên 
thì lên sóc Thượng 
mà chuyền cành xưa… 

22 * 

Nửa đêm 
nghe đất trở mình 
ta không muốn trở 
cũng đành trở theo 
giữa trời 
một bóng trăng treo 
bình yên như thể mái chèo trong mây! 

23 * 

Ba năm, 
bạn hỏi về chưa? 
cười duyên với bạn 
và đưa tay chào 
Quê Hương biết chứ chỗ nào 
ba năm, mà nguội niềm đau, đã về! 

24 * 

Mai về, 
dạo lại trường xưa 
chắc sân cỏ cũ hóa bờ sắn khoai? 
tiếc gì mảnh áo Xuân phai 
chỉ thương mình kẻ lạc loài cố hương! 

25 * 

Với người, 
nói nhỏ trong mơ: 
mười năm 
hay vạn năm chờ, 
được không? 
chắc chi ai đó động lòng 
khi giây phút biệt là dòng… thời gian! 

26 * 

Mỗi người 
có một cái riêng 
cái duy nhất ấy 
là duyên ở đời 
trăm năm rút lại một thời: 
phất phơ áo lụa trong lời ca dao… 

(mỗi người phải có một cái gì riêng 
Ai không có, là không có gì cả) 
Maxime Gorki 

27 * 

Vạc bay 
về núi, 
hết đêm 
người đi ra biển, 
đời thêm một đời 
Quê Hương thì chẳng đổi dời 
mà đâu nửa nhỉ 
trong trời mưa sương! 

28 * 

Cảm ơn trời đất vô cùng 
cảm ơn Chúa, 
Phật trong lòng nhân gian 
lần tay kinh mở từng trang 
bỗng quên đi nỗi cơ hàn, từ xưa! 

29 * 

Sáng nghe chuông, 
ngỡ sương mù 
rớt theo những chiếc 
lá Thu nhuốm vàng 
chuông và sương 
lững lờ tan 
lá rơi 
cũng lững lờ ngang mắt người… 

30 * 

Ước chi 
ta hóa mây trời 
bay ngang trên đỉnh 
ngọn đồi xanh kia 
trời thì bốn hướng phân chia 
tim ta một trái 
không lìa lũng sâu! 

31 * 

Thời lai 
nghĩ cũng nực cười 
anh hùng, Đồ điếu, 
ai người giống ai? 
kẻ đi lạc bến Tần Hoài 
kẻ lên bàn độc thay trời làm mưa! 

(Thời lai đồ điếu thành công dị 
Vận khứ, anh hùng ẩm hận đa!) 
Đặng Dung 

32 * 

Đêm nghe 
vang một tiếng ầm 
sầu riêng chín rụng, 
cố nhân không về 
ngó lên, 
còn mảnh trăng thề 
thương sao mái tóc 
vẫn kề trên vai! 

33 * 

Đường trần 
mà phẳng chắc vui 
chẳng ai nghĩ tới 
núi – đồi – biển – sông 
và tôi, sẽ hóa mây hồng 
bay trên phẳng lặng 
cho lòng phẳng phiu! 

(Ví phỏng đường đời bằng phẳng cả 
anh hùng, hào kiệt có hơn ai?) 
Phan Bội Châu 

34 * 

Chiều chiều 
lại nhớ chiều chiều 
câu thơ ngộ quá, 
con diều cứ bay 
và tôi sao chẳng là mây? 
để như diều đó, 
cùng bay với chiều… 

35 * 

Như lời 
ca dao mẹ ru 
đám mây thật nhẹ, 
chiều Thu đang về 
phải chi còn mái tóc thề 
để tôi phủ kín 
bốn bề không gian ! 

36 * 

Con mèo 
giỡn nắng vui không? 
chắc vui nên mắt 
nó hừng hực kia 
bóng và hình, 
nắng không lìa 
chỉ tôi với bậu 
là chia đêm, ngày! 

37 * 

Đếm hoài 
mà lá cứ rơi 
mà Thu chưa cạn, 
mà trời chưa Xuân 
Mà buồn hai chữ 
bâng khuâng 
hình như đầy ắp 
một năm bốn mùa! 

38 * 

Tuyết đừng tan! 
Tuyết đừng tan 
tôi xây pho tượng 
hình chàng mùa Đông 
sợ mà tuyết chảy ra sông 
rồi mai với mốt tôi không còn chàng! 

39 * 

Nếu ngày nào đó tàn hơi 
rồi ra sao nhỉ khi đời âm dương 
cõi hư vô cát bụi còn 
mà câu vàng đá lại mòn thời gian! 

40 * 

Chỗ ta ở, 
chỗ ta lìa 
trăm năm rồi cũng 
tụ về phút giây 
kìa giàn bông giấy gió bay 
ở, đi như lá từ cây bỏ cành! 

41 * 

Con chim 
song cửa hót buồn 
ai người quân tử 
thả hồn theo mơ? 
ước gì 
tôi có bài thơ 
trêu người quân tử 
thẩn thờ mà chơi! 

42 * 

Cành Thu còn chiếc lá vàng 
ai treo trước ngõ, hay chàng nhớ ta? 
chiều nay nấu một bình trà 
rót ra hai chén, ai mà uống chung! 

43 * 

Ngựa hồng 
ngựa tía theo mây 
thương sao nắng úa 
đồi Tây rớt về 
mai chiều mưa chắc lê thê 
gió rung ngỡ tiếng thở kề hồi nao… 

44 * 

Thương nhau 
tặng đóa hoa hồng 
ghét nhau chắc để 
mặc lòng tả tơi? 
sắt gang mà đúc được lời 
ghét, thương 
ta tặng cho người thủy chung! 

45 * 

Chàng đi, thôi để chàng đi 
câu thơ níu kéo làm chi bây giờ 
chữ nào rồi cũng là mơ 
tình trong như đã… là chưa trọn tình 

46 * 

Nhớ người 
bật một que diêm 
hơ bàn tay lạnh, 
hơ tim ấm lòng 
nghĩ điều Sắc Tức Thị Không 
nhắm con mắt lại, vô cùng ở đâu? 

47 * 

Ông trời 
có lẽ cô đơn? 
xưa nay 
là Đấng Chí Tôn một mình 
cũng là con tạo xoay quanh 
làm điên, làm đảo 
chúng sinh vì buồn? 

48 * 

Đợi người hết buổi trưa xanh 
héo chi hỡi lá trên cành của tôi 
đợi người ướt hạt mưa rơi 
để tôi thấy nỗi rã rời tôi quên! 

49 * 

Trái đất tròn? 
Trái đất vuông? 
từ xưa đã bảo 
Càn, Khôn, biết rồi 
tang thương lớp lớp, đổi dời 
chẳng ai hỏi Trái Tim Người 
tròn, vuông! 

50 * 

“Nghêu ngao vui thú sơn hà 
mai là bạn cũ, hạc là người xưa” 
hai câu thơ của Tố Như 
người Tàu nắn nót,không ngờ chữ Nôm! 

* hai câu thơ bằng chữ Nôm do Nguyễn Du viết trên một cái độc bình khi đi sứ Tàu 

51 * 

Ngày Xuân đi hái hoa đào 
ép trong trang sách giữ màu thời gian 
nghĩ tình nào cũng sẽ tan 
một mai thấy sắc hoa tàn… sẽ đau 

52 * 

Người xa rồi, 
người xa rồi 
chiều loang sắc tím 
bên trời hoàng hôn 
đưa người 
không qua núi non 
không qua sông biển, 
sao buồn chiều nay? 

53 * 

Chiều ơi! Chiều ơi! Chia tay 
vui lưng con mắt, buồn đầy con tim 
tuổi xuân hồ dễ đi tìm 
thì thôi đi tới 
như chim lạc bầy! 

54 * 

Khi người ta nắm 
tay tôi 
khi người ta nói 
những lời yêu thương 
hình như tất cả… 
Vô Thường 
chiều xanh một chút, 
khói sương mơ hồ… 

55 * 

Cá ơi! 
Em chết nỡ nào 
hai con mắt mở 
mà trào lệ tôi 
với tôi, em có một đời 
với em, tôi có một thời để thương… 

56 * 

Đêm nay 
đêm Chúa giáng trần 
sao người ta 
cứ hát mừng trên cao? 
là trên trời 
những vì sao… 
là nơi Chúa bỏ 
để vào nhân gian! 

57 * 

Vinh danh Thiên Chúa trên trời 
là quên Thiên Chúa ở đời với ta? 
Chúa trên thánh giá, đâu xa 
tại sao cầu nguyện trong nhà thờ thôi? 

58 * 

Chúa sinh từ chỗ cơ hàn 
mà đem lại được giàu sang cho người 
ngươi ta sinh ở cái nôi 
giát vàng, giát ngọc, rồi đời ra sao? 

59 * 

Bụt tu ở cội bồ đề 
khi ngài đắc đạo lại về chùa to! 
đã từng chối bỏ ngôi vua 
tòa sen là chỗ đón chờ ngài ư? 

60 * 

Qua sông, Phật đạp bỏ đò 
Đạo mà muốn đạt, chẳng nhờ cậy ai 
người ta vai rộng, lưng dài 
qua sông cứ đứng kêu hoài: đò ơi! 

61 * 

Chúa, Trời như Phật – đàn ông 
sao người ta lấy son hồng xát xoa? 
đẹp thay Mẹ Ma Ri A 
đẹp thay là Đức Phật Bà Quan Âm 

62 * 

Đi trên đường 
đạp lá phong 
nghe mùa Thu vỡ 
tự lòng vỡ ra 
biết đây chẳng phải quê nhà 
nhớ hoa me lạ thời xa xưa nào… 

63 * 

Mỗi năm 
để một tháng buồn 
nhìn trăng Thu, 
bóng trăn tròn, Rằm ơi! 
thề non hẹn biển, mà chơi 
nhắc câu kỳ ngộ, rồi cười vô duyên! 

64 * 

Tuổi nào là tuổi xuân xanh? 
tuổi nào là tuổi vin cành hái hoa? 
ở đây không có ruộng cà 
rừng hoa tím nở, ngỡ là hoa mơ… 

65 * 

Con đường xuyên Việt xuyên tâm 
xuyên lòng kẻ Bắc người Nam một thời 
mỗi ga một khúc ruột rời 
khi liền nhau lại…vẫn đời tang thương! 

66 * 

Ở đây 
một chỗ có tên 
người ta đã đặt 
mình quên mất rồi! 
sáng, tay che 
giấu mặt trời 
chiều, tay che 
giấu một thời tha hương! 

67 * 

Gọi đây là lũng hoa vàng 
bởi đêm còn thấy hai bàn tay trăng 
để buồn còn chút mơn man 
biết đâu mai chẳng là chan chứa tình 

68 * 

Trời mưa xứ Huế buồn răng 
thuyền đi mô để bến nằm sông Hương? 
bên tê, ngó tới là thương 
bên ni ngó lại là buồn. Vô duyên! 

69 * 

Trèo lên cây bưởi mà chơi 
chỗ ni xưa có người ngồi nhánh ba 
chỗ ni ngó xuống ruộng cà 
thấy ai đâu nữa? Mây qua cánh đồng… 

70 * 

Sáng mưa cho tới tối chiều 
một ngày thôi đủ buồn hiu một đời 
Thủy Tinh dâng nước lên trời 
vẫn không bắt lại được người Mỵ Nương! 

71 * 

Sáng, tôi chạy bộ như đi 
ai, xe đạp cũng chậm rì theo tôi 
khi tôi leo một dốc đồi 
ai, xe đạp xuống đất ngồi, ngó lên! 

72 * 

Hoa đào còn nở mùa Xuân 
anh chàng Thôi Hộ ngàn năm, mất rồi! 
Đào Hoa Y Cựu nhất thời 
gió bay có đuổi kịp người ngàn năm? 

73 * 

Đêm đêm nghe tiếng gió thầm 
ngỡ ai đi nhẹ gót chân kiếm mình 
nhìn ra, một phiến trăng xanh 
một khung sương bạc, một manh thảm hồng… 

74 * 

Thương ai 
má lúng đồng tiền 
thương ta cũng có 
nụ duyên cho người 
tiền duyên chỉ ở một thời 
trăm năm tiếc chẳng 
được mười cái thương! 

75 * 

Qua sông con quạ trở về 
qua sông con sáo không hề quay lui 
ấm no thích nhỉ, quê người 
nhắc câu khổ nhục rồi cười, rồi quên! 

76 * 

Cơn mưa như chẳng có gì 
mà sao nước đọng trên mi bao giờ! 
nhớ người, lật những bài thơ 
những câu lục bát không ngờ còn thơm! 

77 * 

Tần Hoài là bến người ta 
tôi đang ở Mỹ, cũng là bến sông… 
mùa Thu vàng rực rừng phong 
lá đây lá rụng, đâu dòng hải lưu? 

78 * 

Cuối trời con vạc 
kêu sương 
một vầng trăng khuyết 
đầu non ai về? 
ở đâu cùng tận 
đất Tề? 
ở đâu đất Ngụy? 
đời chia biệt hoài… 

79 * 

Hai người không nói gì thêm 
hình như họ cúi đầu nghiêng vái chào! 
buổi chiều nắng úa lao xao 
tôi đi, bước nhẹ mà đau lá vàng! 

80 * 

Hai lăm năm biển dâu còn 
Việt Nam tôi với nỗi buồn y nguyên! 
Sài Gòn thì đã mất tên 
hàng me tội nghiệp, tôi quên những chiều… 

81 * 

Máy bay qua biển Thái Bình 
Đông Tây hội ngộ, nhân tình hợp, tan! 
người về chẳng nữa Việt Nam 
người đi đâu nữa trong làn khói sương… 

82 * 

“Cảm ơn thành phố có em” 
câu thơ ai nói, buồn tênh bây giờ 
tóc mềm bởi nỗi nắng mưa 
một mai không khéo mà nhòa tuyết sương! 

83 * 

Những cô mọi hết mang gùi 
mà mang xiêm áo như người đế kinh 
Bùi Giáng nhắm mắt, làm thinh 
thơ ông còn những cái nhìn phớt qua… 

84 * 

Tôi đưa tay hứng phượng hồng 
rồi nâng niu ấp lên lòng nữ sinh 
Mùa Hè nước biển thật xanh 
trong tôi, nước mắt như hình mưa Thu! 

85 * 

Về đây ngồi giữa sương mù 
bao nhiêu năm nhỉ tôi từ bỏ quê? 
sương tan rồi mộng cũng lìa 
còn chăng thân xác chờ chia bãi bờ? 

86 * 

Em cầm áo lụa phất phơ 
anh là ngọn gió em chờ, không qua 
âm dương chỉ một Sát Na 
nỗi buồn thì lại bao la cõi người! 

87 * 

Trời mưa! 
trời đã mưa rồi! 
giọt nghiêng 
giọt thẳng 
một hồi, đã ngưng… 
Mưa cho xanh lại cây rừng 
mai tôi đi dạo gót chân chắc hồng? 

88 * 

Tôi như ngọn gió phiêu bồng 
Ai như mây khói trên rừng núi xưa 
mây và gió có ầu ơ 
hay là nhịp võng tôi chờ tiếng ru? 

89 * 

Sáng giương dù 
chạy ra xe 
chiều giương dù 
lại bay về chỗ đi… 
miếng cơm, 
manh áo là gì 
Quê Hương cứ đợi 
người đi không về! 

90 * 

Nước non thì nặng lời thề 
người ta thì nặng cái gì trong tim? 
phải chăng cái nhớ, không tìm 
cái đau chưa phải nỗi niềm sớt chia? 

91 * 

Ngắm hoa, người ta làm thơ 
nhìn cơn nước lũ, tôi mơ thái bình 
thơ tôi chỉ một chữ tình 
thả trôi về với quê mình lao đao… 

92 * 

Núi mây 
chiều tụ hơi Đông 
khói sương như đọng 
trong lòng không tan! 
Quê Hương 
một nhớ muôn hàng 
cố nhân đâu 
để nắm bàn tay hôn! 

93 * 

Nhớ làm sao 
Tết múa lân 
tôi, con gái cứ 
kiễng chân đứng nhìn 
con trai, một lũ vô tình 
để cho con gái bực mình, ghét ghê! 

94 * 

Ghét con trai mấy, 
cũng rồi 
đò ngang một chuyến, 
một đời lênh đênh 
chuyện xưa đành một chữ quên 
chuyện mai sau chỉ còn tên tuổi chồng! 

95 * 

Phải chi 
tôi đóa hoa hồng 
nở tươi trước cửa, 
ai vòng trước sân 
đừng là một nửa vầng trăng 
sáng lên không kịp 
bước chân người về… 

(Chàng từ đi vào nơi gió cát 
đêm trăng này nghỉ mát nơi nao?) 
Chinh Phụ Ngâm 

96 * 

Chim bay 
về núi, tối rồi 
chẳng đâu chỗ đậu 
nước trời bao la! 
hết rồi 
nắng hạn tháng Ba 
cuối năm, 
lũ lụt, …thôi là trắng tay! 

97 * 

Tám người buộc một sợi dây 
điều oan nghiệt đó, ai bày tử sinh? 
Huế ơi thương quá quê mình 
sống như là Thác, chữ Tình Thiên Thu! 

Tin Việt Nam : trận lụt vừa qua ở Huế có gia đình 
tám người khi thấy cơn lũ tràn đến sợ e không thoát 
được đã cột giây vào nhau nếu chết cùng chết chung! 

98 * 

Nhớ người 
nhớ quá chao ôi 
khi quay mặt lại 
đâu rồi Quê Hương 
tóc rơi hay bụi bên đường 
đầy trong con mắt nỗi buồn là sao? 

99 * 

Trời hành 
cơn lụt hàng năm 
Mẹ, Cha 
chọn một chỗ nằm chẳng yên! 
Trường Sơn 
thác đổ mà nghiêng 
Quảng Nam, Quảng Ngãi, 
Thừa Thiên… bớt nghèo? 

100 * 

Ai xui 
tôi đến xứ người 
miếng cơm, 
manh áo 
hay đời Tự Do? 
một nước 
mà hai Thủ Đô 
Quê Hương tôi đó, 
người xua đuổi người ! 

!01 * 

Mười hai bến nước 
sông nào 
đò ngang tách bến, 
rẽ vào nơi đâu? 
đục, trong chỉ có hai màu 
mười hai bến nước lẽ nào đục, trong? 

102 * 

Nửa đêm 
nhớ mặt trời hồng 
bật đèn lên 
thấy căn phòng vàng tươi 
nụ hoa vừa nở trên môi 
bỗng dưng rơi rụng với người trầm tư! 

103* 

“Hỡi người tôi nói gì chưa? 
Tôi đang sắp nói, hay vừa nói ra?” * 
Tôi nhìn 
mặt biển bao la 
một cơn gió nhẹ 
bay qua mặt buồn ! 

* thơ Hồ Dzếnh 

104 * 

Mưa phùn 
Hà Nội như sương 
thế sao lại ướt 
sũng mòn vai anh? 
chỗ mà 
em phủ tóc xanh 
chỗ mà… 
ngó lại, giật mình, mưa bay… 

105 * 

Cho anh mấy chữ! Anh chờ 
dễ chi mấy chữ: bài thơ đó chàng 
cười cười rồi cũng… đầy trang 
anh xin mấy chữ mà tràn thơ tôi! 

106 * 

Rót ra 
cốc rượu nửa chừng 
rót thêm chút nữa 
mấy lần, lại vơi! 
hình như đối ẩm 
cùng người 
mà ai đâu nhỉ? 
cuối trời mây bay! 

107 * 

Tiểu Thanh sống một đời thơ 
Tiểu thanh chết một thềm tro gió đùa 
chuyện tình buồn một ngày xưa 
ngày sau còn những chiều mưa vô tình! 

108 * 

Bàn tay tôi 
bàn tay tôi 
ngón nào chiếc nhẫn 
một đời, phải đeo? 
ngón nào để bám giây leo 
để lên tới chỗ buồn hiu 
bây giờ? 

109 * 

Tôi buồn 
thả một câu thơ 
thả thêm câu nữa… 
không ngờ bốn câu! 
trăng kìa 
không biết ai lau 
bài thơ tứ tuyệt 
vì sao ngậm ngùi? 

110 * 

Tôi buồn tay phá vỡ băng 
nghĩ trong bóng nước mùa Xuân hiện hình 
thấy trời thì vẫn trong xanh 
thấy tôi thì vẫn một mình, mùa Đông! 

111 * 

Mưa bay 
một hạt 
mưa bay 
rồi hai, ba, bốn 
rồi ngày lê thê… 
mưa che 
mất lối đi, về 
mưa như thuở 
tới An Khê thăm chàng… 

112 * 

“Vầng trăng trời xẻ làm đôi 
nửa đưa em giữ, nửa tôi đang cầm” 
anh ơi anh chẳng nói thầm 
sao em nghe mãi ngàn năm một đời? 

113 * 

Nhiều người sống tới trăm năm 
nhưng lòng chỉ nhớ tuổi xuân một thời 
tuổi xuân là lúc lên mười * 
đỏ tươi nắng Hạ áo hồi mẹ phơi! 

* thơ Lưu Trọng Lư 
tôi nhớ Me tôi thuờ thiếu thời 
lúc người còn sống, tôi lên mười 
mỗi lần nắng mới reo ngoài ngõ 
áo đỏ người đem trước dậu phơi… 

114 * 

Cạn tình rồi, 
những câu thơ 
cạn tình rồi, 
những ước mơ không thành 
còn thì… 
chút nắng long lanh 
để tôi 
ngắm lại chút mình kiêu sa… 

115 * 

Bà già đi biển mồ côi 
tôi đi ra biển cũng thời cô đơn… 
ai trong cải tạo nuốt hờn 
ai trong chìm nổi, ai buồn hơn ai ? 

116 *

Ẩn mình trong khói trong sương 
Bóng trăng chiều tưởng như nàng Tây Thi 
Trời không gió 
Mây không đi 
Đẹp sao người đẹp hiện về trong mơ! 

117 *

Trước cơn mưa, trời có mây 
Lát rồi nước đổ xuống đầy trường giang… 
Chiều, sông khói sóng mơ màng 
Có ai ngồi hứng những hàng lệ tuôn? 

118 *

Khi không tôi nói thật buồn 
Trang thơ khép chặt sao hồn mở ra? 
Ở đây mà góc quê nhà 
Cùng ai cạn nhỉ chén trà hoàng hôn… 

Huệ Thu 

Đã xem 195 lần.

Be the first to comment

Bình luận/Xướng hoạ