Chào Bình Minh / Tôi Lên Núi Dạo Chơi

Trần Vấn Lệ

Chào Bình Minh

Em kìa, con ong mật hút nhụy đóa hướng dương, anh muốn để nụ hôn lên môi em như thế …
Thà  làm ong em nhé, thà làm bướm nha em!  Làm người ta thật phiền trong cõi đời điên đảo…
Con ong không tàn bạo:  hút nhụy hoa dịu dàng.  Còn bướm thì nhẹ nhàng, thấy hoa mừng phấp phới…
Hai đứa mình đi tới…tới đâu xa trần gian.  Mình bay qua núi, ngàn, kiếm thiên đàng ngoài biển…
Biển không bờ không bến…mình tha hồ tự do…mình bay, bay trong mơ như thiên nga cổ tích…
Em từng nói em thích mình bay trong giấc mơ…Giấc mơ em là thơ…cả thơ hậu-hiện-đại!

*

Anh vung bàn tay trái, anh thành con ong mật, em vung bàn tay mặt, em thành một nụ hôn!

Trần Vấn Lệ

*

Tôi Lên Núi Dạo Chơi

Tôi lên núi dạo chơi nghe chim rừng lảnh lót…
Tôi lắng nghe tiếng hót quên rằng mình đi chơi…

Tiếng chim hót hay cười…nhớ mắt ngời ai quá!
Ai đứng trong chòm lá áo dài lụa phất phơ…

Ai đẹp như bài thơ tôi sắp làm cho bậu?
Ai mà chút xâu xấu tôi đâu lòng nhớ thương?

Rừng hay một khu vườn Eva kìa, nũng nịu…
Ai vót mây làm kiệu?  Adam có phải không?

Thuở xưa xa mênh mông…có màu hồng trái cấm
Có hai người cùng cắn rách bươm một tờ Kinh…

Chim hót trong rừng xanh…bao quanh chòm núi đỏ
Tất cả những chú thỏ chớp mắt và bâng khuâng…

*

Tôi dạo núi mùa Xuân thấy Dran bát ngát
Nhớ từng nghe ai hát Tình Xa Ôi Tình Xa…

Một năm đã trôi qua…Nhiều năm đã trôi qua…
Đà Lạt tôi thương nhớ như mối tình trăm năm!

Tôi nói từ xa xăm tôi thương quê nhà lắm
Màu Xuân tình thắm đậm tà áo dài ai xưa…

Tiếng chim hay tiếng hò?  Hò ơi mô nữa Huế?
Trời sa mưa dòng lệ con suối chảy kìa em!

Trần Vấn Lệ

Đã xem 178 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*