Chứng Nhân

Thái Quốc Mưu, Hà Trung Yên, Hà Thượng Nhân

Thái Quốc Mưu họa bài  Vô Biên :: Hà Trung Yên

Chứng Nhân

Chúng ta vẫn còn đây!
Chứng nhân giống dòng Hồng Lạc.
Khắp năm châu quê người tản mác.
Như lá thu vàng lác đác chao rơi
Dạt trôi, trôi dạt bốn phương trời!

Bao tháng năm dài trĩu trịt hồn quê.
Đêm đêm vang vọng câu thề,
Một đời vong quốc bao tê tái lòng!
Ngập đầy bao nỗi sầu mong,
Nấu nung niềm nhớ, hun xông cõi buồn.

Những chiều se sắt bóng hoàng hôn,
Nhấp chén đắng, nghe cay đời tản lạc!

Ta ngất ngưởng uống cạn bầu nầy sang bầu khác.
Để quên đời, tìm lại chút niềm tin,
Ta nhướng to đôi mắt để nhìn,
Chuyện tình nghĩa, thịt da trên đất lạ.
Hoa chẳng thấy! – Đời chỉ trơ cuống lá!

Những điều còn lại hôm nay,
Phải chăng mây bạc cuối trời gió bay?

Rượu nồng cạn chén cùng say.
Tấm thân lạc xứ – Thảm nầy… “Ôi thôi!”
Lời hoa tô chuốt đầu môi,
Câu nhân nghĩa cũng nhằm khơi ý đồ.
Tha hồ giành giật đẩy xô.
Đánh rơi, bỏ hết cội, bờ ngàn xưa!
Cái tình ấm lạnh nắng mưa,
Rẻ rúng như bọt bèo rơm, cỏ.
Ai ngán ngẩm mặn nồng cơn sóng, gió.
Ta điên cuồng say đắm mấy vần thơ,
Mong sao đời tươi đẹp như mơ!

Sống nơi đất khách chẳng khác nào mê lộ.
Ở tạm quê người biết bao điều kỳ ngộ!
Đời xuống lên lắm kẻ chuốt tô hồng.
Chuyện vá trời, dời núi, lấp biển, sông.
Từ những kẻ mới thay lông, lột  xác.
Khi thân vừa vuột “mác” (made) phổ ky.
Bỏ cội nguồn, cả dĩ vãng ngoảnh đi.
Rống cao giọng chuyện trên trời, dưới đất.

Thế giới mênh mông
– Lòng kẻ vong thân: “Hẹp, chật!”
Xót xa đời – Ta cất tiếng gọi: “Trời ơi!”

Chẳng phải riêng ta tắt hẳn nụ cười,
Cả cây cỏ cũng ngậm ngùi rên rỉ!
Hỡi những kẻ đánh mất bầu nhuệ khí,
Quên giống nòi bị nhọ trát, vôi bôi!
Tiếng non sông đã giục thúc bao hồi.
Sao lơ đãng như sóng đùa bọt váng,
Để niềm đau xóa mờ theo năm tháng?

Tình nghĩa quê hương đà xao lãng,
Mối tình dân tộc cũng tiêu du.
Hết Hè rồi lại đến Thu,
Quẩn quanh ngày tối gật gù hơi men!
Bạn bè từ chỗ thân quen,
Nhạt xơ xác mướp, nhọn chen gai hồng.
Tiếc thay dòng giống Tiên, Rồng,
Cháu con đất khách, ấm nồng nhạt hơi!

Non sông, Tổ Quốc ta ơi!
Còn đâu ánh thép rạng ngời Trời Nam?

Gương xưa vụt thoắt mờ biên ải.
Chí cũ vèo qua, nhục miếu am!
Bốn mươi năm qua quay ngoảnh lại,
Không tìm đâu được chút hương cam!

Tiếc thay! Bao thuở trước Tổ Tiên ta vẫn mãi…
Nung khí thiêng ngày đêm bài giặc ngoại.
Đổ máu xương giữ vững cõi bờ,
Mà giờ nầy con cháu kém mưu cơ!

Nỗi đau bật tự bấy giờ,
Dốc bầu, nốc cạn, ngóng chờ ngày mai!

Năm xưa đáng mặt trang đài,
Xuân Hương châm biếm cuộc đời hữu, vô.
Nước non lịm kín đáy mồ,
Lắm thằng quên hẳn cơ đồ. Buồn thay!

Thôi thì ta cứ uống say!
Say cho quên hết cuộc đời ngập, vơi.
Ta sinh ra chẳng phùng thời
Giữa loài lang sói, triệt người lập danh.

Đập cha hồ rượu tan tành,
Bước chân khập khiễng…
– Bất cần giới biên!

Thái Quốc Mưu

*

Vô Biên

Chúng ta ngồi quanh đây
Những cánh chim Hồng, chim Lạc
Sẻ chia nỗi sầu hoài man mác
Đã ngậm ngùi từ thủa Văn Lang
Hơn bốn nghìn năm tâm sự úa vàng
Buồn nhân thế bàng hoàng trong lá rụng
Hai mươi lăm năm buông súng
Hai trăm tám chục mùa trăng xa quê
Nhìn nhau tủi ánh nguyệt thề
Ngôi sao phương cũ lạnh tê tái lòng
Ngậm ngùi đôi mắt thương mong
Ôi ly rượu đắng còn hong nỗi buồn

Đây mầu rượu hiu hắt bóng hoàng hôn
Trầm mạch máu chảy trong hồn lưu lạc
Ta soi đời vào ly thấy men nồng đổi khác
Giọt lệ nào nhuốm bạc chút yêu tin?
Song vẫn ngây thơ qua cặp mắt nhìn
Hỡi sắc trắng của bao miền đất lạ
Chỉ gặp mưa ròng tơi bời hoa lá
Xin cùng đốt lửa đêm nay
Để khói thơm ngần biên biếc vờn bay

Nào ta nâng chén vui say
Hội phong vân mất, tình này còn thôi
Hôm nào Xuân hiện trên môi
Chén ly sinh ấy mộng trôi cơ đồ
Ngày mai bão dậy sóng xô
Dạ quang lại sáng bên hồ xa xưa

Xin rót cho dài cơn mưa
Hãy hát cho mờ dặm cỏ
Tôi sẽ ngâm vang cho dạt dào mưa gió
Người uống tràn cho đỏ thắm vần thơ
Nghệ nhân ơi hôn nhẹ nguồn mơ…

Này trúc Diệp Thanh, Bồ Đào, Mai Quế Lộ
Kia Ngũ Gia Bì, Biên Tái Tửu xanh vùng tri ngộ
Đây trên quầy bình Thiệu Hưng, Nữ Nhi Hồng
Chợt vẫy mình đang trôi nỗi giữa dòng sông
Không bờ bến, quên nặng nề thân xác
Hãy cùng nhắp Hennessy, Cognac
Hoặc Martell, Gin, Rhum, Whisky
Còn champagne và chai lớn Brandy
Ta phơi phới bay cùng trời, cuối đất
Thuyền có khẳm nhưng trùng dương rất chật
Rượu hừng rồi chếch choáng các người ơi!
Đi về đâu xa vắng những môi cười?
Ô hay khóc, nhớ gươm thần đã rỉ
Mời anh chị giơ cao bầu thanh khí
Uống cạn rồi xin đập vỡ chén ly bôi
Cho lòng ta xung động tiếng bồi hồi
Những âm nhọn càng làm ta choáng váng
Này thời gian có ngọt ngào năm tháng?

Thành sầu chừng phiêu lãng
Bầy chim uyên lơ đãng vân du
Đi đầu Xuân, về cuối Thu
Gào bên sóng rượu, sương mù hơi men
Hóc Môn, Bà Điểm thân quen
Ấm tầng xương thịt còn chen nho hồng
Ta đi tìm nhánh xương rồng
Nấu nồi ngô, lúa thêm nồng nàn hơi

Các bạn của tôi ơi!
Ngoài xa vẫn vọng bao lời Việt Nam

Nơi đây xứ sở ngàn quan ải
Mỗi trái tim thành một cái am
Mỗi thiết tha không hề trở lại
Chén rượu thanh bình đắng vị cam

Chao ôi, cố quốc muôn trùng làm sao khổ mãi!
Khi ra đi vườn xưa sầu hải ngoại
Lệ long lanh, ngần ngại đôi bờ
Nào biết đâu định mệnh huyền cơ

Thơ ôi nghiêng ngữa phút giờ
Rượu đời chưa cạn, ngồi chờ sao Mai
Mênh mang một ngả linh đài
Trải lòng ụa máu, vẫn nài bạn vô
Rượu đang gọi dưới nấm mồ
Luyến lưu thi sĩ. tửu đồ buồn thay!

Ừ, thì ta say, ta say
Uống thêm, cứ uống chén đầy, chén với
Lưu Linh, Nguyễn Bính một thời
Tản Đà, Lý Bạch ấy người thành danh
Đứng lên tinh thể tan tành
Lung linh trong bước tửu hành vô biên…

Hà Trung Yên

(Ngày 22 tháng 4 năm 2000, nhà thơ lão thành Hà Thượng Nhân từ San jose, California sang Atlanta, Georgia với thi sĩ Cung Trâm Tưởng và nhà văn Đào Văn Bình . Trong buổi nói chuyện về thi ca tại nhà anh Lê Nhật Thăng, anh Lê văn Dương đã diễn ngâm tuyệt vời bài thơ Vô Biên trên. Ngay sau đó nhà thơ Hà Thượng Nhân đã hạ bút họa lại tại chỗ bài thơ này. Ông viết một mạch, hầu như không sửa chữa gì cả. Chúng tôi chép lại đây để mời các bạn thưởng lãm thi tài. Và đối với chúng tôi, đây là một kỷ niệm vô cùng quý giá.)

Bài Họa

Bạn bè đó trên bước đường lưu lạc
Mùa Xuân thắm vẫn thấy buồn man mác
Thấy cuộc đời thay đổi lớp lang
Chợt soi gương, nhớ thân phận da vàng
Nhớ đất khách đã mấy mùa lá rụng
Nhớ lại lúc lệnh truyền cùng bỏ súng
Nhớ Quê Hương khi chưa bước xa quê

Nhớ như là nhớ lời thề
Ngoảnh nhìn sông nước lòng tê tái lòng

Chưa về như đã chờ mong
Chưa vơi chén đắng, rượu hong nội buồn

Chưa bình minh sao đã vội hoàng hôn
Chưa sum họp đã kinh hoàng thất lạc
Lòng chúng ta nào có gì đổi khác
Trước hay sau vẫn vững một niềm tin
Vẫn cặp môi tươi, vẫn khoé mắt nhìn
Tưởng quen thuộc mà hóa là xa lạ
Vẫn sông núi, vẫn cỏ cây hoa lá

Hôm qua đã chẳng hôm nay
Ngước nhìn lên làn mây trắng xưa bay

Mà ta không rượu vẫn say
Con đường xưa, ngọn gió này đấy thôi

Rượu nào cay cả đôi môi
Cầm bằng nước lũ cuốn trôi dư đồ

Cầm bằng muôn lớp sóng xô
Mới vừa chợp mắt cơ hồ đã xưa

Bỗng dưng trời lại đổ mưa
Có ướt mấy gian lều cỏ?
Khó vẩy bút để gào mưa, thét gió
Lại quay về tủi hổ tấm lòng thơ
Lại quay về cho trọn một cơn mơ
Ta vẫn đó như bước vào mê lộ
Sao nhớ vậy  những buổi chiều hội ngộ
Những bình minh rực rỡ mấy bông hồng
Những đêm buồn trăng sáng một dòng sông
Những khói bếp trên mái tranh xơ xác
Những tiếng sáo chiều Hè như muốn nhắc
Cất đi anh những chai rượu Uýt ky
Cách trùng dương mòn mỏi bước chân đi
Bốn phương rộng vẫn mênh mông trời đất
Mà một bước quay đi lòng đã chật
Lòng nhủ lòng, đừng nhớ nữa lòng ơi!
Có gì đâu mà để tắt tiếng cười?
Hoa với lá vẫn bên thềm rủ rỉ
Mặc năm tháng, chẳng để mòn chí khí
Nhớ người xưa gõ chén”Sổ ly bôi”
Câu thơ ai nhắc lại vẫn bồi hồi
Vẫn tỉnh táo sao đã nghe choáng váng
Gỡ tờ lịch ngỡ là quên ngày tháng
Đau xót bước chân phiêu lãng
Trăm năm một giấc phù du

Tháng ba đã tưởng là Thu
Chưa say, tóc đã mịt mù khói men
Thế nhân ai lạ, ai quen
Những ai ngơ ngác đua chen bụi hồng

Sông Thu vắng vẻ cá rồng
Thiếu Lăng rượu phỏng đã nồng mấy hơi?

Tài hoa, ta hởi, ta ơi!
Ca Dao rót mãi những lời Bắc Nam

Dù cho đây chẳng là biên ải
Chẳng là thủa ấy Bạch Vân Am
Sao bước chân này không trở lại
Hiên sau trăng sáng giãi vườn cam
Chớp mắt đó mà tưởng chừng như mãi mãi
Và quê nội, và ở đâu quê ngoại?
Và con sông chia cách đã đôi bờ
Và con người vẫn sớm tối mưu cơ

Bây giờ tưởng lại bao giờ
Chưa chiều hôm đã vôi chờ sớm mai
Chưa thơ một cõi linh đài
Dù mong ảo giác, đã nài hư vô
Nghĩa trang lại mấy nấm mồ
Có đau khi một cơ đồ đổi thay?

Đập ly thôi chẳng muốn say
Hận này khó rót cho đầy chén vơi
Ấy là chữ thế, chữ thời
lẽ nào làm một con người vô danh

Chưa say chén đã tan tành
Nghiêng tai nghe bước quân hành ngoài biên…

Hà Thượng Nhân
04 22 2000

Đã xem 980 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*