Cơn say độc ẩm

Huệ Thu, Phan Đắc Lữ

Không em rượu vẫn rót tràn
Say sưa cùng với gió ngàn trăng suông
Gió trăng chia sớt nỗi buồn
Tiễn ta đi tiếp cuối đường ảo sinh.

Chén này cụng với Lưu Linh
Cùng đau thế thái nhân tình cổ kim
Từ ta bảy nổi ba chìm
Tấm thân phiêu bạt cánh chim giang hồ.

Chén này cụng với Hư Vô
Gọi hồn Thục Ðế bên mồ Ðỗ Quyên
Từ em quên hết lời nguyền
Rượu bầu thơ túi lạc miền phù vân.

Chén này cụng với phàm trần
Gẫm xem thế sự xoay vần đến đâu ?
Trăm năm tiếp cuộc bể dâu
Tang bồng hồ thỉ bạc đầu chưa xong !

Chén này cụng giáp một vòng :
Ðông – Tây – Nam – Bắc tạ lòng cố tri
Thưa rằng : Tại buổi ra đi
Mất quê vỡ mộng lấy gì nương thân !

Rượu còn … hắt xuống sông Ngân
Trăng tà gió lộng mây lần khần trôi
Ngàn năm Non Nước lở bồi
Cơn say chợt tỉnh bồi hồi Nước Non.

Phan Đắc Lữ
Nửa đêm 20.7.2007
Trích thi tập Bốn mùa tôi

…………………

Họa bài “Cơn say độc ẩm” của Phan Đắc Lữ

Rượu đây vốn đã sẵn sàng
Rót đi mời bạn say tràn cung mây
Nâng ly chuốc chén ngang mày
Uống đi, thử hỏi cần say mấy vò?

Việc gì lại phải buồn lo
Uống say để thấy chuyến đò đại dương
Khúc nào là khúc miên trường
Khúc nào là khúc bình thường buông lơi?

Khi say muốn đươc cạn lời
Sao nghe đầy đất đầy trời mang mang
Bày ra Thiền – Địa hai đàng
Bày ra Nhật – Nguyệt bẽ bàng nhục vinh

Bày chi ra bóng với hình
Hoàng hôn vừa đó bình minh tới rồi!
Chiếu thơ nếu để dành ngôi
Lấy đâu tri kỷ cùng ngồi sánh vai

Thôi thì cạn chén cùng say
Ta buồn riêng lấy ly này làm vui
Có ra chi cái cuộc đời!
Mà không coi thử anh trời là vung

Huệ Thu
Nguồn: Phan Đắc Lữ gửi

Đã xem 1606 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*