Cuối Một Ngày Dài

Huệ Thu

Bữa ăn chiều như thế đã là no
Trời rất tím
Tím một màu thơ
Tôi cầm bút chép những câu vừa hiện.

Những câu thơ chắc thơm tho từ miệng?
Tôi vừa ăn xong khúc bánh mì, ngon!
Tôi tự hỏi tôi: mình sống để còn
Rồi mình chết, còn lại gì không hết?

Có đôi lúc thơ không cần chấm phết
Nhưng có đôi khi thơ cũng phải sang dòng
Tôi nghĩ buồn: mai mốt những con sông
Sóng không gợn và chiều không bay khói…

Quê Hương ơi có bao giờ mong đợi
Những kẻ đi xa bỗng chốc bay về?
Như dòng sông trở lại sơn khê
Như chiếc lá vàng rơi tìm cội…

Tôi chép miệng: tự dưng mà tôi nói
Những lời buồn như thế có vui ai?

huệthu

Đã xem 902 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*