Đong Đầy Chén Nhớ

Hoàng Yên Linh

Dấu Xưa …
  Biển Chiều Cửa Việt.    

Giá mà anh gởi được cho em
Một chút gió chiều nay của biển
Một chút nắng với khung trời Cửa Việt
Em dịu dàng em ngọt ngào thương mến
Anh vụng về dệt ý những vần thơ.

Giá mà anh gởi được cho em
Con sóng vỗ ấp iu bờ cát trắng
Em sẽ là bài ca bất tận
Giữ tình mình tha thiết tháng năm.

Con sóng dạt dào
Tình anh dậy sóng
Cửa Việt xanh trời biển lộng mênh mông
Nơi xa quá có chạnh lòng kỷ niệm
Có một  thời mình đắm đuối thương yêu.

Giá mà anh gởi được cho em
Một chút sóng
Dạt dào hương biển mặn
Như tình em ngọt ngào – cay đắng
Em dịu dàng rạo rực sóng triều dâng .

Mai mốt em về
Với Cửa Việt dấu chân xưa
Anh gởi em chút tình…sầu tóc úa.

Cửa Việt – Đông Hà
27.6.2014

 Chiếc Bóng
Bên Rừng. 

Dao cuốc lên rừng như ra trận
Khi không mà bạc áo phong trần
Đời đã cho ta chung rượu đắng
Ta uống mà đau một kiếp người.

Sáng ra ta đứng trông đầu núi
Có áng mây nào lạc đến đây
Ta hỏi thăm đường về cố xứ
Hỏi người năm cũ ngóng chờ ai.

Ai biết mỗi ngày ta ở đây
Buồn như lá rụng xuống rừng cây
Ta dối lòng ta vài chung rượu
Ngâm thơ  Lý Bạch ngắm trăng tà.

Không bạn…ta mời ta cạn chén
Không tình…ta uống để mà quên
Những đêm cuốc đất bên bờ rẩy
Mà ngỡ xông pha chốn sa trường.

Rượu rót không đầy trong chén nhớ
Ta níu  tình ta gối giấc mơ
Ơi đất khách hề!Chung rượu nhạt
Mà nảo lòng ta kẻ cuối đường.

Tìm Lại Dấu Xưa.

Có những buổi lang thang  phố chợ
Ta nhìn ai mắt cũng đọng dấu than
Ta nhìn ta như dáng người tiền sử
Sao lòng mình như  buổi chợ tan.

Mình ta chồm hổm trong quán cốc
Uống rượu mà như uống lệ mừng
Em chẳng mời ta vài chung rượu
Mới hiểu ân tình nghĩa thủy chung.

Luẩn quẫn loanh quanh đời dâu bể
Ta về đọc lại áng thơ xưa
Thì ra cay đắng tình nhân thế
Trăm năm thành bại một ván cờ.

Ra chợ mắt nhìn ta cú vọ
Nhìn ta như nhìn bóng ma trơi
Ta như chim lạc về phố chợ
Rã cánh không tìm được lối xưa.

 Đời   Quên.  

Ta vốn chỉ là tên bại trận
Bỏ phố phường tìm chốn dung thân
Nơi ta ở hóc rừng ven núi
Để mà quên thế sự thăng trầm.

Những đêm cuốc đất bên bờ suối
Dõi ánh trăng nghiêng tận cuối trời
Ta như con vụ trong cơn lốc
Xoay mãi mà không một lối về .

Ra đi từ độ tàn xuân ấy
Trắng cả trời quê trắng mái nhà
Mẹ cũng vì ta mà đẫm lệ
Cha còn trả nợ chốn trời xa.

Ra đi…chẳng có bài thơ tiễn
Em còn nhưng tình cũng đã quên
Hai năm mà đã thành cổ tích
Ta người thua cuộc có  trách ai.

Dựng trại ven rừng vui với gió
Lắng nghe vượn hú ở đầu non
Khi không mà cũng là thi sĩ
Gối mộng đêm dài ai biết không.

Vọng quê … ta có lưng bầu rượu
Quê nhà dõi mắt hướng sao đêm
Cố nhân đọng lại chồng thư cũ
Ta dặn với lòng thôi ,đã quên.

 Đêm Nay Ta Gối Tay
Vào Mộng.

Không rượu làm sao nói chuyện đời
Không tình đời lại bạc như vôi
Này em xiêm áo tô son phấn
Để lại bên đời ta chút duyên.

Ta uống đời ta những muộn phiền
Con thuyền không bến mãi lênh đênh
Ồ chẳng Trương Chi không Phạm Thái
Ta mãi lang thang với bụi trần.

Ta uống mà say với núi rừng
Say tình say bạn cố nhân say
Tóc em buông xõa chiều quan tái
Trông mắt ai cười mắt ta cay.

Quán buồn chỉ có mình ta uống
Uống cả ân tình cả dối gian
Em mang xiêm áo khoe ngày hội
Ta lại bên rừng gió  trăng thôi.

Bên Đời Trong Đục.

Bao nhiêu năm ngỡ ta là chiếc bóng
Ngữa mặt lên trời ồ ta còn sống
Dao rựa lên rừng xới đất trồng khoai
Đêm gối câu Kiều đau lòng thế sự.

Ta con vụ xoay tròn theo nắng gió
Khóc hay cười ta gói trọn vào thơ
Đời đục trong ta làm người thua cuộc
Lạc lối về rừng núi chốn dung thân.

Lòng người hẹp mà đất trời quá chật
Tìm đâu ra Nghiêu Thuấn ở đời này
Chúa vẫn buồn bơ vơ trên thập giá
Đất trời này nghiêng ngả với cơn say.

Lưng bầu rượu lên rừng như đánh trận
Uống mà nghe cay đắng bụi phong trần
Uống mà say để lòng mình thanh thản
Trăm năm rồi cũng gió thoảng mây trôi.

  Rượu Ca.

Chiếu rượu này … bạn cùng ta đối ẩm
Rượu tương phùng thắm đượm nghĩa tình quê
Ngoài kia trăng đã nghiêng đầu ngõ
Rượu rót vơi đầy sao tái tê.

Bên bạn ta  chim già cánh mỏi
Rươụ mừng,rượu đắng,rượu lao đao
Ta tưởng ngày ta về cố quận
Chẳng còn ai để cất tiếng chào.

Này uống…cố tri đời bạc thếch
Trong cõi đời trong đục xưa nay
Đêm nay ta lạc vào giấc mộng
Mà ngả nghiêng say với đất này.

Sáng mai chim hót chào khách lạ
Cạn chén tạ từ ta đi thôi
Phương Nam hề!Ta chân mòn gối mỏi
Còn bạn nghiêng bầu rót rượu mời ta.

 Bài Thơ Cho Người
Tình Lỡ.  

  • Gửi Nh
    Một thời văn khoa .

Ta về em cúi đầu lặng lẽ
Cứ tưởng lệ mừng đẫm đôi vai
Từ ta gãy kiếm đời chiến bại
Thua cả ở đời cả tương lai.

Rồi cũng một ngày về cố xứ
Em buồn hiu quạnh đứng bên sông
Đò tình lỡ chuyến đời cô phụ
Không mưa mà trĩu nặng tơ lòng.

Em thời áo trắng bờ vai nhỏ
Giảng đường em kết mộng thành   thơ
Ta đứng ngu ngơ chiều phố thị
Chờ em ta tập viết tình thơ.

Bỏ lại ngày xưa bỏ phố phường
Núi rừng ta bạc áo tha phương
Nhớ ai gom góp từng kỷ niệm
Trọn vần cung nhớ ngập cung thương.

Bài thơ ta viết riêng mình nhớ
Mong ai ước nguyện trọn tơ lòng
Về đây em đã sầu chiếc bóng
Nước đã qua cầu tóc đã phai.

Thời gian nhấn chìm câu ước thệ
Mấy ai trọn vẹn chuyến xe đời
Có trách gì nhau đời dâu bể
Ta về lặng lẽ cả hai ta.

Chiều Mưa Núi.

Người đi đọng lại chồng thư cũ
Kỷ niệm đong đầy chén rượu cay
Bạc áo sờn vai đời viễn xứ
Mưa trắng núi đồi mộng gối tay.

Chín tháng quân trường thư viết vội
Ba năm chinh chiến bạn núi đồi
Bạn bè đếm lại không tròn chữ
Mà bóng thời gian tóc trắng rơi.

Thì thôi cũng đã tròn một kiếp
Nhục vinh thành bại đủ với đời
Nợ nước tình non đành gác lại
Trách người cũng chỉ thế mà thôi…

Đời ta thuyền trôi không cập bến
Giấc mộng Kinh Kha đã lỡ rồi
Chẳng phải binh đao mà chinh chiến
Núi rừng cuốc rựa…để tìm quên.

Em Gái Quảng Nam.

Đường chuyển quân ngược Quế Sơn Đức Dục
Quán bên đường cô em gái Quảng Nam
Ly cà phê dăm thằng uống vội
Khúc tình ca ánh mắt môi cười.

Từ dạo  quân đi chưa lần trở lại
Cánh võng hiên nhà
Ai còn nhớ ai không …
Đường đời lao đao ngược xuôi trăm ngã
Chuyện  ngày xưa cứ vương vấn tơ lòng.

Ở nơi đó vẫn mây chiều chen núi
Người em xưa thôi tóc úa sương chiều
Bao đồng đội  lạc phương trời trôi nỗi
Gánh cuộc đời món nợ oan khiên.

Có hẹn đâu mà ngậm ngùi ngóng đợi
Bài hương ca đành để lại bên đời
Nắng Quế Sơn cơn mưa chiều Đức Dục
Có nao lòng khi bóng xế hoàng hôn.

Mưa Tháng  Năm.

Cơn mưa chiều nay trắng trời Bảo Lộc
Giọt mưa buồn vây bủa chốn sơn khê
” Người ơi người ở đừng về … ”
Sao chát đắng cả khung trời quá khứ.

Tiếng mưa nao lòng một  đời xa xứ
Ơi cố tri giờ biền biệt chân mây
Cánh võng giữa rừng đi qua tháng năm bão dữ
Tiếng quê hương vẫn thao thức đêm ngày.

Mưa trắng núi rừng sao lòng trăm nỗi
Vẫn đong đầy nỗi nhớ khôn nguôi
Cứ mãi trông mong đàn chim lạ
Mang tin vui tỏa ngát hương đời.

Mưa rừng trắng cả sơn buôn
Tiếng mưa như tiếng nước non gọi người
Tình quê còn đó người ơi…

Tình  Bảo Lộc   

Không còn em  hương mùa thu vẫn đến
Nắng hoe vàng Bảo Lộc đẫm mù sương
Còn riêng anh với khung trời kỷ niệm
Những con đường lặng lẽ bước chân đêm.

Ta mất nhau giữa dòng đời giông bão
Có bao giờ lòng chạnh hỏi vì sao
Chuyện cuộc đời bao quẩn quanh trói buộc
Chuyện tình yêu là dấu hỏi ở đời.

Bảo Lộc không em cây nghiêng ngái ngù
Anh cũng đã già mòn mỏi chốn sơn khê
Suy nghĩ về nhau biết bao điều cất giữ
Để chuyện mình đẹp tựa ánh sao băng.

   Người Lính Già … Bài   Ca Chinh Chiến.

Em hát lại bài ca thời chinh chiến
Người lính già lặng lẽ với niềm đau
Chẳng ai biết
Chỉ mình tôi da diết
Chỉ mình tôi
” Chinh chiến kỷ nhân hồi… ”

Gánh thời gian dẫu úa màu mái tóc
Vẫn nặng lòng món nợ oan khiên
Em đâu biết bài ca em hát
Tan nát lòng tôi…u uất nỗi niềm.

Người lính già cố chôn vùi dĩ vãng
Cố quên đi bao cay đắng phủ phàng
Lời em hát….
Ngọt ngào và cay đắng
Chỉ tôi một mình
Với năm tháng không nguôi
Chỉ tôi một mình
Với sông núi với tình tôi.

Cuối Năm 
            Mừng Bạn Đến Thăm.

Bạn đến thăm
Chiều cuối năm
B’lao mai vàng khoe sắc thắm
Tóc bạn cũng như tôi
Đã nắng xế bên đồi
Giây phút chạnh lòng
Đối mặt với mênh mông …

Chuyện cuộc đời
Chuyện  thế cuộc đổi thay
Đêm mơ Kinh Kha bên bờ Dịch Thủy
Chia cùng Phạm Thái với cơn say.

Trời Cali tết chẳng có mưa bay
Bạn kể tôi nghe đường đời bôn ba xứ lạ
Tôi ” lão nông tri điền ” tay cuốc đã mòn tay
Đếm giấc mơ …ngỡ đời mình trẻ lại.

Bạn đến thăm
Chiều cuối năm gió rừng lộng gió
Để bọn mình thao thức với vần thơ
Bạn đến thăm
Mùa xuân ùa về trong nỗi nhớ
Đếm thời gian
Đếm lại bạn xưa.

Bạn ơi  cạn chén tương  phùng
Xuân đi xuân đến thủy chung vẹn tình.

Vạn  Lý Tình.

Ta vẫn bên đời bên trăng suối
Rừng chiều mưa đổ xám sơn buôn
Chim bay lẻ bạn sầu cô quạnh
Đếm mãi cung chờ đã héo hon.

Đông lại qua đi xuân lại đến
Mỏi mòn cũng bạc tóc thời gian
Võng đưa mà ngỡ đời chinh chiến
Hóa ra gươm súng đã gãy rồi.

Ở đây khói rừng chen mây xám
Cuốc gọi đêm về trắng cố hương
Cách núi ngăn sông đường vạn dặm
Tình cố nhân ơi vạn lý tình.

Ta với đời ta vầng trăng đợi
Đưa người da diết khúc biệt ly
Người xa có nhớ về nguồn cội
Nhớ nguyện ước thề với nước non.

Phố và Em. 

Em cứ làm duyên chiều phố núi
Lộng gió bồng bềnh tóc em bay
Để có một người đời xa xứ
Tìm lại khung trời hương đắm say.

Em nghiêng vành nón nghiêng tà áo
Ríu rít gọi đàn chim xôn xao
Thoáng gọi tình xưa đời trẻ lại
Chạnh lòng tình nhớ tình nôn nao.

Phố núi em về thôi quạnh vắng
Em dệt cho đời mộng với thơ
Có chàng thi sĩ vàng khói thuốc
Điệp khúc yêu thương ý vẫn chờ.

Xin tạ ơn đời cảm ơn em
Con tim thao thức mộng đã già
Sâu lắng trong ai hình bóng cũ
Vương vấn bên đời khúc tình ca.

Đêm  Tha Hương.

Đêm tha hương gối đầu lên nỗi nhớ
Người lại về nguyên vẹn cả ý thơ
Đêm tha hương  ngỡ đời ta lính thú
Trăng đã già tàn úa những ước mơ.

Đếm đời ta cả một đời chiến bại
Một lối về oằn nặng gánh đôi vai
Vầng trăng đã mỏi mòn trăng chờ đợi
Mà trăm năm không đợi ánh trăng đầy.

Đêm tha hương ngỡ ta là chiếc bóng
Không Kinh Kha chẳng phải Trương Chi
Nên cứ mãi lang thang cùng ảo mộng
Dỗ đời ta rồi cứ hẹn với lòng.

Con chim cũng tàn hơi tròn một kiếp
Nợ đất trời  thôi đành nợ thiên thu
Ta còn chăng chỉ nửa vầng trăng cũ
Nửa vầng trăng ghép lại…có ai chờ.

Về  Quê.

Gặp lại  sông quê thời tuổi dại
Gió Lào rát mặt thuở ra đi
Ta  loanh quanh  nắng chiều phố thị
Bổng thấy mình rất lạ  rất quen.

Bốn mươi năm  hằn sâu dĩ vãng
Vật đổi sao dời  tựa chiêm bao
Ta  về  tóc trắng  và tay trắng
Trông đợi người xưa  một tiếng chào.

Nâng ly ta uống mừng cố quận
Nhớ ánh trăng thề nhớ cố nhân
Dáng xưa dẫu đã tàn hương sắc
Nguyên vẹn trong ta một khối tình.

Có phải quê nhà ta đó không
Không khói chiều vương quyện bóng dừa
Ta về ngơ ngác người thua cuộc
Mang về đâu hồn của ta xưa.

Ta về mà ngỡ đời trẻ lại
Muốn được khóc òa như trẻ thơ
Dáng ai như mẹ chiều ra ngõ
Ngóng đợi con về trong chiến chinh.

Ta về mây xám chiều  giăng lối
Người cũ đâu rồi lạc bến xưa
Bao năm ta mỏi mòn trông đợi
Có phải quê nhà ta nhớ mong.

Mai mốt lại về vui với núi
Rượu cùng trăng gió chén tiêu dao
Cố hương có chút gì hờn tủi
Ta cũng đã về em biết không.

Đông Hà.

Xa Đông Hà đã mỏi mòn cánh hạc
Vẫn nao lòng gặp lại tiếng người xưa
Con phố nhỏ thân quen từng ánh mắt
Lối đi về se lạnh những đêm mưa.

Xa Đông Hà giữa ngày bom đạn lửa
Nhớ đời mình còn có một cố quê
Bên cánh võng đong đưa lời mẹ kể
Núi vọng phu Ái Tử ngóng tin chồng.

Đời cứ mãi ngược xuôi cùng năm tháng
Tàn binh đao lưu lạc chốn núi rừng
Đêm trở mình mà ngỡ kiếp lưu vong
Quê hương đó sao đã thành xa lạ.

Đâu tri âm đâu cố nhân biền biệt
Bao bạn bè đồng đội đã về đâu
Vầng trăng cứ quặn lòng ta da diết
Soi tình ta sương phủ trắng mái đầu.

Xa Đông Hà mòn gót chân phiêu bạt
Quê xưa còn một nửa mảnh trăng nghiêng
Ở nơi đó mắt ai cười lúng liếng
Con sông xưa bến nước đợi ai về.

Ai có về có ai chờ ai đợi
Đời bôn ba căn cước vẫn Đông Hà
Tiếng quê mình ngân mãi khúc tình ca
Tình đất nước ơi tình người cố cựu.

Về  Đại Lộc.

Cũng có một ngày
Trở về Đại Lộc
Ôn lại chuyện xưa
Của một thời binh lửa …

Quán vắng liêu xiêu
Ngã tư Đại Lộc
Những lần dừng quân ghé vội
Cô chủ quán tóc dài
Với vành khăn xứ Quảng
Phiêu bạt phương nào sau thế cuộc đổi thay.

” Thằng Vinh sún ngày xưa mang máy …
Mộ nó nằm đây
Ông thầy còn nhớ …”
Có gì chát đắng trong tôi
Bên nấm mộ đất đìu hiu bốn bề lộng gió
Đồng đội tôi ra đi tuổi đời rất trẻ
Trận cuối cùng trong lặng lẽ…quân đi.

Rót ly rượu đầy bên tô mì Quảng
Đại Đội chúng mình chẳng còn lại một ai
Mừng ông thầy cạn ly…buồn vui ngày trở lại
Uống cho đồng đội mình…trọn ven đời trai.

Đại Lộc ngày về
Đếm lại chỉ mình tôi.

Tiếng  Lòng.

Buồn xuống ngang vai sầu cô quạnh
Rừng chiều chuếnh choáng bước loan quanh
Rượu rót không đầy ngăn dĩ vãng
Thương nhớ hoen vàng giọt nắng hanh.

Chim rừng gọi bạn về xây tổ
Ta gọi đời ta cuộc tỉnh mê
Gươm cùn rượu nhạt trăng lều cỏ
Hỏi người,người có nhớ đến ta.

Chiều lại buồn rồi ta đối bóng
Tình như sương khói giữa mênh mông
Thời gian đã nhuốm từng sợi bạc
Ơi đất khách hề!Kẻ bại vong…

Ta uống cho đời ta ly cạn
Chỉ với rừng thôi rượu tri âm
Rừng khuya thác đổ ta bầu bạn
Nhân nghĩa tình đời mây khói bay.

Ngày Tôi Về.

Ngày tôi về khói rơm chiều vương mái lá
Mẹ bỏ nồi cơm ùa đón con về
Đàn em ngẫn ngơ nhìn người xa lạ
Cha không về nằm lại chốn rừng xa.

Chiến tranh đã qua mà lòng như giông  bão
Bỏ xứ xa quê lưu lạc cuối phương trời
Cứ tưởng chỉ mình đường đời tan nát
Nhìn bóng mẹ già tim lại vỡ đôi.

Ta giận ta,giận những  mặt người vô cảm
Đã đọc nhầm trang sử của người xưa
Ta còn chăng chỉ bên đời bạc thếch
Ta quá nghèo ai  bán để mà mua.

Nhìn đàn em đi mót từng củ sắn
Nhìn mẹ già vô vọng ngóng chờ ai
Cha không về nấm mồ hoang lạnh lẽo
Ngày trở về mưa trắng cả đôi vai.

  Lý Tình Chung.

” Trời mưa lâm râm
Ướt giàn bông sói
Bậu đi lấy chồng
Sao chẳng nói với qua . . . ”

Bạc Liêu ơi !
Chim chiều gọi bạn
Gọi tình chung
Tôi lỗi hẹn rồi
Xin đừng trách người ơi.

Ngày đi hát lý qua cầu
Ngày về mưa nặng giọt sầu. . . riêng  tôi.
Tôi kẻ tha hương
Một đời lận đận
Khúc tình ca để lại bên đời
Đêm Gành Hào trăng vẫn chơi vơi
Bậu đã xa rồi
Thôi cũng đành khúc  lý tình chung.

Hát nữa người ơi
Điệu lý buồn muôn thuở
Đưa tôi về trăng cũ bến sông xưa
Đưa tôi về với ánh mắt đong đưa. . .

Bây giờ thuyền đã cách sông
Bậu qua bên đó với chồng. . .buồn  vui
Những khi nắng úa hiên chiều
Lời ru buồn lắm- ngậm ngùi. . .bậu ơi
Tình tôi xuôi ngược với đời
Mang theo câu lý à ơi . . . thuở nào.

” Hạt mưa lâm râm
Ướt giàn bông sói . . . ”
Thôi cũng một đời
Biền biệt đôi nơi.

Nói Với Cố Tri.   

Này cố tri…một thời tan tác
Đứa đầu non đứa cuối truông sâu
Mới đó mà bạc đầu cõi nhớ
Đường đời vạn nẻo biết về đâu?

Biết có ngày sau mà ngóng đợi
Thì chuyện trăm năm bỏ lại đời
Nhăc để lòng đau cùng sông núi
Lấy nhục làm vinh cố tri ơi!

Ới ơi chiếu rượu tài hoa cũ
Cũng đành chôn chặt với thiên thu.

Về Không Em…

Em không về chiều mưa giăng phố Huyện
Thiếu một người hò hẹn bước chân  đêm
Chỉ tội nghiệp những con đường quanh phố
Dấu chân nào cũng giống dấu chân em.

Em không về bến xưa buồn vắng lạnh
Thiếu một người giặt áo ở bờ sông
Những con đò cô đơn chiều nghiêng bóng.
Đưa người đi chẳng có mấy ai về.

Em không về hàng cây nghiêng rũ lá
Thiếu một người để che gió chiều  mưa
Chỉ tội nghiệp cung đàn xưa dang dỡ
Con chim buồn ngái ngủ vắng người xư.

Em không về nụ hoa buồn úa nụ
Thiếu một người nhặt lá rụng bên song
Anh góp lại những thư tình năm cũ
Em không về…trăng đã xế đầu non.

Em Tôi Và Đà Lạt 

Người đi xa phố mờ sương khói
Để lại bên đồi mây trắng rơi
Hàng thông lặng lẽ nghiêng triền núi
Phố chiều loang nắng chỉ mình tôi.

Em đi đọng lại chồng thư cũ
Kỷ niệm đong đầy bên phố xưa
Người có mang theo đời viễn xứ
Thơ tình phong kín khúc tương tư .

Thông vẫn xanh màu đan lối qua
Xanh núi, xanh mây thắm mặt hồ
Em đi áo lụa hờn mây nước
Tôi về ghép lại mấy vần thơ.

Đà Lạt không em hoa vẫn thế
Cà phê thao thức chuyện tình tôi
Ở đó khi nào em nhớ lại
Nhìn nhau mây đã trắng bên đồi.

Thơ Tình Tháng Tư.  

Tháng Tư lại về em nhớ gì không
Bãi biển Tiên Sa ngày minh chia biệt
Cái nắng miền Trung nao lòng chi lạ
Anh một mình đếm mãi ngày qua .

Đôi cánh tin thư chạnh lòng kỷ niệm
Để trong đời mình còn gọi tên nhau
Cảm ơn em dẫu ngàn trùng xa cách
Chuyện ngày xưa là trăm nỗi cơ cầu

Tháng Tư về anh tìm cành hoa tím
Như thuở nào anh dành tặng người thương
Nhờ biển sóng mang đến người phương đó
Tình của anh và tình của cố hương.

Có một ngày bên nắng biển Tiên Sa
Không chia biệt mà đôi mình gặp  lại
Em cứ hẹn mà thời gian trôi mãi
Bài thơ anh dang dỡ chẳng trọn vần.

Mưa   Cuối  Năm.   
* Gửi PCT-TNL
nơi cõi nhớ .

Cơn mưa muộn cuối năm
Chiều nay núi rừng tỉnh giấc
Bạn về cùng tôi
Nhà sàn bếp lửa
Ôn lại chuyện xưa.

Bạn đi tôi ở
Đã mấy năm rồi
Đêm nằm nghe thú rừng réo gọi
Tri âm lại về trò chuyện với canh thâu .
Bạn trẻ hoài theo năm tháng
Tôi lại già vai áo đã sờn vai
Đếm thời gian mòn mỏi với tháng ngày
Xuân cứ  đến rồi xuân lỗi hẹn …

Đếm tờ lịch cuối năm
Đành dặn lòng thêm mùa xuân nữa
” Ly rượu mừng ” hát lại khúc xuân xưa.

Cơn mưa muộn chiều cuối năm
Bạn ơi về…
Lưng đồi mai vàng khoe sắc thắm
Bạn ơi về…
Xuân núi rừng rộn rã chim ca.

            Vào Đông.

Hắt hiu vàng lá ngoài song cửa
Vọng cố nhân hề!Ơi cố nhân.
Nhớ.
Ở đây nhớ núi nhớ rừng
Nhớ chim  gọi bạn,nhớ từng cơn mưa
À ơi cánh võng đong đưa
Người đi,đi mãi vẫn chưa lối về.
Say.
Rồi cũng Đông về vàng lá núi
Thêm một mùa sang tóc trắng bay
Đếm mãi trăm năm rồi cũng hết
Đời ta,ta biết tỉnh hay say.
Rượu.
Về đây uống rượu làm thơ
Ngược xuôi đời chỉ bơ vơ với đời
Quên là hết chuyện nỗi trôi
Trăng nghiêng triền núi tình vơi lại đầy. .

Bài Thơ Tiễn Bạn .  

Này uống … mai đây đường vạn dặm
Chắc gì còn có gặp lại nhau
Chỉ xem như thuở mình ra trận
” Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi …”.

Rượu chẳng ấm lòng thân viễn xứ
Còn tôi lạc lối chốn sơn khê
Bạn đi,tôi ở sầu để lại
Mà ngỡ Kinh Kha chẳng lối về.

Ừ rót cho đầy chung rượu tiễn
Đời còn tái ngộ cũng là duyên
Trăng dẫu tròn trăng rồi cũng khuyết
Đã biết sao lòng vẫn nhói đau.
Một mai nắng ấm mùa xuân mới
Rượu rót vơi đầy bạn nhớ tôi.

Đong Đầy Chén Nhớ.

Uống mãi mà không đầy chén nhớ
Đời ta cũng tựa áo rách bâu
Ngắm mây,mây trắng trên đầu núi
Ta muốn tan theo với gió ngàn.

Mới đó mà chông chênh bến cuối
Sờ râu sờ tóc bạc như vôi
Bằng  hữu như chim trời tăm cá
Hoàng hôn đã trải úa lưng đồi.

Cố tri … biết bao lời khí phách
Còn chăng giầy vẹt với gươm sa
Ngựa đã tàn hơi bên nắm cỏ
Mà dấu trường chinh.. thôi đã xa.

Thấp thoáng hình ai trong chén nhớ
Là em men rượu thực hay mơ
Ta múa vu vơ đường kiếm vụng
Thì ra dâu bể  kẻ cuối đường.. .

Những Câu Thơ
            Bên Quán Cà Phê.
1.
Ra quán cũng chỉ một mình
Ở rừng cũng chỉ một mình quẩn quanh
Nắng mưa sương núi bồng bềnh
Vời trông cố quận chông chênh lối về.
2.
Phải chi người đừng nhớ tôi
Trăng khuya lẻ bóng quen rồi tháng năm
Cũng đành…tình đã cố nhân.
3.
Chia tôi một chút cô đơn
Ơi cô chủ quán có buồn như tôi
Chuyện đời tựa áng mây trôi
Đục trong nhân thế sầu vơi lại đầy.
4.
Bốn mươi năm còn nhớ không
Trăm năm rồi cũng quạnh không lối về
Hỏi lòng mình tỉnh hay mê…
5.
Một mình ra quán cà phê
Ngó quanh cũng chỉ cà phê với mình
Thuyền không bến mãi lênh đênh
” Nghĩ mình,mình lại thương mình xót xa”*
Khi chén rượu lúc câu ca
Chỉ còn bóng ngả mình ta cuối trời
Chuyện đời đã nhạt bờ môi…
* Kiều – ND

Ở Sài Gòn Gặp Bạn Xưa.

Mừng nhau cạn ly đầy
Hai ta tóc trắng bay
Cuối đời còn gặp lại
Rượu ấm nồng men cay.

Bên hàng me góc phố
Sài Gòn của riêng ta
Cụng ly đời vẫn nhớ
Thuở bọn mình bôn ba.

Ngày giã từ Thủ Đức
Hẹn gặp lại Sài Gòn
Bốn mươi năm xa ngái
Biền biệt cánh chim bay.

Gặp nhau đời đã khác
Phố lạ vắng người xưa
Trở về đời tan tác
Mà ước Sài Gòn xưa.

Rồi ta lại chia xa
Chuyện đời là dâu bể
Mai mốt cuộc sum vầy
Hương ngát cả tình quê.

 Hương  Tình
U Minh.

Ngược xuôi cũng đã cuối đời
Bồng bềnh câu lý thương người U Minh.

Về lại miệt U Minh
Lắng nghe vọng tiếng ai hò
Sông nước mênh mông
Ngày xưa ai hát lý sang sông …
Bên dòng kênh êm ả nắng chiều
Trên chiếc xuồng ba lá nhẹ êm trôi .
Chiều thắm hoàng hôn
Con chim chiều lẻ bạn cô đơn …

Về lại  U Minh
Người xưa nay đã qua cầu
Câu nói yêu thương
Biết còn xao xuyến tơ vương
Mà người đi … đi mãi
Đành lòng quên điệu lý thương nhau
Để đám lục bình trôi mãi đến nơi đâu.

………………………

Miền Tây ơi miền Tây
Tôi vẫn chờ ai
Ngọt ngào sâu lắng khúc dân ca
Ai hát chiều nao bên triền sông Cái Lớn
Nay trở về còn lại mình ên
Chẳng còn ai gọi tôi qua đò
Sông nước vô tình ray rứt lý chim quyên.

Chiều U Minh
Hoa nắng bềnh bồng
Nhớ tiếng ai hò con nước ròng nước lớn
Nhớ mắt ai cười
Ngọt ngào vàng bông lúa mới
Bờ tóc ai nghiêng quyện hương tràm
Một màu xanh thắm.

Chiều U Minh
Hương biển hương tình
Tôi một mình
Hát lại lý tương tư …
Bìm bịp kêu chiều
Gọi bạn tình ơi !

 Cồn  Soi.

Bốn mươi năm trở lại …
Với bạn bè với kỷ niệm…
Đất quê xưa
Bên cô chủ quán ánh mắt đong đưa
Gió Nam Lào mà tôi ngỡ cơn mưa.

Ơi! Cồn Soi
Bến sông con đò còn nguyên trong ký ức
Nắng Tây Trì rát da chiều trốn học
Trang vở học trò loang nhòe vết mực
Mà người đi… đếm lại mấy ai về.

Em hát khúc ca của  thời tuổi mộng
Đông Hà ơi lòng ray rứt chạnh lòng
Rượu vẫn nồng mà nâng ly không cạn
Quê hương mình sao bỗng hóa người dưng.

Nâng ly say với Cồn Soi
Em cười lúng liếng tình tôi ngậm ngùi

Tôi đã già tình Cồn Soi quá trẻ
Cô chủ quán ngọt ngào ánh mắt bờ môi
Tôi ngơ ngác chẳng thành câu
Mấy thằng bạn đời cứ ngỡ tuổi hai  mươi
Vui chút nữa biết rồi còn gặp lại…

Mai  xa rồi …
Nơi chân đồi góc núi
Giữ mãi môi cười
Ánh mắt Cồn Soi…

Cồn Soi-Sông Hiếu
Đông Hà
26.6.2014

 Gặp Lại Điệp ở Bạc Liêu.

Tình tang…tôi nghe như tình lang
Đàn trổi cung rồi khúc Hoài lang
Đất Bạc Liêu một thời xuôi ngược
Trăng Gành Hào vàng soi con nước
Lời em ca ngọt ngào mơ ước
Đời xa quê lạc bước xứ người
Áo bạc sương đêm…rượu đẫm men đời.

Đàn buông giây
Tình ngất ngây
Tôi say tôi tỉnh trăng đầy tóc em
Hát nữa em kẻo tàn đêm
Chia em một nửa muộn phiền đời tôi
Tình lang thang…tình mồ côi
Biết bao giờ được nói lời yêu em.

Gặp lại nhau đã cuối đời
Dáng xưa còn thắm môi cười Bạc Liêu
Trăng đêm vàng xuống bên thềm
Cố nhân đọng lại…nỗi niềm cố nhân.

Để ngày về nghiêng chén rượu Bạc  Liêu
Nhớ ánh mắt bờ vai ngày đưa tiễn
Cạn ly sao chẳng cạn lời
Chạnh lòng câu lý cho người tương tư.

Hai mươi năm gập ghềnh xa ngái
Vẫn hương tràm hương biển thuở ra đi.
Hai mươi năm buồn hơn ngày gặp lại.
Một thuở Gành Hào
Ánh mắt người xưa
Tiếng đàn nôn nao
Ngậm ngùi khúc Dạ Cổ Hoài Lang…

Tiếng Quê.

Tôi trở về tắm mát với sông quê
Bến đò xưa của một thời tuổi trẻ
Bạn bè tôi đếm kẻ còn người mất
Đứa oằn vai mòn mỏi bước tha  phương.

Tôi trở về quanh co con phố nhỏ
Cô hàng quen giờ trôi dạt phương  nào
Tiếng chuông chùa  vang vọng gió lao xao
Chạnh lòng tôi khúc tình ca xa xứ.

Giọng ai hò âm vang thời xa cũ
Tiếng người quê da diết với người quê
Tôi đi lạc nửa đời nơi xứ lạ
Giữ riêng mình tiếng chi rứa mô tê.

Tôi trở về cơn gió Lào quá vội
Như thuở nào trong bão lửa ra đi
Đôi mắt ấy cuối trùng dương vời vợi
Có nao lòng thầm gọi cố nhân ơi.

Đời lỡ muộn vẫn lần về cố quận
Nén hương lòng xin tạ lỗi tình quê
Ơi người đi canh cánh một lối về
Vầng trăng cũ chao nghiêng bờ bến đợi.

Tình Em Miệt Thứ. 

Mùa mưa về Miệt Thứ có buồn không
Hàng cau xanh còn nghiêng bóng lá
Cánh võng hiên nhà đong đưa điệu lý
Khúc ca buồn ai hát buổi ra đi .

Bến đò ngang ngày em theo chồng xa xứ
Cũng bến sông này
Ngày tôi giã từ  Miệt Thứ
Tôi kẻ lang thang
Tìm chốn dung thân ngày tàn chiến cuộc
Nỗi ngậm ngùi không gánh được đời nhau.

Có bao giờ em về lại chốn xưa
Đi dưới hàng cau nhớ chuyện một người
Đời vạn nẻo tôi làm người lưu lạc
Một lần về Miệt Thứ…quá xa xôi.

Nhớ về nhau với khung trời Miệt Thứ
Hoa trắng rụng vườn cau
Xác pháo hồng bên sông
Ngày em theo chồng
Tôi ngẫn ngơ buồn theo con nước…về đâu

Đời chông chênh
Tình cũng lênh đênh
Em có về giặt áo ở bờ sông
Giữ cho nhau chút hương tình cũ.

Giồng Riềng Một Thời Để nhớ. 

Đêm Giồng Riềng
Điệu lý ngọt ngào đưa ta vào nỗi nhớ
Lời mẹ ru từ thuở ấu thơ
” Trăm năm trong cõi người ta…”
Mang theo nỗi ngậm ngùi nơi xứ lạ.

Đêm Giồng Riềng
Một mình trong chòi vắng
Ngóng vầng trăng
Tìm lại giấc mơ xưa
Có chuyến đò đưa
Chở ta về quá khứ …
Trăng đã già
Đời mãi bôn ba.

Đêm Giồng Riềng
Ta nhìn ta trên vách
Rượu  một mình
Đời xuôi ngược cũng một mình.

Điệu lý buồn ai hát để làm thơ
Đêm Giồng Riềng ta đối bóng bơ vơ .

Ngày đi lạc nẻo bôn ba
Ngày về chỉ có mình ta gọi đò.

  Nắng Đông Hà.

Bốn mươi năm tình dặm dài hun hút
Có một ngày hai đứa gọi tên nhau
Nắng Đông Hà nao lòng người trở lại
Mắt ai cười mà chôn kín niềm đau.

Dấu yêu xưa đã mờ phai phong kín
Chuyện chúng mình an phận mỗi đời riêng
Sao ngọt ngào nét môi cười chúm chím
Má vẫn hồng và ánh mắt chao nghiêng.

Tôi bạc áo chông chênh đời sương gió
Dáng hình xưa mòn mỏi với thời gian
Bao ân tình thôi ghép trọn vần thơ
Xin khép lại một khung trời dĩ vảng.

Nắng Đông Hà có chi mà da diết
Người  nặng lòng tôi bỗng hóa ngu ngơ
Đôi mắt ấy và nỗi lòng tha thiết
Cả một đời vẫn nồng ấm giấc mơ.

Đông Hà 
              Một Chút Tình Riêng.   

Đông Hà ơi!
Con sông quê vẫn tràn nỗi nhớ
Tôi gọi mãi con đò
Ai đưa tôi bên ni qua bên nớ
Nối đôi bờ hai bến đò xưa.

Em  lấy chồng
Thời gian qua đã bao mùa sương nắng
Trong bến đời
Có bến nào  bến đục bến trong.

Tôi lỡ hẹn rồi đời bão tố mưa giông
Mà con sông xưa vẫn chảy xuôi dòng
Bên lở bên bồi chạnh lòng người trở lại .

Bến xưa đò nối đôi bờ
Tôi về ngóng đợi ngóng chờ mình tôi
Đò ơi tôi gọi đò ơi
Sông xưa bến cũ lẽ loi tôi về …

Tôi đã già tóc đã úa màu phai
Vẫn ươm mơ một mái tóc thề
Ngỡ đôi ta như thời vụng dại
Ghép lời yêu sao vẫn mãi chưa tròn

Tôi tìm về bên phố lạ người đông
Bạn bè xưa đã ngàn trùng khuất bóng
Con phố xưa liêu xiêu người trở lại
Nhớ một thời áo trắng tóc ai bay.

À ơi  khúc hát à ơi
Thương ai mắt biếc môi cười nón nghiêng
Biết rằng thôi chẳng là duyên
Cũng xin giữ lại tình riêng … cuối đời .

Đông Hà ơi tôi lại ra đi…

Chim  sáo U  Minh.   

Sáo từ sông Hậu sáo sang
Ngậm ngùi sáo gọi bạn tình sáo ơi.

Chim sáo ơi
Sáo chỉ một mình
Xuôi ngược đất U Minh
Thương nhớ gọi bạn tình.

Sáo lẻ loi
Lẻ bạn lạc đàn
Bên cánh rừng tràm
Ngơ ngác sáo bay…
Sáo còn nhớ bậu
Qua dòng sông Hậu
Sáo sầu bay xa…

Cô gái U Minh
Buông  nhẹ mái chèo
Chồng chềnh xuồng ba lá
Khúc Lý chiều chiều
Ấm lòng tôi năm tháng bôn ba.

Ai qua U Minh
Ai xuôi Miệt Thứ
Lắng nghe khúc vọng cổ buồn
Nhớ ra tình vẫn còn tương tư người
Nước lên trăng xế canh rồi
Người đi phương ấy để tôi… ngậm ngùi .

Chim sáo ơi
Sáo bay cuối trời
Có nghe tâm sự đầy vơi
Của người đất khách bên đời bể dâu.

Qua Đèo Bảo Lộc.

Ngược xuôi về lại ôn chuyện cũ
Bạn bè dăm đứa chỉ mình ta
Đèo nghiêng đá dựng sương giăng lối
Mà dấu đời ta bạc tóc rồi.
Ô hay khói thuốc loang mờ tỏ
Ơi bạn về đây tâm sự đầy
Bạn đi thăm thẳm phương trời ấy
Trăng vẫn đong gầy phả lối xưa.
Đèo vắng mây bay ta một bóng
Tâm tình thơ viết gởi hư không
Đếm mãi thời gian mòn nỗi nhớ
Góc quán lưng đèo lại ngẫn ngơ.
Về lại đèo cao thương nhớ bạn
Quán vắng còn đây bạn đi rồi
Hỏi gió hỏi mây đời lạc xứ
Mà cánh chim trời mãi lẻ loi.

Xuân Đam B’ri.  

Chiều nghiêng sương trắng lưng chừng núi
Đã thắm hương xuân đến buôn làng
Em gùi hoa núi ra phố chợ
Để lại bên rừng mây lang thang.

Lại một mùa xuân nơi rẻo cao
Cố nhân biền biệt chốn phương nào
Rót mãi mà không đầy chén nhớ
Gánh tuổi đời bao gánh lao đao.

Đất khách cả đời rách bâu áo
Giang hồ cũng đã thấm men cay
Đọc thơ Nguyễn Bính mờ hơi rượu
Ơi phương Nam hề!Mộng gối tay.

Em gùi hoa núi qua lối nhỏ
Rộn rã tin xuân cả đất trời
Cố hương có phải vào xuân mới
Còn lại chút gì năm tháng xưa.

Cam Lộ Đông Hà 
               Với Người Năm Cũ.

Sáng Đông Hà cà phê tán gẫu
Tối Cồn Tiên cơm sấy ngủ hầm
Thư viết vội trên đường ra trận
Mắt ai buồn Cam Lộ buổi quân đi.

Ta có hẹn nhau đâu để chờ để đợi
Em về đâu ngày quê hương bão lửa
hoang tàn
Cơn sóng dữ chia đời ta trăm nẻo.
Cô gái ngày xưa với chàng trai áo trận
Đã héo mòn theo năm tháng gian nan
Đôi dòng tin thư khi tuổi đời đã cạn
Cảm ơn đời ta còn gọi tên nhau.

Em còn nhớ Đông Hà trời mưa đổ
Nghiêng quán chiều lính chiến viết tình  thơ
Bốn mươi năm nét mực vẫn chưa mờ
Bài thơ xưa thêm cuối vần…tan vỡ.

Em có về với tình quê Cam Lộ
Với Đông Hà gói ghém kỷ niệm xưa
Ta không thể…hẹn nhau đời thêm nữa
Trăng đã già sông nước đã buông xuôi.

  Thơ Tình Mùa Đông.

Cây bàng trước ngõ nhà em vàng bóng lá
Mùa đông lại về
Sương đan dày trên lối em qua
Con chim buồn ngái ngủ
B’lao không em đông thêm buốt giá
Câu thơ ngậm ngùi kẻ ở người đi.

Anh đếm lại đã bao mùa đông đến
Chung rượu hôm nào em uống để se duyên
Kỷ niệm ngọt ngào không giữ bước chân em
Bài toán đơn sơ anh mãi tìm đáp số.

Thơ anh cứ quẩn quanh cùng nỗi nhớ
Em đã quên rồi
Lá bàng con đường nhỏ
Đông B’lao đã vàng úa tuổi già …
Có một người rượu uống để tìm quên.

Ở xa quá có mùa đông băng tuyết
Có chạnh lòng em
Cái lạnh đông về B’lao sương núi
Có điều gì…còn ở lại trong em
Cất giữ điều gì…tình mãi không quên.

Bài Thơ Cho Đời. 

Tôi một tên chiến bại
Quẩn quanh với núi đồi
Đời ba chìm bảy nổi
Ngậm ngùi thế nhân ơi!
Tôi cuối đời nhặt lá rụng tóc rơi
Gom thương nhớ cùng đau thương oan nghiệt
Tôi cuối đời hỏi lòng còn tha thiết
Chuyện bể dâu xin trả lại cho người…
Tôi cuối đời ngậm ngùi giấc mộng lỡ
Ơn sinh thành xin gởi lại mai sau
Nợ quê hương sao cứ mãi ngóng chờ
Đành thương nhớ ngàn năm tình vẫn nợ.
Tôi cuối đời mòn mỏi bóng tri âm
Điếu thuốc soi đêm gọi tình bạn cũ
Tóc gió ai bay ngậm ngùi mộng dữ
Đêm trở mình thầm gọi cố nhân ơi!

Tôi cuối đời tâm sự chỉ mình tôi
Chợt hiểu ra mình chỉ thanh gỗ mục
Trôi giữa dòng đời ngả nghiêng trong đục
Thế thái nhân tình–ảo vọng–u mê.
Tôi cuối đời lặng lẽ chỉ mình tôi
Khúc ca dao bến nước khói lam chiều
Da diết yêu thương thơ tình viết vội
Gởi đến người,người có nhớ đến tôi.

  Với Rừng Thao Thức.

Bạn cũng không tình cũng không
Ở đây gió núi bềnh bồng mây trôi
Dăm cô sơn nữ bên đồi
Chiều nghiêng vọng tiếng chim trời gọi nhau
Cũng chẳng buồn–chẳng thương đau
Một mình rồi cũng qua mau tháng ngày
Trả cho đời những cơn say
Trả người ân oán–trả ai muộn phiền
Ở đây riêng nỗi niềm riêng
Ngày xưa còn lại nỗi niềm lắng sâu
Về đâu–ừ đời về đâu
Cả đời còn lại đôi câu thơ buồn
Bình minh rồi lại hoàng hôn
Đến,đi là thế chữ KHÔNG với đời
Với rừng thao thức đầy vơi…

Hoàng Yên Linh

Hồi Ức Năm Tháng

Hoàng Yên Linh Huế 1971

Tôi còn nhớ những năm 60 của thế kỷ trước trong một lần đọc một truyện ngắn của nhà văn Mai Thảo đăng trong  tạp chí Văn.Câu chuyện kể về tình bạn.Hai người là đôi bạn học từ thời niên thiếu,một người  con của quan Tri

huyện,một là con nông dân,cả hai tuy hoàn cảnh khác nhau nhưng gắn bó suốt một thời niên thiếu…Cho đến sau CM tháng 8/1945 ông quan Tri Huyện cha của người bạn chết,gia đình tan nát,người con phải ra dựng một túp lều trên đồng hoang để sinh sống.Còn người con nông dân tham gia kháng chiến trở thành một CB cấp tỉnh.Trong một lần công tác qua vùng quê cũ,người ban nay là CB tìm thăm bạn cũ.Cả hai nhìn nhau trong ngậm ngùi.Không than van,không oán trách,hai người chỉ nhắc lại những kỷ niệm mà lãng tránh chuyện hiện tại.Câu chuyện kết thúc qua hình ảnh hai người bạn chia tay trên cánh đồng nắng chiều ảm đạm và nỗi ray rứt khi không làm được gì cho bạn mình…Truyện của Mai Thảo tưởng đã nằm sâu trong ký ức tôi không ngờ gần 20 năm sau trong những ngày lang thang kiếm sống trên vùng U Minh sông nước,nằm co ro trên căn chòi lá giữa chốn đồng không mông quạnh bất chợt tôi lại nhớ đến câu chuyện cũ…và không ngờ mẫu truyện ngắn ngày nào lại vận vào chính cuộc đời mình.
Truyện ngắn ngày xưa đã trở thành gói hành trang để tôi bước đi trên cuộc đời  nhiều gian khó.Đôi lúc tôi lại nhớ đến nhân vật AQ trong một tác phẩm của Lỗ Tấn,cứ tự bằng lòng

với chính mình,tự ru ngủ với mình may ra cuộc đời có thêm một chút thi vị…Nhưng rồi tôi đã
cảm nhận ra cuộc sống vốn dĩ hai mặt.Được thua,buồn vui,hạnh phúc hay cay đắng chỉ vấn đề là mình có nhận ra mình đang ở giai đoạn nào.Và vì vậy tôi tìm cho mình lòng khoan dung,sự yêu thương…Tôi vốn không là một người ngoan đạo nhưng tình yêu thương cho tôi chiêm nghiệm được một điều đó là sức mạnh để con người có thể tồn tại được dẫu qua bao phong ba bão tố.Tôi đã chứng nghiệm điều này trong cuộc đời mình.Trong một lần trên bước đường lang thang bất ngờ tôi gặp lại người bạn học cũ Đông Hà ngày xưa.Tôi mừng vui vì nghĩ rằng “ tha hương ngộ cố tri ” nhưng người bạn đã ngoảnh mặt,không nhớ và vội vàng bỏ đi.Tôi không oán trách điều gì và tự nhũ có lẽ bạn cũ  có những điều khó khăn khi gặp lại  và hãy quên đi,có trách chăng là tự trách chính mình khi không hiểu được một điều nay mình không là mình của ngày xưa…Vâng,chính yêu thương đã giúp tôi vượt qua những đau đớn tinh thần.

Sau tháng năm”học làm người mới”.Tôi trở về mà hành trang chỉ có tấm giấy ra trại.Tôi ngơ ngác giữa cảnh đời dâu bể với thân phận của một kẻ thầy không ra thầy,thợ chẳng ra thợ. Với cảnh đời thế thái nhân tình đen bạc.Những ngày một mình chăn vịt thuê giữa cánh đồng U Minh sông nước quạnh hiu tìm chút an ủi qua câu hò,điệu lý,qua giọng cười ngọt ngào của những cô gái chân chất Nam Bộ.Những ngày vác nước đá thuê ở bến cảng Ganh Hào,đêm về tìm quên bên chung rượu,bên tiếng đàn bầu ai oán.Những tháng năm mòn mỏi với chiếc xích lô lang thang trên đường phố Saigon kiếm sống đêm đêm ngủ vội trên manh chiếu nơi bến xe Miền Tây…Trên bước đường lang thang mưu sinh,tôi đặt chân đến vùng đất cao nguyên tràn đầy nắng gió.Dù sao rồi cũng phải sống.Tôi làm đơn xin vào làm một chân phu đập đá ở mỏ đá đèo Bảo Lộc.Viên CB hờ hững đọc lá đơn tôi rồi nói ” Dân sĩ quan Ngụy mới ra trại…”.Tôi đã chuẩn bị sẵn đón nhận sự từ chối vì biết rằng với bản lý lịch tối thui như giàn bếp của mình.Nhưng rồi có lẽ cám cảnh cho thân phận một kẻ lang thang nên cũng đồng ý.Rồi những năm tháng làm quen với sỏi đá với những buổi chiều buồn hiu hắt trong căn lều chênh vênh lưng đèo nhìn những đám mây chập chờn ngang lưng núi.Không tình,không bạn,không nhà buồn tênh.Cuộc đời phải chăng là bức tranh vân cẩu.

Rồi tôi lập gia đình.Cuộc đời rồi cũng có lúc tới bến dừng chân..Có ai đó đã hỏi tôi:Người xưa mà vẫn thủy chung đến thế sao.Cuộc đời vốn dĩ cũng có nhiều điều không lý giải được…

Hết rồi những tháng năm một mình lang thang kiếm sống.Tôi có một ngôi nhà nho nhỏ,một nương chè bên triền núi.Và từ đó tôi trở thành một nông dân ngày ngày cặm cụi bên những luống chè nhưng tự trong sâu thẳm nỗi buồn vẫn còn đó,quá khứ,hiện tại cứ lẫn lộn trong những giấc mơ.Hơn hai mươi năm nói như một nhà thơ,tôi bỏ phố lên rừng và tìm vui với một chút hạnh phúc nhỏ nhoi và cũng thành tâm xin được bình yên nhưng dòng đời không phải lúc nào cũng dễ chịu…Những buổi chiều buồn quẩn quanh bên nương chè tôi tự an ủi đời mình với câu Kiều của Nguyễn Du:”Giật mình,mình lại thương mình xót xa…”

Cuộc sống vẫn trôi theo năm tháng,buồn vui và cả những điều bất cập.Người vợ và các con là điểm tựa cho đời tôi để có thể hi vọng nhìn thấy một chút ánh sáng le lói cuối đường hầm.Cho đến một ngày trong cái không khí ồn ào tấp nập hai vợ chồng chứng kiến ngày lễ tốt nghiệp của con  trai đầu.

Tâm trạng buồn vui cứ lẫn lộn trong tôi.Cuộc đời rồi cũng có những ngày nắng đẹp nhưng lòng tôi lại xót xa nhớ đến thân phụ tôi, Người đã mất sau hơn 10 năm khổ ải ở trại tù Thanh Hóa,ở nơi chốn vĩnh hằng nào đó tâm trạng Người như thế nào.Đứa con đã nói với tôi những lời “con không bao giờ quên tháng năm gian khổ mà ba mẹ đã nuôi dạy con,” lúc này tôi mới nghĩ ra con mình đã trưởng thành.Qua hình ảnh con trai cả một quá khứ trở lại.Con tôi trưởng thành từ gian khổ,từ những vùi dập mà số phận oan khiên đổ ụp xuống đời tôi.Tôi lại nhớ gia đình,đến cha mẹ,đến một tuổi thơ êm đềm nơi chốn quê xưa,đến con phố buồn nằm bên bờ sông Hiếu chảy xuôi về Cửa Việt,đến bằng hữu và cả đến những tháng năm chiến tranh tao loạn.Bỏ lại trường xưa quê cũ,bỏ lại giảng đường bên Bến Ngự với bao ánh mắt mà một thời tôi say đắm dệt mộng làm thơ,gác lại ước mơ dang dỡ tôi đi vào cuộc chiến chinh mà lòng không một chút mảy may hận thù.Có những đêm trên cánh võng ở một khu rừng nào đó tôi vẫn tin rằng mình sẽ sống sót trở về và rồi… tôi cũng đã trở về nhưng trở về với vết hằn lý lịch đè nặng lên cả một đời người,trở về với nỗi cô đơn để rồi chứng kiến cả một gia đình tan nát… với những tháng năm trong trại,nỗi  cay đắng tủi cực và với tương lai bất định không biết rồi sẽ về đâu.Những buổi chiều sau một ngày lao động đứng trong hàng rào khu trại,nhìn ra cánh rừng và khoảng trời xanh cao vút hình ảnh cố nhân,hình ảnh ngày xưa với bạn bè đồng đội lại trở về mới thấm thía nỗi đau của người thua cuộc…  t…

Ngày tôi về khói rơm chiều vương mái lá
Mẹ bỏ nồi cơm ùa đón con về
Đàn em ngẩn ngơ nhìn người xa lạ
Cha không về nằm lại chốn rừng xa.

Buổi chiều cuối năm ở vùng đất cao nguyên sương mù và những cơn gió se lạnh lại trở về.Cũng đã hơn 40 năm mà tự trong thâm tâm tôi vẫn nghĩ mình chỉ là một người lưu dân dẫu biết rằng về lại quê xưa là một điều không tưởng.Gia đình đã tan nát trong cuộc bể dâu và thời gian còn lại của một đời người chỉ là những
dấu chấm buồn lặng lẽ.

Bao ưu tư,bao lần lữa rồi tôi cũng có một lần trở lại quê xưa Đông Hà sau đúng 40 năm dài hun hút.Cái cảm giác không thể nào nói được khi lần đầu đặt chân trở lại.Cố hương. Nơi chốn ngày xưa của cả một khung trời kỷ niệm bất chợt vừa lạ lại vừa thân quen.Ngày đi tuổi trẻ, ngày về tóc đã pha sương.Mắt tôi đã nhòa lệ khi đứng trên sân nhà cũ. Hình ảnh ngày xưa như một khúc phim dĩ vãng trở về chầm chậm trong tôi.Còn nghe như đâu đây tiếng của thân phụ tôi,hình ảnh của gia đình,anh em của những bữa cơm trong khung cảnh sum họp thuở nào. Nơi đây là cả một thời niên thiếu là cả tình thương bên mái ấm gia đình… Mà bây giờ tất cả đã trở thành sương khói mông mênh chỉ còn lại mình tôi  chứng nhân của một thời rồi mai đây khi bóng thời gian đã hết sẽ chẳng còn một ai nhớ đến,tất cả sẽ nhạt nhòa và đi vào quên lãng…Tôi bước chầm chậm trên những con đường ngày cũ vẫn chỉ một mình tôi lắng nghe quá khứ thì thầm,bất chợt nhớ đến câu thơ của Vũ đình Liên “những người muôn năm cũ,hồn ở đâu bây giờ …”.Tôi ngồi ở một quán nước nhìn ra phố đông,cố dõi mắt  để mong gặp lại một người quen năm cũ, để biết rằng cuối cùng rồi tôi cũng đã trở về…Nhưng con phố đông người qua mà những người xưa nay vắng bóng.

Tôi trở thành khách lạ giữa quê tôi
Chẳng ai biết chẳng ai quen thuở ấy
Chỉ còn đây con sông thời tuổi dại
Soi bóng tôi về tóc úa màu mây.

Cũng đã biết bao lần những khi mùa đông đến tôi lại trầm ngâm bên khung cửa sổ nhìn ra phía đồi núi chập chùng,nhìn những đám mây hờ hững giăng kín cuối chân trời,nhìn những cánh chim bay vội vã trời chiều bên lưng đèo.” Lục thập nhi nhĩ thuận”.Tôi cũng đã bước qua cái tuổi 60, cái tuổi để có thể thấu hiểu nhân tình thế thái…Cái tuổi để lòng có thể khoan dung hơn.Và tôi vẫn tin rằng chỉ có yêu thương và khoan thứ thì trái tim sẽ an bình,cuộc đời sẽ ít đi những hận thù,những toan tính biển lận.

Nếu phải nói một lời tạ ơn chân thành nhất, tôi xin được gởi đến bằng hữu đồng đội tôi,những người vẫn luôn bên cạnh tôi dẫu có xa xôi cách trở đã tiếp cho tôi niềm tin và sức mạnh để có thể vững bước trên con đường gian nan khổ ải.Xin gởi đến cố nhân dẫu chung cuộc có là
ngàn trùng xa cách nhưng những ân tình ngày cũ,những kỷ niệm dấu yêu của một thời tuổi ngọc đã cho trái tim tôi được những phút giây mộng mơ,là chiếc gối êm đềm trong những giấc mơ,là một rừng chiến khu đầy ắp kỷ niêm.Xin được nói lời chân thành đến vợ tôi là ân nặng nghĩa tình phu thê đã cho tôi và các con mái ấm tình người đã thắp lên trong tôi niềm tin trên bước đời gập ghềnh nhiều oan khiên ngang trái.

Và với cố hương tôi vẫn và mãi là người con của miền đất Quảng Trị tuy lắm đau thương nhưng chan chứa tình người.
.
Đông Hà 2014
Đateh  2015.

Đã xem 111 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*