Em Có Nghe Lòng Nhớ Trái Sim

Trần Vấn Lệ

Trời mưa hồi tối.  Mưa nho nhỏ cũng đủ cho mình trở giấc khuya.  Sáng dậy, ngó ra vườn, có nước.  Không nghe chim hót, chắc còn mưa?

Và, mưa buổi sáng, mưa đang tới.  Cũng nhẹ nhàng thôi.  Cũng nhỏ thôi.  Dặn cháu lái xe nên cẩn thận, mưa đầu mùa đường trợt, nước trôi…

Mưa!  Lậy trời mưa cho cỏ mọc, cho hoa vườn tôi nở đóa bạch hường…Tôi nhớ màu hoa trinh trắng đó.  Giọt mưa trong suốt ngó mà thương!

Tôi biết lòng tôi rất nhớ nàng.  Mưa này có mát ở Đơn Dương?  Mưa này có mát ra ngoài Huế?  Em dám chìa môi cho anh hôn?

Tôi nói với mưa, tôi nói thầm…Hôm nay ngày lễ của người Âm.  Halloween có mưa nhè nhẹ…liệu ai về đây ghé bước không?

Tôi đứng nhìn mưa…mưa dịu dàng.  Nhớ ôi nhớ quá áo em vàng.  Mã Châu, bóng ngựa bay trên lụa.  Lụa đẹp như người xứ Hội An!

Em giữa chợ quê, giữa Sài Gòn, tay nâng cái rỗ trái bòn bon…Em ăn một trái em nghe ngọt, em có nghe lòng nhớ trái sim?

Trần Vấn Lệ

Đã xem 159 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*