Em Về Quê Mẹ

Quang Hy

Em về quê mẹ xuân này.
Nên đêm lạnh lẽo thành ngày của anh
Gió đông làm cỏ kém xanh.
Chim lười không hót trên cành buồn thiu.

Nắng chìm trong cảnh quạnh hiu.
Ban mai bên ấy đã chiều ở đây.
Hải âu ủ rũ chán bay.
Chúng như ghét tết ghét ngày xuân sang.

Cô đơn đã thấm chiều hoang.
Mây buồn mỏi mệt chẳng màng đi đâu.
Tiếng mưa rả rích thêm sầu.
Ô hay gần tết mưa ngâu vẫn về.

Em đi héo úa trăng thề.
Em đi vũ trụ như mê như cuồng.
Uốn mình ngọn cỏ sợ sương.
Gục đầu anh nhớ người thương xa rồi.

Ước gì là áng mây trôi.
Để bay về đó được ngồi bên em.
Ước gì đừng có trái tim.
Để không mòn mỏi nhớ em từng ngày.

Em về quê mẹ xuân này.
Làm đêm ngắn lại cho ngày dài thêm.
Gió xào xạc lá bên thềm.
Tưởng như em bườc nửa đêm về nhà.
Một mình ngồi nhớ người xa.
Con tim điên dại mù lòa vì yêu.

Quang Hy 1/2011

Đã xem 89 lần.

1 Comment

  1. Uốn mình ngọn cỏ sợ sương.

    Quang Hy Jan 26, 2011

    Có 1 thi hữu nói tôi nên giải thích câu “Uốn mình ngọn cỏ sợ sương” cho người đọc dễ hiểu và tôi nghĩ anh ấy nói hợp lý nên thêm đoạn giải thích này.
    Câu này lấy từ quẻ ĐẠI QUÁ, Nộn thảo kinh sương chi tựơng. Hào hai biểu hiện chồng già lấy vợ trẻ.

    Quang Hy

Bình luận/Xướng hoạ