Huyền Thoại Sông Trăng

Đông Hương

VỒNG NHỚ TỪ EM 

chiều qua cửa bằng đám mây con nít
thấy thương thương người dừng trạm tâm hồn
nên mai này tôi đổi buồn quấn quýt
ra niềm vui đang hờm sẵn trong lòng
*
sáng thức dậy, đàn chim long lanh mắt
dỗi hờn vì gió gửi những hôn anh
giữa đêm qua, giữa mơ em đẹp nhất
đầy thì thầm tự tình khúc tri âm
*
chợt xao xuyến, tim trở mùa triều dậy
sóng luân tâm, nhịp gõ nhẹ mông mênh
như tiếng Morse trong thư tình vẳng lại
hằn đêm em, ngoan ngoản giấc bình yên
*
cám ơn ấy chưa bao giờ đủ trả
thôi nhờ chiều đem lúa mạ tình xanh
gieo trên luống thơ mình hằng cư trú
mọc mầm thương trên vồng nhớ từ em

đht

*

BÀI THƠ KHÔNG GIẢI ĐÁP 

Ðêm nay mười ngón tay làm biếng
không gõ, không vào phím, chỉ tôi
tôi nhìn mặt phẳng sao cong quẹo
ah! tại mắt mình không xứng đôi
*
hất ngược áo mình cho phổi thở
hơi ấm hình như thoáng rã rời
còn lại chiều sâu tim khóa mở
bất thần, con nhớ thoát ngoài tay
*
giao hợp với tâm tư trăm sự
nửa mừng, nửa tủi, nửa run run
ước mơ nào đó chìm cơn ngủ
gọi mãi ân tình, rưng khóe rưng
*
mai đây ai hỏi tôi nguồn gốc
mái ấm mùa Thu một khoảng đời
tôi bắt tay mình không xa phím
và ngón chạy trên phải có đôi
*
chắc bạn tần ngần chưa kịp hiểu
những lời tôi viết, lúc đêm rơi
mấy mục tâm tình hơi đa dạng
giải cũng không tròn tâm sự tôi

đht

Đã xem 141 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*