Khi Nghe Tiếng Gõ Cửa / Cảm Ơn Trời Hôm Nay Nắng Ấm

Trần Vấn Lệ

Khi Nghe Tiếng Gõ Cửa

Tôi nghe tiếng gõ cửa, tôi đi mở cửa nhà.  Trông gần rồi ngó xa, chẳng thấy ai thấp thoáng…Chắc con chim nào hoảng đập mỏ vào kính chăng? Chắc con Cardinal…nó rất hay làm thế!

Tôi khép cửa nhè nhẹ. Tôi gài chốt.  Cũng vui!  Mình cứ tưởng có người…nhớ mình, thăm, không phải!  Thôi, người xa không lại…giống mình bỏ Quê Hương!  Tôi nghe một chút buồn mà sao lòng cứ nặng?

Gần trưa rồi, ánh sáng / tràn ngập cả căn phòng.  “Cái gì có cũng Không – tờ lịch nằm trên lịch. Gió như vừa nhúc nhích…tháng Bốn, ngày cuối cùng!”.

Tôi kéo tấm chăn bông đậy ngực và tôi ngủ.  Tôi giống như ai đó / về nhà sau ca đêm.  Ngày lại ngày, êm đềm.  Ngày lại ngày, bất tận.  Tôi vuốt cho mắt nhắm, tôi dỗ tôi giấc trưa…

*

Tôi viết…có là thơ?  Tôi không chờ em đáp.  Trong mơ tôi hết gặp / được em, đã mười năm…

Thời gian đã xa xăm…Thời mơ thôi cũng vậy!  Những xóm làng bốc cháy, những cánh rừng tan hoang.  Một Việt Nam tang thương /mở mắt ra thì thấy!

Mộ Ngoại tôi lũ đẩy trôi xuống đồng bằng rồi.  Mộ Ba Má sánh đôi / hai tấm bia nằm sấp…Ai nói “hối bất cập”?  Ai nói rồi cũng quên.  Trong biển trời mông mênh / những con thuyền trôi giạt.  Tôi hết nghe tiếng thác / con suối đổ sau nhà…Còn biển trời bao la…Còn biển trời bao la…

Còn bà ba em ạ, em hãy nâng lên lau / thấy cái eo đỏ au như mặt em mắc cỡ.  Tôi hoài thương chút đó / những ngày sống xa quê…

Trần Vấn Lệ

*

Cảm Ơn Trời Hôm Nay Nắng Ấm

Cảm ơn Trời, hôm nay nắng ấm
Cảm ơn Đời, hôm nay bình yên
Ngày mùa Hạ, tất cả như nhiên
…rồi mùa Thu lá vàng sẽ rụng!

Con sông bạc đầu vì sông có sóng
Con người bạc đầu…ai biểu lo toan?
Con người muốn mà ông Trời không muốn
…đến trăng kia, chỉ một đêm tròn!

Mỗi ngày mới, tôi có nụ hôn
dành cho Thơ vì thơ đang đợi
Trước nụ hoa, tôi luôn luôn nói:
Anh Yêu Em vì Anh Yêu Em!

Tôi nói rồi, tôi không nói thêm
chỉ tô đậm nếu tôi ghi trên giấy
Tôi biết em xa tôi mười bảy
Pháo đỏ, rượu hồng…nước chảy huê trôi!

Nhớ ông Tản Đà ôi nhớ quá thôi
Ông viết chữ Hoa mà ra chữ Huê
Nước bốn ngàn năm mong cuộc đề huề
ông chưa thấy…vì ông đã chết!

Cảm ơn Trời:  Hôm Nay Rất Đẹp
nếu có cuộc thi Hoa Hậu, thì sao?
chắc chắn là em được điểm cao
Hoa Hồng Trắng:  Anh Yêu Anh Quý!

*

Cảm ơn Tôi:  Không Làm Thơ Ủy Mị
…mà làm chi, tình cũng đã sang sông!
Đâu phải hoa hồng thì hoa màu hồng?
Em áo đỏ, áo vàng, em một ngôi Hoàng Hậu!

Trần Vấn Lệ

Đã xem 304 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*