Lục Bát Huệ Thu – Tập Thơ Xuất bản 1997

Huệ Thu, Hà Thượng Nhân

Ðôi lời trước sách

Tôi xa mẹ đã lâu lắm rồi, hơn ba mươi năm. Tôi yêu mẹ tôi vô cùng vì người hay nựng nịu tôi và nói bên tai tôi :Mẹ thường con vô cùng, bé cưng của mẹ. Trong đầu óc non nớt của tôi từ thuở thiếu thời, hình ảnh Mẹ tôi tuyệt đẹp. …Người đẹp mãi trong đời tôi, trong tâm hồn tôi, cho dù người ở xa hay gần còn sống hay đã chết…!
Tôi nhắc đến Mẹ tôi, để nói cái lý do nào đó khiến tôi làm thơ. Thường người ta nhớ Mẹ vì điều không phủ nhận được : Mẹ yêu con !. Tình yêu có nhiều hình thái dù nó nằm trong hình thức nào. Ở đây, tôi thấy rõ nhất trong những bài hát ru Mẹ tôi thường rót vào tai tôi, ru những đúa em tôi, những đứa cháu , hoặc những đứa trẻ con nhà hàng xóm gửi nhờ, một buổi trưa, một buổi chiều … Qua những bài hát ru đó, tôi thấy tình thương giữa người với người thật lạ lùng và tinh tế không ngờ. Không hẳn chúng xoáy vào tim ta, chúng đi vòng “giả bộ” và cũng “giả ngộ” nữa, chẳng hạn những câu này :
.
Trèo lên cây bưởi hái hoa
Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân
Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc
Em có chồng rồi anh tiếc lắm thay …

Cây bưởi, ruộng cà, nụ tầm xuân … nào có mắc mớ gì tới chuyện hôn nhân, thế mà thành chuyện tâm sự, ngột thật !. Ðiều tôi chăm bẳm ở mấy câu trên là cái vần điệu của ca dao, cách gieo vần, cách láy tiếng và cách “tỏ” ý. Chính cái “hơi” nồng nàn của ca dao làm sinh khí cho những bài thơ có tên tác giả. Tôi thèm thơ quá. Tôi muốn làm thơ. Tôi phải làm thơ. Và tôi được làm thơ…

Xin cảm ơn Mẹ tôi . Xin cảm ơn những bà Mẹ Việt Nam. Tôi hiểu vì sao có lời ru. Tôi hiểu vì sao có ca dao. Tôi đã chảy nước mắt khi tôi nhớ hai câu ru mà Mẹ tôi thường hát mỗi chiều chiều, rất xưa :

Chim bay về núi tối rồi
Không cây chim đậu, không mồi chim ăn …

Tôi nhớ hồi đó, tôi thường hỏi Mẹ :
Mẹ ơi ! Tại sao con chim không có cây để đậu, và không có mồi để ăn ? Chắc là nó đi ngủ đói phải không Mẹ ?
Tôi thấy Mẹ có đưa tay lên lau nước mắt. Hồi đó tôi không để ý. Bây giờ nhắc lại, tự nhiên tôi cũng làm như Mẹ tôi, đưa tay lên mắt. Tôi nghe tay mình ướt, nước mắt ấm rồi lạnh …

Từ những câu ca dao, tôi làm nên một số bài thơ. Tôi yêu Mẹ tôi. Tôi yêu cả những con chim đói khổ ngoài trời dông bão kia … và tôi đã làm Lục Bát thật nhiều …

Con xin dâng lên Mẹ tập thơ này

lục bát huệ thu
Thung lũng hoa vàng
đầu năm 1997

huệ thu

*

Hà Thượng Nhân đọc :
Lục bát Huệ thu

Lục Bát Huệ Thu là một tập thơ từ đầu chí cuối viết theo thể lục bát để kính dâng lên Mẹ như đôi lời trước sách. Tôi được quen huệ thu qua lời giới thiệu của Võ Phiến, về một bài thơ thật dễ thương viết từ thuở học trò.(*)

Thơ huệ thu hồn nhiên. giản dị nhưng không vì thế mà không có những bất ngơ. Bất ngờ của thơ của ca dao. Còn gì bất ngờ hơn “Trèo lên cây bưởi hái hoa” rồi “em lấy chồng rồi anh tiếc lắm thay !”, Huệ thu thắc mắc : “cây bưởi ruộng cà, nụ tầm xuân… nào có mắc mờ gì đến chuyện hôn nhân, thế mà thành chuyện tâm sự, ngộ thật” , huệ thu thừa biết là có “mắc mớ”. Bởi vì nụ tầm xuân “nở ra xanh biếc”. Hai sự kiện tưởng như không liên quan gì đến nhau : trèo lên cây bưởi và em lấy chồng rồi ố nhưng thật sự có liên lạc mật thiết với nhau.

Quách Tấn “Ðêm thu nghe quạ kêu” tự nhiên hạ một câu : “từ Ô Y hạng rủ rê sang” . Cái ngõ Ô Y (áo đen) của nhưng nhà quyền quý họ Vương họ Tạ nào có “ăn nhằm” gì đến loài quạ kia đâu ? Nhưng con quạ màu đen, ở ngõ Ô Y , họ Vương họ Tạ chuyên mặc áo đen. Thế thì có phải những con quạ đen ấy đã đến từ cái ngõ Ô Y không ?

Thơ huệ thu thật buồn, Huy Cận luôn luôn nhắc đến nỗi sầu thiên cổ nhưng thơ Huy Cận Sầu chứ không buồn, nỗi sầu vô cớ, ngơ ngác của chàng trai mới lớn. Nỗi sầu đầy thi vị như một niềm vui. Huệ thu thì không. Có một cái gì đó hết sức dở dang, ngậm ngùi trong cuộc sống. Nỗi buồn nhẹ nhàng nhưng sâu, thấm. Như ca dao, như những lời ru của Mẹ.

Trách gì huệ thu muốn làm một cuộc thí nghiệm táo bạo :Cả một tập thơ đều viết theo thể lục bát. Mà lại không phải là một cuốn truyện. Nhưng huệ thu đã thành công. Vì huệ thu yêu thơ tha thiết, vì huệ thu chân thành và nhất là vì huệ thu là một thi sĩ

(*) bài Nói Với Em Lớp Sáu ký Trần Bích Tiên đăng trong Ðặc San Bùi Thị Xuân năm 1975

San Jose 15 tháng 1 năm 1997
Hà Thượng Nhân

*

LỤC BÁT HUỆ THU

1.
Mấy Dòng Thơ Sót

Lâu rồi hết hứng làm thơ
hình như trời đã hết mưa hết buồn
chỉ còn những buổi mai sương
những trưa tím nhạt, chiều hôm tím bầm

Lâu rồi mà tưởng ngàn năm …
chồng thơ dở lại, đọc thầm cũng vui
có chi đâu để bùi ngùi
mà sao hồi đó thơ tôi nghẹn ngào

Mà sao hồi đó xôn xao
câu thơ nước mắt buồn chao biển lòng
hình như hồi đó mưa dông
nên thơ đã lạnh từng dòng viết ra

Lâu rồi. Xa lắm rồi ! Xa…
gần bên tôi bóng trăng tà còn đây
mai sương trưa nắng ai bày
hoàng hôn tím ngắt lòng này… là thơ.

2
Lục Bát Bình Minh

Con chim hót chẳng vô tình
sáng ơi đẹp quá, bình minh dậy rồi…
và tôi, tôi cũng dậy thôi
cảm ơn chim hót những lời dễ thương

Sáng nay tôi chắc không buồn
hình như hoa nở trong vườn. Ðang thơm
tôi vòng tay chặt. Tôi ôm
gối chăn bên cạnh sợ hồn bay đi

Tôi nằm trên phiến đường thi
nghe thơ lục bát nói gì rất xa
tiếng lòng ai nhỉ. Thiết tha
muôn năm thơ vẫn mặn mà. Phải không?

Tiếng chim cao vút mênh mông
tiếng thơ tôi lượn một vòng cửa gương
mặt trời trong mỗi hạt sương
long lanh như ngọc lăn tròn tới đâu?

3
Lục Bát Trưa Thu

Thứ Năm buồn lạ ôi buồn
phải chi là nước về nguồn hóa mây
phải chi là chiếc lá bay
tên tôi Thu. Nỗi buồn này. Ðứng yên!

Tên tôi là nợ là duyên…
thứ Năm buồn đến nỗi mềm tóc rơi
bấm bảy con số nghe chơi
tiếng chuông vọng lại không lời hỏi han

Thứ Năm có chiếc lá vàng
bỗng dưng rơi xuống bên hàng giậu thưa
phải chi có một giọt mưa
để tôi nghe lạnh buổi trưa rất tình…

Thứ Năm buồn lặng buồn thinh
buồn ai không biết. Buồn mình mình hay
thơ tôi làm đó ai bày
những câu Lục Bát buồn này cho Thu!

4
Lục Bát Chiều

Gió vờn sợi tóc hay mây
mà sao lạnh mỗi ngón tay rã rời
khăn điều cố quận ai phơi
cho hoàng hôn đỏ mắt người đăm chiêu

Ồ không! Tại mắt cay chiều
tại câu thơ gợi buồn hiu không ngờ
sông dài sương tỏa như mơ
hỡi chim hoàng hạc bây giờ ở đâu?

Gió vờn sợi tóc nao nao
mòn chưa răng lược sợi nào tuyết sương?
hỏi chi như thế cho buồn
chân mây. Góc biển. Quê Hương đã chìm

5
Lục Bát Sang Dòng

Sáng tôi đi quét lá vàng
lá rơi đầy ngõ,
hỡi chàng thấy không?
mùa Thu
chừ đã mùa Ðông
câu thơ lục bát sang dòng thế sao?

Bảy năm rồi, ngọn liễu cao
những cành rũ đó,
chỗ nào em, anh?
hồi mùa Xuân
lá liễu xanh
qua đi mùa Hạ, nay thành Thu Ðông

Sáng tôi quét lá bay vòng
gót chân nghe lạnh
nghe lòng cũng tê
người đi biết thuở nao về
bó hoa để lại cánh lìa gió bay…

6
Lục Bát Âm Thầm

Người đi đâu đó ? ố Phương Ðông ?
Áo sương khoác chắc lạnh lùng trời Thu
Rừng phong gió cuốn bụi mù
Thấy chăng ai đứng cúi đầu ở đây

Người đi đâu đó ? ố Phương Tây ?
Hình như ngõ trúc đan dày giọt mưa
Ôi buồn như thuở xa xưa
Chiều trông con nước mờ mờ khói lam …

Người đi đâu đó? Phương Nam?
Làm chim trốn tuyết hay làm khách du
Chân mây mặt nước mịt mù
Tình ai có gợi chút sầu cố hương

Người đi hướng Bắc tha phương
Hay là vẫn đứng giữa đường bâng khuâng
Ở đâu người nhỉ, mùa Xuân
Ðào Hoa Y Cựu nở mừng người chưa?

Ở đâu? Ðâu biết bây giờ
Người đi ta chẳng tiễn đưa sao buồn
Lẽ nào ta nhớ ta thương
Người tan trong mộng hay còn trong mơ?

7
Lục Bát Tha Hương

Nhật mộ hương quan hà xứ thị
yên ba giang thượng xử nhân sầu…
Thôi Hiệu

Một giờ một phút trôi qua
nỗi đau nhói dạ của ta hay người?
Quê Hương ngó lại xa vời
câu thơ Tống Biệt ngậm ngùi bao lâu?

Lẽ nào ngàn trước ngàn sau
câu thơ Tống Biệt cấu nhàu ruột gan
Thâm Tâm lỡ một thiên đàng
chúng ta rồi cũng lầm than giữa đời?

Kể từ dấn bước biển khơi
ai chìm ai nổi ai trôi bến bờ?
mười lăm năm trân gió đưa
tiếng than còn thốt, tiếng thưa còn ghìm

Mười lăm năm mỗi ngày thêm
Quê Hương mây phủ trắng thềm ca dao
mẹ chờ nước mắt chao chao
cha mong thất vọng đã vào huyệt sâu!

Một giờ một phút bay đâu?
quay lưng chỉ thấy một màu khói mây…

8
Thơ Ca Dao

“Trúc xinh trúc mọc bờ ao
Em xinh em đứng chỗ nào cũng xinh !
Trúc xinh trúc mọc đầu đình
Em xinh em đứng một mình cũng xinh !”*

Trời ơi ai nói với mình ?…
Quay qua ngó lại chỉ hình bóng thôi
Trúc xinh trúc mọc đâu rồi ?
Mình xinh mình đứng đâm chồi đây sao ?

Hát đi người, khúc ca dao
Ðể cho nước mắt tôi trào Việt Nam
Muôn trùng biển cách sông ngăn
Tiếng ru trưa Hạ vẫn nồng đêm Thu

Nói đi người, những câu thơ
Ðể cho tôi chép bây giờ xót xa
Trúc xinh trúc mọc quê nhà
Tôi xinh đến xứ người ta ai nhìn ?

  • ca dao Việt Nam

9
Tình Như Ca Dao

Trao người một đóa tầm xuân
Chia đôi cánh biếc một lần rồi thôi
Trèo lên cây bưởi ngó trời
Dặm ngàn bóng ngựa ngút vời chân mây

Trao người chén rượu cầm đây
Chén em đã cạn, chén đầy cho anh
Ôi thời binh lửa chiến chinh
Áo phơi máu nhuộm đỏ tình chia ly

Trao người một nỗi sầu bi
bặm môi mà nói câu gì tiễn đưa
Hôn vùi tóc biếc con thơ
Tuổi đôi mươi, một giấc mơ não nùng

Trao người câu Kệ: Có không
bến Mê, bờ Giác tận cùng nhân gian
tầm xuân như nén hương tàn
rã rơi cánh biếc ôi chàng ơi ta !

10
Ca Dao mấy Giọt

Lẽ nào đó cũng tình yêu
mây vương buổi sáng cho chiều sa mưa
nhớ người mấy chút ngẩn ngơ
Con chim nhánh trúc bài thơ bay rồi!

Lẽ nào đó thủa xa xôi
mưa ơi cứ rớt cho tôi buồn hoài
gọi gì hỡi gió thương ai
để cho sắc tím còn cài hoa kia

Lẽ nào tối lại là khuya?
mưa trong mộng cũ đầm đìa đêm nay
bao giờ ngọn cỏ lá cây
hắt hiu ngọn gió lay bay áo người

Lẽ nào ba chữ quên thôi
Quê Hương. Nước mắt. Mây trời. Hợp tan…
biển Ðông nhớ thủa kinh hoàng
tay che mặt lại mưa tràn nữa đi!

11.
Bốn Ðoạn Ca Dao

Vịn cành liễu tưởng sầu Ðông
sáng nay trời lạnh nên lòng lạnh theo…
bưởi ơi tôi muốn dược trèo
tầm xuân muốn hái thật nhiều tặng ai

Hoa cà sắc tím chưa phai
ca dao hay nhỉ nhớ hoài anh ơi !
trầu cay cau ngọt chia rồi
quê hương cũng khuất sau trời mù sương

Sáng nay níu nhánh liễu buồn
tự nhiên mà nhớ đầu nguồn cuối sông
tự nhiên tôi tưởng mùa Ðông
ã về rồi chứ nên lòng lạnh theo

Thơ tôi sao cứ buồn hiu
vai anh còn vắt khăn điều nữa không ?
từ khi tôi vượt muôn trùng
chẳng hay cây bưởi cây bòng ra sao ?

12.
Cái Ao Tình Cũ

Cái ao . Ôi cái ao nhà
lăn tăn sóng gợn trời xa gió gần
đóa sen trần trụi nghe chăng
tiếng con nhái gọi tình gần nghĩa xa …

Cáo ao . Ôi cái ao là
nước trong nước đục của ta sớm chiều
mấy ngàn năm vẫn tình yêu
hương đồng gió nội buồn hiu đợi người

Cái ao . Ai vớt bèo chơi
vớt tôi tuổi dại một đời lầm than
vọc tay vớt ánh trăng tàn
lạnh chưa giọt lệ của nàng hỡi anh

Cái ao . Chuyện của chúng mình
vòng ôm vẫn siết cái tình ngày xưa
trúc xinh mọc tự bao giờ
mai tôi về đứng lặng ngờ biển dâu !

13
Bay với Phù Vân

Ô kìa mây trắng đang bay
ước chi ta có một ngày thong dong
một ngày dài như con sông
trôi ta tới biển phiêu bồng bốn phương !

Ô kìa mây trắng dễ thương
áo dài ta trắng sân trường ngày xưa
ước gì ta nhẹ như thơ
để bay theo khói bên bờ liễu kia

Ô kìa mây trắng đang chia
cho ta bay với theo về với ai
phù vân. Con nước. Trôi dài
ước mơ chỉ ước mơ hoài hay sao ?

14
Câu Thơ – Câu Hỏi

”Em về mấy thế kỷ sau
nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?” *
màu trăng xưa sáng như lòng
dẫu tay che mặt vẫn hồng thắm môi

Gặp nhau quên tính tuổi trời
thương nhau cắn được nụ cười ban sơ!
em về trong thế kỷ thơ
ngàn năm sau nữa chỉ là bữa nay

Em về trăng rụng trên tay
câu thơ ngày cũ còn hay lạ lùng!
thoắt mà mấy buổi Thu, Ðông
vuốt ve sợi tóc thấy vòng khói sương

Thấy đầu thấy cuối sông Tương
thấy ta đứng lại giữa đường ước mơ
vầng trăng sáng thủa bao giờ
bỗng dưng giọt lệ giăng mờ đám mây…

Em về người chẳng còn đây
con sông nước chảy sao đầy tự nhiên
lẽ nào đã ức vạn niên
lẽ nào tay ngửa mà nghiêng trăng vàng ?

Em về tưởng ánh trăng tan
để cho thắt ruột quặn gan một lần
ồ kia trăng vẫn trong ngần
ồ kia câu hỏi dễ chừng ai quên ?

  • thơ Bùi Giáng

15

Em Ði

Em đi bước nhỏ nhẹ nhàng
cỏ xanh chẳng động. Lá vàng chẳng rơi
buồn thì ta đã buồn thôi
buồn thêm một chút lạnh trời thu sao ?

Em đi cầm như chiêm bao
tình ta như mộng. Hôm nào như mơ
anh buồn xin trút vào thơ
mai em về lại câu chờ dễ thương

Em đi kệ nắng bên đường
có cay mắt nhớ. Có buồn kệ em!
cỏ chìm những dấu chân chim
những khi hờn giận đừng nhìn bữa nay

16

Cài Cửa Thời Gian

Thưa người
chiếc lá vàng bay
mùa Thu đang đến một ngày buồn hiu
nhớ ai cứ sang mong chiều
trưa mưa mấy hạt cũng xiêu bước về

Thưa người
tôi với sầu tê
lạnh run như thể tóc thề hết buông
người đâu còn nữa mà thương
phải chi kề cạnh tôi buồn người đau …

Thưa người
chẳng có ngày sau
tôi rơi nước mắt giọt nào hoang mang
xin cài lên cửa thời gian
lỡ mai có thấy úa tàn thì thôi

Thưa người
tất cả xa xôi
mùa Thu trước mặt nửa vời cũng bay
lá buồn bỏ nhánh trơ cây
để cho sương phủ lớp dày nỗi quên

Thưa người
tất cả bình yên
như mưa, mưa đó đang chìm, chìm kia …

17
Bạn Và Bè

Bè nhiều nhưng bạn ở đâu
trăm năm rồi cũng rầu rầu thế sao ?
khi vui xúm vỗ tay vào
hết vui thôi kéo tay ào ào ra

Buồn như sương buổi chiều sa
bóng in còn chút nắng tà héo hon
trời bày chi cảnh tang thương
để cho cuối ngõ đầu đường ngẩn ngơ

Tôi buồn trút bực vào thơ
những câu buồn bực không ngờ cũng hay
ước gì gục xuống mà say
rượu , thơ … rã nát mặt mày ta chưa ?

Chút son , chút phấn đã mờ
tuổi xuân một thoáng vật vờ khói sương
lệ thừa rơi xuống trùng dương
sóng ơi hãy cuốn nỗi buồn thiên thu

Bè chìm chìm xuống biển sâu
mây xanh. Sóng trắng bạc đầu ta đi !

18
Sương Mù Ở San Francisco

Ở đây núi biển cạnh kề
sương như được kết thành bè thả trôi
sóng xô sương tản lên trời
núi cao ngó xuống nửa vời sương bay …

Tôi từ Lũng Nắng lên đây
ngắm sương vùng Vịnh, ngắm cây bạc đầu
thấy mình như ở đời sau
hồn bay lãng đãng chỗ nào vu vơ …

Sương mù nhẹ như câu thơ
tôi nghe hơi thở mình vừa chợt tan
sóng xô động gót sương tràn
tôi nghe cũng lạnh từ bàn chân lên

Sương mù, ôi sương mông mênh
xe qua Gold’Gate tôi chìm trong sương
sương mờ. Ðèn mở. Xe nương
tưởng đâu ánh mắt ai buồn dõi theo

Xe đi sương lượn quanh đèo
nhớ sao cái thuở mình liều bỏ quê
biển Ðông sương mịt mùợ che
tương lai nghĩ tới chẳng dè lệ tuôn

Xe leo lên nửa chừng non
dừng chân cho đám sương trườn dưới sâu
đường về đâu biết đường đâu
đường đi đến nửa đỉnh sầu kia chăng ?

.
19

Cúi Mặt

Mây từ đỉnh núi mây tan
Mây rơi xuống lũng lá vàng rơi theo
Nghĩ anh ngồi đó buồn hiu
Tôi đây cúi mặt nghe chiều lạnh câm

20
Mưa Ngoại Ô SanJose

Mưa nhè nhẹ, gió hiu hiu
sáng âm u lạnh như chiều Thu sang …
Xe dừng khói tỏa mưa tan
Tôi đưa tay hứng ngàn ngàn mưa sa

Ngoại ô đường vắng thưa nhà
buồn xa gần gũi ơi là mưa bay …
Buồn ơi tôi với mưa này
Trái tim trống vắng cứ đầy nhớ nhung !

21
Một Chiều Thứ Bảy Ở San Jose

Mây bay trên nóc giáo đường
Mây tan vứ lúc tiếng chuông gọi trời
Tôi nhìn đọt nắng xanh rơi
Rớt trên hiu quạnh là đời quạnh hiu !

Mây bay chiều hỡi ơi chiều
Cái chông đồng nặng ai treo tháp ngà ?
Lời nào theo guó bay xa
Lời nào ở lại lòng ta lòng người ?

Mây bay mà nắng còn rơi
Còn màu son d0ậm trên môi nụ tình
Chợt nghe buốt lạnh lời kinh
Câu ta ước nguyện, câu mình nỡ quên

Mây bay chiều ơi mông mênh
Tôi ố thu bước nhỏ buồn tênh lối về
Giáo đường chỗ tĩnh, nơi mê
Chỗ vương những sợi tóc thề kia đâu ?

22

Bốn Câu
Mỗi Ðoạn

1*
Quê hương nước mắt tuôn tràn
cắn răng bật máu hóa làn môi son
nước trôi sao núi không mòn
núi trơ trơ đó nước còn đi đâu ?

2*
Tôi buồn làm thơ bốn câu
chẳng ai chia xẻ chút sầu là sao?
con chim song cửa mai nào
hót nghe như tiếng ca dao quê nhà

3*
Tôi buồn nước mắt ứa ra
bỗng dưng sao lại nói là bỗng dưng
ai đi lên núi lên rừng
ai đi xuống biển thẳng đường mà đi!

4*
Con chim chèo bẻo đăm chiêu
đậu trên nhánh trúc gọi chiều vu vơ
ước gì trời bỗng dưng mưa
để con chèo bẻo tha thơ về rừng

5*
Tôi buồn nước mắt rưng rưng
gió thu thoáng nhẹ nghe lòng thoáng tê
ca dao nhắc nhở tình quê
trăng chìm. Quạ khóc. Sương khuya. Mơ hồ

23
Và Mưa Thôi Mà

Gió đùa thích nhỉ mây bay…
Ước chi trọn sáng hôm nay đừng buồn!
Ước chi trái đất cứ tròn
Ðể cho hạt bụi đừng vương mắt ngừơi!
Trăm năm ngó lại, xa rồi
Một hai phút đợi, chuyện đời nói chưa?
Còn gì mà thốt mà thưa?
Mây tan sẽ tụ.Và mưa thôi mà!

24
Tại Sao

Tại sao không nói với em
tại sao không chịu vuốt lên tóc sầu
rượu nồng, hương đậm bao lâu
tâm can hồ dễ biết đau một ngày
ngày xưa tay đã cầm tay
chút hơi ấm cũ, giờ đây nguội rồi !

25
Bài Thơ Song Cửa

Bây giờ là sáng hay trưa
Con chim song cửa bài thơ ai cài ?
bây giờ đâu phải tương lai
Chẳng là quá khứ mà ngày đang trôi

bây giờ tôi vuốt ve tôi
Vuốt cơn hờn giận bằng lời vô ngôn
Nắng bừng chẳng thắm môi son
Mưa đi cho nước chảy mòn trái tim!

Bây giờ có thể là đêm
Tay tôi chỉ muốn đưa tìm tay anh
Ô hay chiếc lá xa cành
Xuân chưa từ tạ, thu đành về sao ?

26
Ðiệu Buồn Xuân Mới

Xuân rồi anh ạ biết chưa ?
Cánh hoa đào nở cũng vừa em qua
Gió bay tung tấm lụa là
Ðể cho nắng tím chiều tà bỗng thuơng…

Môi em lạnh chút mù sương
Anh hôn có nhớ quê hương thuở nào
Sắc trời chờn chợ chiêm bao
Ôi kìa con bướm bên rào ngẩn ngơ !

Xuân rồi anh ạ biết chưa?
Câu ca dao diệu ầu ơ đủ buồn !

27
Về Giữa Cõi Ðời

”Ta về rũ áo mù sa

trút quần phong nhụy cho tà huy bay”*
lệ người rửa sạch bàn tay
ôm trời đất ngủ một ngày thê lương

Ta về không tiếc nụ hôn
nghĩ như hoa nở trong vườn đã rơi
những con bướm cuối chân trời
chẳng hề thương tưởng một đời phù dung

Ta về thấy có như không
đất ôm biết lạnh, trời vòng biết xa
bình minh tiếp đến chiều tà
ánh minh châu tỏa chỉ là thoáng mơ

Ta về quỵ xuống cùng thơ
cái chi còn lại bây giờ hỡi anh ?
ôi buồn tóc chẳng còn xanh
quê hương ngó lại cái nhìn mù khơi…

*thơ Bùi Giáng

28
Giả Ðò

Giả đò mặt giận
để xem
Người bên đó nhớ gọi em thế nào
Giả đò
Chối bỏ mai sau
Quên đi
kỷ niệm anh ngào ngẹn chưa ?
giả đò
thích chứ ngày xưa
Ai đưa tay vuốt, mặt, chừa đôi môi !
Nụ hôn nồng thắm trong đời
Còn cay đắng mãi cái thời mới quen
*
Giả đò
đừng tưởng làm duyên
Biết đâu làm thật bắt đền gì đây ?
hỡi ơi ! Lối cỏ lề cây
Lâu rồi chẳng thấy dấu dày ai qua …

29
Nhìn Hoa Mi mo sa nở ở Mỹ

Xe tôi chạy suốt đường hoa
Mi mô Sa nở nhớ Ðà Lạt ôi !
Ở đây xứ lạ quê người
Mi mosa nở nụ cười vẫn quen

Ngắm hoa Bỗng tự dưng thèm
Muốn đưa tay vuốt cánh mềm lá sương
Xe không đừng lại bên đường
Hoa in trong kính tưởng buồn bay theo

Gọi thầm Ðà Lạt thương yêu
gọi ai đâu nữa những chiều cao nguyên
Nhớ về cũng muốn làm duyên
mà đường xa lộ không riêng của mình

Chìm chìm trong rặng cây xanh
Hình như có tiếng hoàng oanh hót thầm
Hoa vàng nhớ buổi xưa thăm
Mi mo sa noi … trăng rằm của em !

30
Hôn Tóc Chiêm bao

Sáng tôi hôn hẹ tóc chàng
Tóc thơm như những tơ vàng mến thương
Tóc xưa có dình bụi đường
Tóc nay vẫn có mùi hương núi rừng

Chàng nằm mắt mở như sông
Cánh chim hải đảo lượn vòng như mây
Ðêm nào chàng đã ngủ say
Ðể tôi nước mắt nhỏ đầy bơ vơ

Tóc chàng nhẹ tựa như thơ
Thơ chưa thấy bến đâu bờ quê hương
Tóc chàng có giọt mù sương
Em lau cho nhé để buồn khô theo

31
Hỏi Theo

Người đi rồi. Ðã quên ta
cơn mưa ngày hạ tưởng là chiều thu
buồn im như tối sương mù
giọt lem cánh cửa, giọt mềm ngón tay…

Người đi rồi. Chẳng còn đây
cơn mưa ướt mặt chan đầy mắt ta
thốt câu nghĩa nước tình nhà
rồi đi như thể mưa qua núi rừng

Người đi xa mấy biển sông
ở đâu nước cũng xuôi dòng phải chăng ?
ở đây còn nửa bóng trăng
hỡi ơi một nửa nỡ cầm đi sao !

32
Uẩn Khúc

Bonsai em héo em tàn
sáng ra tưới bón chiều mang mang sầu
ngàn năm một chặng thiên thu
em xanh vàng tựa như màu khói mây

Bonsai em héo em gầy
và ta như cỏ như cây cũng đành
thương gì thuở tóc ta xanh
nên người xưa mới hóa thành cố nhân !

Bonsai em đứng bâng khuâng
để ta quỳ xuống cho gần Quê Hương
ô kìa mây trắng đầu non
ô kìa Ðà Lạt ta còn đó sao ?

.
33
Cảm Ơn Sương Chiều

Cảm ơn những giọt sương chiều
gợi cho tôi nổi buồn hiu rất buồn
lời vui khó nói là thương
thì câu tưởng tiếc chỉ còn thơ thôi

Thơ hồng những ngón tay tôi
thơ xanh nét chữ, thơ ngời giấy hoa…
chiều sương khiến nhớ quê nhà
tha hương có lúc tưởng Ðà Lạt xưa

Bây giờ ở đó nắng mưa…
còn ai đội nắng đứng chờ tôi qua?
còn ai hứng giọt mưa sa
để nghe một buổi chiều tà tỉ tê

Nhớ thời tuổi nhỏ, thương ghê!
tại sao nỗi nhớ thương kề cạnh nhau
chiều bay sương ngỡ mưa nào
lạnh tay mấy giọt mà đau đớn lòng

Cảm ơn mấy giọt sương trong
để tôi biết đã lạnh tròng mắt xanh

34
Suy nghĩ về một câu thơ

Trần thế bách niên khai nhãn mộng Nguyễn Du

*
Trăm năm mở mắt nhìn đời
thấy chi hơn cuộc đổi dời rồi đau
hôm nào đó biển nay dâu
hôm nao ngó lại ôi màu tang thương

Nguyễn Du viết khúc Ðọan Trường
hai trăm năm cũ vẫn còn Tân Thanh
chuyện gì lạ thế hở anh ?
hỡi ơi vẫn chuyện nhân tình thế gian !

Ðau lòng biết mấy Việt Nam
Quê Hương đất nước lầm than phận người !
Khi vui không thể bật cười
khi buồn không khóc, ngậm hoài lệ chăng ?

Tha hương kỳ ngộ ước thầm
gặp nhau tay lạnh miệng vương tiếng chào
ngỡ ngàng như giấc chiêm bao
cánh hoa mới nở vì sao úa tàn ?

Cầm như bỏ ngải tham vàng
biển Ðông khó vượt mơ màng cũng qua
trót sinh trong cõi người ta
buồn vui tiếc hận chỉ là câu thơ !

35
Thơ Tôi Hóa Bướm

Ðể tên người ấy trong thơ
chín mong muời nhớ bây giờ còn đây
làm thơ lấy ý từ mây
cảm ơn tóc biếc người bay về buồn !

Ðể tên người trước chữ thương
mà hơi thơ cứ nghe dường chiêm bao
gặp người duyên nợ hay sao
thơ ơi ai khiến tím màu hoàng hôn

Ôi tên người ấy là sương
nhẹ như cọng khói trên cồn biển dâu
đất trời chưa Hạ chưa Thu
giữa sông biển vẫn ngờ Tương Giang !

Ôi người du tử lang thang
thơ đau thấy ở bước chàng đi qua
gặp người chi giữa đường hoa
để thơ hóa bướm bay sà dưới chân !

36
Bài Thơ Tống Biệt
(chia tay trước khi lên thuyền Vượt biển Ðông)

Ðưa người, ôi ta đưa ta !
hoàng hôn trong mắt sao là nửa khuya
Quê Hương hết ở thì lìa
hồn ai nấy giữ khi chìa tay ra …

Ðưa người, ôi ta đưa ta !
một con thuyền nhỏ băng qua bão bùng
mặt trời sẽ mọc phương Ðông
thuyền chưa nổ máy, xuôi dòng mà đi

Ðưa người, ôi phút biệt ly !
Ngậm tăm là nuốt tiếng gì trong tim
mẹ, cha, anh, chị và em…
Ai đi? Ai ở? Ai chìm? Ai trôi?

Ðưa người, không giọt lệ rơi
sợ tung sóng nước sợ trời sẽ mưa
Chúa ơi và Phật bây giờ
nén hương cầu nguyện dật dờ khói bay…

Ðưa người, ngó lại sương mây
thấy ta trong kiếp lưu đày nổi trôi
nổi trôi từ chỗ trong thuyền
hai chân quỵ xuống giữa thềm phù vân…

Ðưa người, một chút ăn năn
Ồ! Ta nước mắt không cầm được sao ?
thả tung chí lớn phương nào
trong khoang thuyền chật ào ào nước tuôn !

Ðưa người, đưa ta đi luôn !
cái thân lơ lửng, cái hồn chơi vơi…
cầm bằng tiếp đoạn đường thôi
Quê Hương từng mảng cuối trời vỡ tan !

37
Thi Hứng
Lấy tên ngươiđể vào thơ
gọi tên người, mắt tôi mờ tại sao ?
Người về nột thoáng chiêm bao
người đi không nói chừng nao tương phùng

tên người là một dòng sông
tên tôi sao lại đôi dòng lệ tuôn ?
tên người có phải quê hương ?
sao tôi nghe núi nghe sương trở mình !

Người về, đứng lặng, đứng thinh
Người đi gió thoảng bóng hình chợt tan
trăm năm hai chữ đá vàng
Vàng phai đá nát ngút ngàn khói sương

Gọi người gọi một quê hương
Gọi non gọi nước, gọi buồn ai nghe ?
Tiếng chim vạc rớt sau hè
Ngổn ngang lá cỏ ngả đè bóng trăng

Tên người lát nữa có tan,
tên tôi bát ngát chảy tràn tới đâu ?

38
Tử Sunnyvale gửi về Ðà Lạt

Quê hương. Ðà Lạt. Ðâu rồi
câu thơ Lục Bát nghẹn lời vì sao ?
hái cho ai cánh hoa đào
cầm đây thấy nắng rã màu xuân xưa

Ôi người đâu phải là thơ
mà sao nước mắt tôi chờ chực tuôn
sinh ra ở đó nên buồn
gọi tên Ðà Lạt. Quê hương rã rời

Tôi rồi. Gục xuống. Ôi tôi !
câu thơ Lục Bát đem vùi chôn đi
ở đây tôi chẳng còn gì
trái tim? Giọt máu? Tình si gửi về…

39
Hứng Mưa Tháng Giêng

Tôi đưa tay hứng mưa trời
mưa tôi không rớt, mưa người không sa
chẳng ai buồn nhỉ – đôi ta
chẳng ai buồn cả – mưa là tự nhiên

Tôi cười thơ thật vô duyên !
dòng thơ lục bát trôi hiền như sương
mưa bay phơ phất trong vườn
nhánh hoa soan nở dễ thường cũng vui

Tháng giêng hỏi nắng đâu rồi ?
hỏi anh nữa chứ ! Ôi người xa xăm…
nắng mưa là chuyện thời gian
đôi ta là chuyện còn đang hỏi lòng

Thơ tôi lục bát xuôi dòng
hay là mưa rớt ngập ngừng trên tay
tháng giêng mưa dịu dàng bay
ước chi hứng hết đong đầy mắt ai…

40
Thơ ai Không Biết

“Thà rằng không gặp thì thôi
gặp rồi mỗi đứa mỗi nơi cũng buồn”
Con sông những lúc nhớ nguồn
làm mưa về lại núi non – còn người ?

Câu thơ như sự đã rồi
tha hương kỳ ngộ. Góc trời. Chân mây
gặp nhau trên bước lưu đày
bàn tay chỉ ấm bàn tay một lần !

Chữ nào định nghĩa bâng khuâng
tiếng nào nói hết nỗi gần niềm xa
câu thơ lục bát lụa là
hóa sương tuyết phủ lòng ta lòng chàng

Chiều buồn tôi muốn lang thang
đi lên núi đứng nhìn ngàn mưa bay
phải chi là cỏ là cây
để trong hiu hắt còn hay gió đùa

Phải chi là giọt nước mưa
lạnh trong giây phút rồi khô mắt người…
thà rằng chẳng gặp thì thôi
câu thơ ai đó như lời tôi than !

*

41
Ðường Về

Tôi về bước nhỏ ai đo
Xanh xao ngọn cỏ một bờ vắng hiu
Tại sao chiều nhớ thương chiều
Gió bay mất tấm lụa điều quanh lưng

Tôi về bước nhỏ ai thương
Con sông nước chảy xa nguồn tới đâu
Mây trôi ở tận giang đầu
Mưa chưa rớt xuống sao sầu đã lên ?

Tôi về bước nhỏ nhớ quên
Nhớ tôi mấy tuổi quên mình mấy xuân
Mấy lần nữa mới hết mừng
Khi tay khép cổng nắng dừng trên vai…

42
Bướm bay Vườn Cũ

Tôi về bước nhỏ ai đo ?
xanh xao ngọn gió một bờ vắng hiu
Tại sao chiều nhớ thương chiều ?
Gió bay mất tấm lụa điều quê hương

Tôi về bước nhỏ ai thương
Con sông nước chảy xa nguồn tới đâu
Mây trôi ở tận giang đầu
Mưa chưa rớt xuống sao sầu đã lên

ỳ Tôi về bước nhỏ, nhớ quên
Nhớ tôi mấy tuổi, quên mình mất xuân
Bấy lâu nữa mới hết mừng
Khi tay khép cửa nắng dừng trên vai …

43

Nhìn Trong Hồ Cá

Cá ơi cứ lội trong hồ
Ta ơi cúi xuống thẫn thờ kệ ta !
Nhìn hòn núi nhớ sâu- xa
Có con cá núp đợi ta hay người ?

44
Cuối Trời Nhìn Lại

Em là sương buổi tà huân
Thấy không anh ? Nhớ một lần chia tay !
Cuối trời nhìn lại khói mây
Thoàng hơi rất lanh ôi ngày rất xưa

Ðâu còn bóng nắng buổi trưa
Cả con mèo đứng bên bờ giậu quen
Cả con chim hót bên thềm
Những mai đã cũ, những đêm đã nhòa

Em là sương, giọt đang sa
Anh đưa tay hứng thấy mà chớm thu !
Nơi đây trời đất đang mù
Tà huân nắng nhạt như thơ, ô kìa

Lũng sâu mấy ngả đường chia
Người theo hướng Bắc là lìa hướng Nam
Rồi em , một chấm xa xăm
Khi anh ngó lại vượt tầm nhân gian !

Em là sương đọng, sẽ tan
Sao anh – Mỗi một tiếng chàng không khô ?

45
Thơ Ơi Buồn Quá

“ Người về người có nhớ chăng
mảnh trăng ngày cũ giờ trông đã gầy ”*

hỏi người mà lạnh bàn tay
dụi con mắt ướt lệ đầy hay vơi ?
Rót ra cốc rượu ta mời
cái bóng ta ngả, cái đời ta nghiêng
tiếng chào xưa một lời duyên
tiếng mời nay dể lòng riêng nghẹn ngào!

Người về đâu? Cõi chiêm bao
đêm đêm trong mộng ta cào mặt ta
rượu nồng hay lệ xót xa
hay sương chảy xiết chiều qua vẫn còn ?

Người về, ôi bóng trăng suông
cái dao cầm cắt, cái hồn cầm chơi
thơ tuôn như hạt mưa trời
ồ ta đã khóc. Thôi người về đi !

Ta buồn. Ta tỉnh. Ta mê
ta đau. Ta đớn. Ta thề. Ta quên.
mảnh trăng ngày cũ nằm yên
ta bưng cốc rượu bỗng thèm sóng chao…

Mười năm. Một thoáng. Ta lau
mặt ta phấn bụi rớt vào hư vô
tiếng lòng còn lại tiếng thơ
Quê Hương sóng vỗ mãi bờ biển xa

Người về có nhớ gì ta ?
những câu ta viết chẳng qua gọi thầm
tình nào bền tới trăm năm
để ta đốt chút hương trầm khói bay

Mời người. Ta uống. Ta say
ta nghiêng ngả có vòng tay của trời
mảnh trăng cười gượng trên môi
chút son đã nhạt hiểu rồi nhân gian…

Tiếng thơ lạnh buốt cung đàn
tiếng ngâm sa mạc xé làn mây chưa ?
ta thèm một cốc nước mưa
hứng từ đôi mắt ta vưa tuôn ra !

Người về có xót có xa
xót ta nỗi nhớ, xa ta nỗi lòng
thơ ơi buồn quá những dòng
cuồng lưu của biển chảy vòng thiên thu !

  • Thơ Hà Thượng Nhân
    trích trong Ba Mươi Hai Bài Hòa Âm
    gửi Huệ Thu

46
Chim Sẻ
Bay Rồi

Sáng nào cũng gọi tên anh
cho buồn nhánh liễu long lanh sương cài
gọi người suốt một buổi mai
những con chim sẻ bay ngoài ước mơ

Sáng nào hồn cũng còn thơ
gọi anh để biết mình vừa thốt ra
tiếng nào còn thiết còn tha
tiếng nào đỏ thắm cành hoa hỡi người?

Ôi hoa, một nét môi cười
ôi anh, một bóng xa vời khói sương
con sông chìm nổi quê hương
câu thơ Thôi Hiệu như trường giang trôi…

Sáng nào cũng lạnh. Buồn ơi !
vòng tay không siết được trời đất sao ?
mẹ ru chi tiếng ngọt ngào
để thơ tôi với ca dao quyện hoài

Sáng nào cũng gọi tên ai
những con chim sẻ bay ngoài ước mơ !

47
Bài Thơ Hai Chữ

Bài thơ hai chữ. Chữ gì?
chữ thương? Chữ nhớ? Chữ lìa? Chữ tan?
bài thơ hai chữ mơ màng
mưa bay sương tỏa ôi làn phù vân

Tôi vòng tay đứng bâng khuâng
chiều đăm chiêu nắng nghe chừng buồn tênh
bài thơ hai chữ mông mênh
con sông sóng vỗ tưởng ghềnh thác reo

Bài thơ hai chữ mai chiều
con chim hót tiếng đìu hiu. Giật mình
lá vàng rụng đó thưa anh
bơ vơ Thu lạc về thành phố. Ôi!

48
Ôi Thơ !

Khép giùm tôi cửa thời gian
cất giùm tôi trái tim chàng. Ôi thơ !
mai sau biết có bao giờ
mai sau giòng lệ vẫn mờ mắt thôi

Khép giùm tôi hết người ơi
vườn Bonsai với góc trời Quê Hương
xóa đi những phiến thơ Ðường
tám câu một đoạn đau buồn để chi?

Khép giùm tôi hỡi bờ mi
con sông có chảy cũng thì biển xa
lòng tôi dù có mở ra
muôn năm sau nữa vẫn là hôm nay

Khép giùm tôi một vòng tay
để tôi quỵ xuống một ngày Thu rơi
cuối con sông nước phương trời
đầu non mây trắng ôi đôi hạc vàng

Khép giùm tôi cửa thời gian
cất giùm tôi trái tim chàng. Ôi thơ!

49
Giấc trưa

tôi ngủ quên chiều
Quên khuya,
quên được ít nhiều ngày mai …

Giấc trưa
gió thoảng bên ngoài
Bên trong
máy lạnh nghe hoài âm u !

Giấc trưa
mát rợp phòng Thu
Tôi ôm gối chiếc
Cho sầu có đôi

Giấc trưa
ai đứng , ai ngồi ?
Kệ ai,
Tôi nhắm mắt
rồi tôi quên !

50
Gửi Kim Loan Ðà Lạt

Mây trời… em ngó lên đi
thấy chưa? Gió thổi chị về với em
thấy chưa? Mộng trải trên thềm
đâu trang sách mở, đâu rèm tơ rung ?

Chị trời Tây. Em trời Ðông
hai phương mà một hướng lòng ước mơ
“mai sau chẳng biết bao gi?
đốt lò hương cũ, so tơ phím nào?”

Mây trời gió thổi chiêm bao
năm cung chín bậc lệ trào tay ai ?
Ðông tây vạn dặm đường dài
tuổi xuân một thoáng, tiếc hoài hỡi em !

51
Rót Rượu Cho Biển

Ôi ta thèm rượu bây giờ
Ôm chân giữa biển, vẫn ngờ trên non !
Rót cho biển tiếng thơ buồn
Nhấp ly rượu chát nghe còn đắng cay
Biển sông non nước vơi đầy
Còn đâu bãi cát làn mây qua trời
Việt Nam Tổ Quốc ta ơi !
Một cơn dâu biển, một thời khó quên

Một ly rượu, ta say mèm
Rót cho biển nhé, có thèm rượu không ?
Lệ người là biển hay sông
Sao ta dụi mắt một vòng khói hương

52
Ðón Chào Xuân Mới

Rượu Xuân rót nửa ly mừng
nửa ly không rót cho lòng nhẹ tênh
cho lòng có khoảng buồn riêng
cho Xuân thấp thoáng bên hiên còn chờ…

cho tình đầy ắp trang thơ
sương Thu nắng Hạ ai ngờ bữa nay ?
nửa ly nhiều lúc mà say
bởi Xuân trong thoáng gió đầy mắt ta !

53
Mưa Tháng Năm

Tháng Năm
Mưa thầm mưa thỉ
Mưa đầy trời Mỹ
nhớ quá quê hương

người ta
chín nhớ mười thương
mình thì mười đủ
trăm đường xót xa

nghe mưa
đập trước hiên nhà
nghe tim
máu đập như là
tiếng mưa

ngủ vùi
chưa một lần mơ
Bởi non nước
chửa bao giờ bình yên!

Ðến đây
ai lạc trời tiên ?
Ðến đây,
tôi lạc một miền hoang vu

54
Thưa anh

Thưa anh, còn lại chút tình
dẫu xa ngàn dặm cũng dành cho nhau
Ngày Xuân thấy thắm hoa đào
Là em đâu đó đang chào gọi anh

Thưa anh còn lại trời xanh
Dẫu xa ngàn dặm vẫn nhìn bốn phương
Ðêm Thu có thấy trăng buồn
Nghĩ em đâu đó đang thương nhớ về

Thưa anh sông biển còn chia
Ðường đi muôn dặm nẻo về còn xa …
Em đau mỗi buổi chiều tà
Con sông khói sóng cứ nhòa vì sao ?

Thưa anh, đời là chiêm bao
Như anh đạ nói hồi nào rất xưa
Em còn gì nữa ngoài thơ ?
Chút son môi đợi chút chờ mắt mong

55
Sài Gòn Ơi Tháng Năm

Sài Gòn ơi những lá me !
bỗng dưng tôi nhớ gọi về rất xa…
tháng Năm phượng trổ đầy hoa
đường me cũng nở vàng pha áo người

Sài gòn ơi nhớ chi tôi !
phượng bay trước ngõ, me rơi cổng trường
Duy Tân những tối mù sương
bóng trăng soi lạc trùng dương sóng chìm !

Sài Gòn ơi gọi rồi im !
máu tôi đang chảy về tim sao đành
mơ hồ lối rẽ đường quanh
tôi ru giấc mộng chẳng thành chiêm bao

Sài Gòn ơi đớn ơi đau !
ngày đi không dám nói chào biệt ai
cho nên lệ ứa ra hoài
cho nên thơ viết còn dài câu than !

Sài Gòn ơi thủa tháng Năm
nhặt hoa phượng rụng ai cầm cho tôi
hoa me dính tóc ai cười
và hoa nước mắt ngậm ngùi ai lau ?

Sài Gòn ơi đớn ơi đau !
mười năm xa nước chừng nào về thăm ?
lá gan khúc ruột đang bầm
câu thơ nhịp thở còn nằm chi đây ?

56
Cũng Ðành

Chia tay buồn chứ, còn chi ?!
Nói thêm một tiếng cũng thì lát xa
đường nào cũng có ngã ba
Những hàng cây rậm nhánh xòa bóng râm…

Thơ buồn từ thuở Thâm tâm
Những câu Tống Biệt còn thì thầm rơi !
Cầm như nước mắt tuôn thôi
Cầm như chén rượu kề môi đắng lòng !

Bốn mùa Xuân Hạ Thu Ðông
Vẫn xanh anh ạ một dòng nước xuôi
Khi nào anh hết nhớ tôi
Cũng đành thôi ! Cũng đành thôi ! Cũng đành

57
Sàigòn Ơi !

Sàigòn ôi nhớ ôi thương!
Sao đây cũng nắng, đâu đường lá me
Sàigòn nỡ bỏ ra đi
Mười năm chưa có buổi về là sao ?
Sàigòn ai đến với tôi ?
Ru cho nghe với những lời Ca Dao
Ðèn xanh đèn đỏ xôn xao
Ở đây nước Mỹ, chỗ nào Quê Hương ?

Sàigòn chín nhớ mười thương
Ai thay một nhớ bằng buồn thiên thu
Tôi thèm bóng mát Nguyễn Du,
thèm mây trường Luật, sương mù Duy Tân…

Sàigòn Công Lý băng ngang
Lê Lợi xẻ dọc những hàng sách xôn
Nhớ hoài một thủa kiếm cơm
ngồi bên đống sách, nhai sờn gáy da…

Sàigòn gần lắm! Sao xa!
Bóng ai áo lính vờn qua trại tù!
Ðèn xanh đèn đỏ mù mù…
Chiêm bao cứ thấy đèn dầu hắt hiu

Sàigòn ơi tôi rất yêu
gió bay còn rối tóc Kiều Nương xưa
Lạnh lòng nhau một chiều mưa
Sàigòn còn ướt bây giờ mắt xa !

Sàigòn ơi cõi người ta
Mười năm bỏ nước em già chưa anh ?

58
Quên Ði Những Ngày Xưa

Ðêm nay đi dự tiệc về
buồn trong ly rượu còn bê đến nhà
bạn bè ngày một ngày xa
tình như sáng muộn, chiều tà, vu vơ

Mình về đứng lặng hiên mưa
đưa tay hứng mấy giọt hờ hững rơi
bỗng thương quá giọt mưa trời
buồn chi cứ rớt xuống đời ngổn ngang?

Trên trời một ánh chớp sang
dưới sân một đóa hoa tàn tạ bay
liếm vài ba giọt lệ cay
ôi ly rượu nhạt mà say không ngờ!

Nhủ lòng thôi nắng thôi mưa
quên đi thôi nhé ngày xưa những ngày…
chén cơm, hạt muối ô hay
chùi con mắt lạnh khói mây quê người!

59
Hoa vàng Nước Mắt và Thơ

Anh cho em đóa hoa vàng
Em ôm và nước mắt tràn tự dưng
Em đau. Anh bỏ núi rừng
Về thăm một chút. Hoa lòng mến thương !

Thơ em . Ồ nhỉ không suông
Ngắt câu từng đoạn có buồn anh không ?
Về thăm em . Chút vô cùng
Cảm ơn anh lắm. tấm lòng anh thơm !

Mỗi hoa vàng một nụ hôn
lệ em đọng đó hay sương của trời ?
Anh về tự chốn xa xôi
Thấy em tê tái ngậm ngùi bao nhiêu

Hoa vàng , ôi ! nụ hoa yêu !
Nở đi cho sáng trời chiều của ta
Ở đây không phải ở nhà
Ðóa hoa để lại ố anh xa mất rồi

Hoa vàng đứng ngó em thôi
“Ðào hoa y cựu” đâu thời ước mơ
Em trên giường bệnh bây giờ
Gửi anh nước mắt và thơ … tạ tình…

60
Ðầu Năm Gặp Nhau Ở Chùa

Ðầu năm không hẹn mà cùng
thắp cây hương nguyện non sông buổi về
câu kinh tiếng kệ tâm kề
quê hương chìm nổi bốn bề khói mây

Ðầu năm dễ được lần này
bước chân lưu lạc nào hay bến bờ
cảm ơn núi có ngôi chùa
để ai nhớ biển những mùa tang thương

Ðầu năm không nói vui buồn
bởi đuôi con mắt còn sương cuối trời
câu kinh tiếng kệ đầy vơi
thực hư thấy đó một thời thoáng qua

Ðầu năm người ấy và ta
gần nhau trong phút khói tà tạ tan!
câu thơ khi chấm xuống hàng
nhìn lên dụi mắt mơ màng khói hương .

61
Ðáp Tạ

  • tặng Họa Sĩ Hà Cẩm Tâm

Cảm ơn anh đã mong chờ
Sương Chiều Thu Ðọng giọt mờ mắt không ?
tay tôi chưa bỏ chiếc vòng
mây hay khói nhỉ những dòng thơ bay ?

Từ bệnh viện tôi ra đây
gặp bè bạn nhớ một ngày thật vui
đứa con ấp ủ một đời
ôi Sương Chiều đó một trời bao la !

Chút duyên tối rượu, mai trà
cũng hay… cái giữ được là vu vơ !
cảm ơn những mối tình thơ
cảm ơn đứng vững bên bờ tử sinh !

Thơ tôi những tiếng chân tình
chắc anh không thấy lòng mình dửng dưng ?
nếu đừng là một bệnh nhân
niềm vui chắc thỏa, nỗi mừng chắc hơn !

Cảm ơn anh! Rất cảm ơn !
thơ hòa với rượu xin còn một mai…

62
Cánh Thư Cho Huế

Huế ơi Huế mến Huế yêu
còn không những dải khăn điều vắt vai ?
còn không những tà áo dài
bờ Hương, bến Ngự chiều bay thủa nào…

Tôi từ bỏ Huế, thương sao
Quê Hương tôi ở chỗ nào cũng thơ
hỏi thăm Huế vẫn răng, mô
bên tê, bên nớ, bây chừ Huế ơi !

Ngày vui Huế, gặp một người
gần bên một chút, xa rồi muôn năm
những bông phượng vĩ xa xăm
về trong giấc mộng tôi nằm với hoa…

Thư này tôi gửi đi xa
ước chi nghe tiếng quê nhà hồi âm
nếu không, thì tiếng mưa thầm
đủ cho tôi viết tím bầm tương tư…

Huệ Thu

63

Huế Ơi Cố Nhân Cố Hương

Huế chừ răng hỡi Huế xưa
Chim bay về núi có chờ Hoàng hôn
Nước sông Hương đã chảy mòn
hai bờ bến Ngự, hay còn trơ gan?

Nghĩ câu tuế nguyệt đoạn tràng
nghĩ người xưa mắt mơ màng thương sao
Huế chừ là cõi chiêm bao
hay trang cổ tích đậm màu nước non

Quê người ngắm bóng trăng suông
lệ trăng hay giọt mưa buồn thoáng bay
kể từ hôm để lìa tay
nhớ sao cửa Thuận chiều mây bãi Truồi…

Nhớ sao đôi mắt của người
chim bay về núi nửa vời kêu sương
gọi người cùng lúc Cố Hương
lòng đau như cắt trăm đường ngổn ngang!

64
Tạ Từ Huế

Huế ơi!
Này tiếng tạ từ
nhận cho tôi nhé
kể từ nay xa…

Lòng tôi
nát chữ Sơn Hà
chỉ xin bến Ngự
thông già vẫn xanh

như Ôn như Mệ ân tình
đá trơ tuế nguyệt nước chìm trăng sao

tôi đi mỗi bước lòng đau
tôi về chẳng biết kiếp nào Huế ơi…
*
Huế ơi! tôi có một đời
thương tôi xin bảo mưa trời bay theo…

65

Ta Còn Gì ?

Ta còn gì buổi sáng nay
chút sương mù, lạ ! Sao đầy mắt ta
hơi sương mù, hạt sương sa
vướng chi nhánh trúc buồn ta buồn trời…

hơi sương mù, hạt sương ơi
ngửa tay ta hứng, sương rơi chỗ nào ?

66
Ðường thơ hoa Tím

Trên đường đi xuống Hawthorne *
thấy hoa tím nở , nhớ soan bên mình
Soan mình sắc tím pha xanh
Hoa người ta tím im lìm sắc than

Khi không mà đi lang thang
Thấy hoa tím muốn nói chàng chuyện chi
Tím buồn khéo dục chân đi
Nghĩ đâu ai cuối đường kia đứng chờ…

Ðường dài với những câu thơ
Hoa tím tím nở không ngờ có duyên
Hổi nào anh nói nhớ em
Thấy hoa tím nở cứ thèm được hôn

Bây giờ mình nhạt môi son
Bây giờ mình tóc gió vờn với mây !
Người ta đi đó , đi đây
Mà trơi vẫn sáng như ngày mới quen

Con đường đang đi thênh thênh
Ước chi người ấy bước bên cạnh mình
Ước rồi đứng lại làm thinh
Thấy cái bóng, mới giật mình ố cô đơn

Ôi kìa đường xuống Hawthorne
Một hàng hoa tím trải buồn bao la
Mình chừ còn lại với ta
Trời xanh tím rịm đường hoa chạy dài …

huệ thu losangeles 1992

67
Qua Chùa I

Qua chùa đếm lá thu rơi
thu rơi mấy lá buồn tôi mấy cành
trời còn một chút mây xanh
cảm ơn chuông vọng tiếng tình yêu xưa…

Tình yêu đã hóa thành thơ
còn đây mấy chữ có chờ rơi theo?
ngẩn ngơ nắng sáng mưa chiều
cái chi còn lại buồn hiu mỗi người?

Qua chùa cái bóng nương tôi
cái thân muốn ngả xuống đời thật êm
lá vù mấy chiếc bay lên
hồn bay với lá nằm quên chỗ nào?

Qua chùa lạc lối chiêm bao
hình như còn một đời sau để về?
chuông ngày xưa kín sơn khê
chuông ngày nay vọng não nề không gian…

68
Qua Chùa II

Qua chùa ngả nón . Ôi mây
mây trên đỉnh núi bay bay hồn người
lá vàng mấy chiếc rơi rơi
lòng Thu. Ý Phật. Nẻo đời mênh mang…

Qua chùa, đứng dựa Tam Quan
nhìn mây khói quyện hương tàn rối đâu
mây trên đỉnh núi giăng sầu
mây quanh hồn cũng một màu xanh theo

Qua chùa. mắt có trong veo
mà sao hạt lệ buổi chiều như sương
nón nghiêng nửa mặt tà dương
niềm vui chẳng tụ. Nỗi buồn tự dưng

Qua chùa một thoáng bâng khuâng
hỏi chi còn lại trên nhân thế này
cái còn lại vẫn là mây
Quê Hương đâu biết
chuông đầy không gian

69
Tự Hỏi

Thông minh bướng bỉnh ngang tàng
Ðoạn trường sổ chiếm vài hanhg mà chơi !
Nhớ lời mẹ giận mắng tôi
Nhớ thơ tôi viết cho đời mà đau

Nguyễn Du sinh ở thời nào
Phong tình cỏ lục chép vào Tân Thanh
Rồi tôi . Rồi chị . Rồi anh
Ngàn sau giở lại có gìn giữ chăng ?

Nếu mà cắt được vầng trăng
Thì đâu đau đớn mỗi lần chia tay
Trăng đêm mồng Bảy sẽ đầy
Hỡi ơi nhân ảnh khói bay mù mù

Tại sao tôi là huệ thu ?
Một cành huệ trắng sáng mù sương xanh
Ngang tàng bướng bỉnh … thông minh ?
Mẹ mà biết được, giật mình : con tôi !

huệ thu

70
Một Thoáng Ca Dao

Ước gì có một giọt mưa
để ta pha mực đề thơ áo chàng
Ồ sao nước mắt ta tràn
tự nhiên gục xuống bàng hoàng ngẩn ngơ
Áo chàng chưa có bài thơ
Chữ Trung, chữ Hiếu tình hờ gửi theo
chừng nào trái đất xoay vèo
để ta thấy lại bọt bèo biển Ðông
Chừng nào cầu bắc qua sông
Ðể cho con nước Cửu Long thấy bờ
*
Ước gì có một giọt mưa…

71
Suy Nghĩ Về Nguyễn Du

bách tri tam bách dư niên hậu
Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như ?
Nguyễn Du

Nguyễn du ngậm tủi nuốt hờn
Dắt con chó nhỏ qua truông tìm rừng
Mười lăm năm mắt lưng lưng
Chuyện xưa viết lại thành dòng Tân Thanh !

Làm quan vẫn ở lều tranh
Thanh Hiên một chái, non xanh hướng về
Ông mà nhắm mắt tai che
Thì đâu ai biết chuyện gì xảy ra

Ðoạn trường mỗi chữ là hoa
Ðạm Tiên cái cớ có ta, có người
Có Ta cũng có cả trời
Có khi gian khổ, có thời hiển vinh !

Trăm năm nghĩ lại giật mình
Sao chưa ai nhỉ khóc tình Tố Như ?
Biết đâu không phải nắng mưa
Hỡi ơi ! Mưa nắng lại ngờ biển dâu !

Ðoạn trường dài mấy ngàn câu
Cớ sao khép sách, lắc đầu bảo quên !
Mua vui ai nhỉ dư tiền
Ðể đem mua sách đọc duyên cớ buồn …!

72

Kỳ Quan

*tặng BNT

Lạ lùng mới gặp mà thương
mới quen mà nhớ
mới buồn mà đau
tình yêu
định nghĩa làm sao
hạt sương của lá
hạt châu
của lòng ?

Lạ lùng hai kẻ người dưng
sao chung một họ
lại cùng tương tư ?
cái gì đọng lại
trong thơ
phải chăng chút nghĩa
đền bù
mai sau ?

73
Gọi Người Trong Thơ

Gục đầu trên những trang thơ
tóc rơi rối tóc, hồn ngơ ngẩn hồn
bao lâu tôi mới hết buồn
bao lâu tôi mới không còn xót xa?

Hỏi mình hay hỏi người ta
quê hương đâu nhỉ trăng tà ở đây?
lời buồn nói dễ ai hay
lời vui cắn nát… bàn tay bao giờ!

Gục đầu trên những trang thơ
thơ đau thơ đớn thơ chờ gì thêm
bao giờ anh nói thưa em?
để tôi ngẩng mặt nhìn lên một lần!

Thơ buồn hay nỗi bâng khuâng
tôi đang rót lệ có nhăn tình người?
tới đây cuối đất cùng trời
hay đâu sông biển hỡi người trong thơ!

74
Những Dấu Chấm

Ðoạn Mở
Con chim. Nhánh trúc. Bài thơ
sáng nay tôi đứng vẩn vơ nhìn trời
con chim sẻ đáp. Bay rồi
bài thơ. Nhánh trúc. Và người. Ngước lên

Ðoạn Một
Hình như gió gọi rất êm
tiếng thu rất khẽ mà mềm ngón tay
người về thở nhẹ. Sương bay
chải tôi sợi tóc ôi dài mến thương

Ðoạn Hai
Người về đây tận trùng dương
bóng phi lao mát những đường Nha Trang
tôi nhìn sông núi hoang mang
núi sông người lạ bỗng tràn nhớ nhung !

Ðoạn Ba
Người về hỏi tôi mừng không
cảm ơn anh bó hoa hồng thật tươi
hình như tôi nói. Không cười
cho nên người kéo ghế ngồi lặng thinh !

Ðoạn Cuối
Bài thơ. Nhánh trúc. Và chim
sáng nay tôi đứng ngước nhìn xa xăm
người về chi một lần thăm
để cho những dấu chấm nằm ngổn ngang !

75

Thời Gian

Ðếm hoài hết hạ rồi thu
Hết Ðông Xuân
lại đếm từ Hạ sang
hỏi vu vơ
sao lá vàng ?
Hỏi ta tóc bạc
Mấy hàng đếm đi

76
Mắt Tê Trời Lạ

Sáng nay chẳng thấy mặt trời
con chim song cửa bay rồi buồn hiu!
Sáng nay buồn tưởng như chiều
nhớ câu quân tử khăn điều mà thương!

Khăn điều! ôi máu quê hương
ôi màu nước mắt viễn phương đỏ lòm!
tôi buồn muốn gục xuống ôm
cái thân bất động cái hồn lung linh

giọt mưa bỗng rớt vô tình
sáng nay lạnh đến mắt nhìn cũng tê!

77
Sáng Thu

Bất Chợt Nghe Buồn

Sáng nay lạnh, sáng nay buồn
lạnh ngoài trời tưởng trong hồn lạnh ra
buồn thì chẳng của người ta
buồn tôi sao lại thấy xa thấy gần ?

Ðưa tay đỡ áng phù vân
đám mây tưởng tuyết dễ chừng không tan
nói chi đau đớn quá chàng
sáng nay thu biếc, thu vàng của ai ?

Ô kìa sao lá lại bay
vàng bay mấy lá mà cây trơ cành
Tản Ðà có thủa tóc xanh
nhìn cây trút lá thấy mình bơ vơ

Tôi bây giờ giống người xưa
sáng nay nghe lạnh như chưa bao giờ
bỗng buồn bỗng thở ra thơ
bỗng nghe giọt lệ không chờ bỗng sa !

78
Trưa Thu

Trưa thu lạnh tưởng như chiều
mây im cánh trải buồn hiu góc trời
lá vàng không bứt mà rơi
tình tôi lạ nhỉ tặng người ai trao ?

Trưa thu buồn tả lẽ nào
mặt trời cứ nép sau tàu dừa xanh
bước đi bóng chẳng theo hình
cảm thương câu nói ôi mình với ta !

Trưa thu chim đậu mái nhà
tròn đôi mắt mở nhìn xa thấy gì ?
ngậm ngùi một phiến Ðường Thi
câu thơ Lý, Ðỗ… rớt về hay mưa ?

79
Chiều Thu

Chiều Thu ôi lại chiều Thu
những con chim én bắc cầu qua sông
sông nào chảy ra biển Ðông
để cho tôi thấy lại trùng dương xưa

Trùng dương hồi đó không bờ
chữ duyên chữ nghiệp quyện mờ mắt xanh
quê hương thôi nhé chào anh
quê hương thôi nhé chào mình chào em

Bờ tre mái rạ trăng chìm
triệu muôn sao vỡ trong tim bây giờ
lạy trời tôi muốn chôn thơ
mặc bầy chim én nối bờ tương giang…

80
Ðêm Thu

Ðêm Thu ngắm bóng trăng mờ
thấy hạt sương đọng trên gờ cửa gương
thấy mình trong nỗi cô đơn
và ánh trăng lạnh chảy buồn nhánh cây…

Trời không gợn một chút mây
chỉ sương nhàn nhạt tỏa đầy không gian
ở đây tôi ngủ không màn
nên sương ngoài cửa như tràn gối chăn

Trăng xa xa quá chỗ nằm
Quê hương xa quá mút tầm mắt trông
mấy lần nhắm mắt muốn quên
bởi trăng kia chẳng là riêng của mình !

Ðêm thu chẳng có thơ tình
viết chi nữa nhỉ giấy xanh xé rồi
tim mà cắt được làm đôi
để xem thử nỗi ngậm ngùi ra sao ?

81
Ðêm Trung Thu

Em về lúc đó giữa khuya
cái xe đậu lại bên lề cỏ sương
để anh đợi chắc anh buồn
chờ em lâu quá anh hờn giận thôi ?

Em về xe đậu một nơi
hồn em một nẻo đất trời mênh mông
xin anh một tiếng khoan hồng
lỗi em về muộn nén lòng anh tha

Em về cánh cửa mở ra
ôm em ôi cánh tay ngà của anh
đợi em vàng tím đêm xanh
môi anh vẫn thắm tình anh vẫn đầy !
*
Gục bên vai biết anh còn
cảm ơn trăng sáng rất tròn Trung Thu
cảm ơn một tối sương mù
thêm em nước mắt rửa sầu muộn anh

Em về áo mỏng mong manh
anh ôm em chặt sợ hình bóng tan
yêu em nói nữa đi chàng
thương em nói nữa đi chàng… nói đi !

*
82
Cuối Năm Bính Tý

Gió vờn trên nhánh sầu đông
Con chim sâu lượn một vòng rồi bay
Cho buồn đứng mãi với cây
Cho hơi lạnh buốt giữa ngày không tan !

Ta thèm sao nắng chang chang
Những trưa hè đỏ thu vàng xa xưa
Ai về chợt một đám mưa
Ðậu trên tóc, rớt vào thơ… để dành !

Bây giờ đâu nữa xuân xanh
Những mai nắng, những chiều hanh gió Lào
cây sầu đông mỗi ngày cao
Lá khô đang rụng bay vào mắt tôi !

Nhớ người xa lắm xa xôi
Có ai góc biển đầu trời nhớ hơn ?
Hỡi ơi gió lạnh đang vờn
Câu thơ lục bát … tôi còn để chi ?

83
Nói Với Lá Phong

lá phong vàng hỡi! thương mà,
Rụng đi
Cho bước
Chân ta ngập ngừng !
Ta buồn
Bởi gió không ngưng
Thì thôi ta đứng
Giữa chùng lá rơi !

84
Nửa Ðêm buồn

Nửa đêm anh ngủ thật say
hình như rượu vẫn còn cay môi người
nửa đêm đốt nến dâng lời
thơ tôi thơm những câu mời mọc ai

Nửa đêm anh duỗi chân dài
tôi như một đám mây ngoài ải tan
tại sao tôi nói yêu chàng
nghe anh đang thở những làn hương bay

Nửa đêm tôi hôn bàn tay
của anh năm ngón tràn đầy chiêm bao
nghe lòng còn ước còn ao
một mai kiếp khác đời sau hết buồn

Nửa đêm tôi bóp tim mòn
ném viên đá cuội gửi hồn biển mơ
thì ra tôi đang làm thơ
những câu… như thế không ngờ còn đây

85

Hào Quang
Tình Yêu

Em về áo phủ sân trưa
gió qua khóm liễu bay đùa áo lên
cảm ơn một đóa hoa sen
tình yêu của Phật nở trên cõi trần

Em về tóc thả buâng khuâng
sợi hiu hắt đứng như lần tương tư
cả trời xanh một trang thơ
hình như tất cả chỉ chờ em thôi

Mối tơ nắm dễ chi rời
em về buộc lại đất trời nhân duyên
áo bay trưa nắng thật hiền
để con bướm đậu nghiêng nghiêng cánh vàng

Em về trong dạ hoang mang
điệu hư phù trỗi cung đàn ngày xưa
chểnh lơi biết tự bao giờ
câu ăn năn nói không ngờ bữa nay

Em về cảm ơn bàn tay
còn thơm hương ngát của ngày thiên thu
kiếp sau có thể sương mù
hôn anh chút ngọt bây giờ môi son

86
Tôi Buồn Có Cớ

Tôi buồn tự sáng hôm nay
Trọn trứa, trọn cả chiều này đến mai
Hỏi lòng thôi, chẳng hỏi ai
Bởi ai đâu ! Chỉ trời dài giọt mưa

Tôi buồn trọn cả ngày xưa
Ngày sau buồn tiếp cũng vừa ước ao !
Thơ chan nước mắt tôi trào
Uổng công ngồi đợi người lau cho mình

Tôi buồn muốn lặng muốn thinh
Mà sao gó cứ xô cành liễu reo ?
Nhắc hoài hai tiếng tình yêu
Nhắc hoài mai với trưa chiều người ơi !

Tôi buồn tôi biết tôi thôi !
Người xa ngàn dặm, mây trời cứ bay
Quê Hương , sông núi, sương mây
Chẳng riêng tôi … trọn đời này xót xa

Trót sinh vào cõi … người ta !
Nguyễn Du đã khóc cơ mà phải không ?
Tôi buồn không phải bỗng dưng
Mùa Thu, nháng liễu, nhưng dòng mưa tuôn …

87
Ðêm Qua
Sáng Nay

Ðêm qua mưa tỉ tê buồn
trùm chăn kín mặt vẫn còn tiếng mưa
như là mai dậy làm thơ
để xem nỗi nhớ bây giờ ra sao…

Mai rồi mưa tạt gió lau
mưa đêm qua ướt sẫm màu đất đen
vườn hồng lá biết hoa chen
mưa đêm qua vẫn buồn trên mặt người

Soi gương thấy tóc rã rời
hai tay đếm đủ cả mười ngón đưa
tay nào cầm bút chép thơ
tay nào cầm lược chải hờ tóc mai…

“Tóc mai sợi ngắn sợi dài
lấy nhau chẳng đặng thương hoài ngàn năm”
đêm qua nỗi nhớ âm thầm
sáng nay nỗi nhớ ngang bằng nỗi thương…

Ðêm qua mưa chẳng lạ thường
sáng nay lạ nhỉ sao buồn chưa khô ?
tương tư là nắng là mưa
cũng là căn bệnh người tơ tưởng người

88
Cảo Thơm
Lần Giở

Viết cho người một câu thơ
tưởng đâu nước mắt thành mưa sáng này
ôi buồn lạnh cả hai tay
ôi mưa lạnh cả tim gầy biết không?

Nói hoài với một người dưng
nghe như mình nói với lòng rất quen
dễ gì ai đáp Thưa Em
biển Ðông sóng nổi bọt chìm quên đi

Viết cho người. Viết làm chi ?
một câu thơ có nói gì được đâu
đoạn trường dài mấy ngàn câu
hai trăm năm trước vẫn còn nằm đây…

Trông ra ngọn cỏ lá cây
thấy hiu hiu gió là mây sẽ về…

89
Một Chút
Gửi Ði

Gửi người một chút buồn hiu
chút thôi mà cũng xám chiều tương tư
ở đây núi biếc mây mờ
úp tay biết lạnh bây giờ về sau…

Gửi người
một chút ướt ao
chút thôi mà chẳng biết sao là nhiều
bởi lòng chứa được bao nhiêu ?
trăm thương ngàn nhớ một điều phân vân !

Gửi người
một chút tuổi xuân
chút thôi để hiểu được rằng sắp tan
một mai thấy lá thu vàng
nhìn sông sóng bạc thương làn khói xanh…

Huệ Thu
San Jose 11 26 97

*
70
Một Thoáng Ca Dao

Ước gì có một giọt mưa
để ta pha mực đề thơ áo chàng
Ồ sao nước mắt ta tràn
tự nhiên gục xuống bàng hoàng ngẩn ngơ
Áo chàng chưa có bài thơ
Chữ Trung, chữ Hiếu tình hờ gửi theo
chừng nào trái đất xoay vèo
để ta thấy lại bọt bèo biển Ðông
Chừng nào cầu bắc qua sông
Ðể cho con nước Cửu Long thấy bờ
*
Ước gì có một giọt mưa…

71
Suy Nghĩ Về Nguyễn Du

bách tri tam bách dư niên hậu
Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như ?
Nguyễn Du

Nguyễn du ngậm tủi nuốt hờn
Dắt con chó nhỏ qua truông tìm rừng
Mười lăm năm mắt lưng lưng
Chuyện xưa viết lại thành dòng Tân Thanh !

Làm quan vẫn ở lều tranh
Thanh Hiên một chái, non xanh hướng về
Ông mà nhắm mắt tai che
Thì đâu ai biết chuyện gì xảy ra

Ðoạn trường mỗi chữ là hoa
Ðạm Tiên cái cớ có ta, có người
Có Ta cũng có cả trời
Có khi gian khổ, có thời hiển vinh !

Trăm năm nghĩ lại giật mình
Sao chưa ai nhỉ khóc tình Tố Như ?
Biết đâu không phải nắng mưa
Hỡi ơi ! Mưa nắng lại ngờ biển dâu !

Ðoạn trường dài mấy ngàn câu
Cớ sao khép sách, lắc đầu bảo quên !
Mua vui ai nhỉ dư tiền
Ðể đem mua sách đọc duyên cớ buồn …!

72

Kỳ Quan

*tặng BNT

Lạ lùng mới gặp mà thương
mới quen mà nhớ
mới buồn mà đau
tình yêu
định nghĩa làm sao
hạt sương của lá
hạt châu
của lòng ?

Lạ lùng hai kẻ người dưng
sao chung một họ
lại cùng tương tư ?
cái gì đọng lại
trong thơ
phải chăng chút nghĩa
đền bù
mai sau ?

73
Gọi Người Trong Thơ

Gục đầu trên những trang thơ
tóc rơi rối tóc, hồn ngơ ngẩn hồn
bao lâu tôi mới hết buồn
bao lâu tôi mới không còn xót xa?

Hỏi mình hay hỏi người ta
quê hương đâu nhỉ trăng tà ở đây?
lời buồn nói dễ ai hay
lời vui cắn nát… bàn tay bao giờ!

Gục đầu trên những trang thơ
thơ đau thơ đớn thơ chờ gì thêm
bao giờ anh nói thưa em?
để tôi ngẩng mặt nhìn lên một lần!

Thơ buồn hay nỗi bâng khuâng
tôi đang rót lệ có nhăn tình người?
tới đây cuối đất cùng trời
hay đâu sông biển hỡi người trong thơ!

74
Những Dấu Chấm

Ðoạn Mở
Con chim. Nhánh trúc. Bài thơ
sáng nay tôi đứng vẩn vơ nhìn trời
con chim sẻ đáp. Bay rồi
bài thơ. Nhánh trúc. Và người. Ngước lên

Ðoạn Một
Hình như gió gọi rất êm
tiếng thu rất khẽ mà mềm ngón tay
người về thở nhẹ. Sương bay
chải tôi sợi tóc ôi dài mến thương

Ðoạn Hai
Người về đây tận trùng dương
bóng phi lao mát những đường Nha Trang
tôi nhìn sông núi hoang mang
núi sông người lạ bỗng tràn nhớ nhung !

Ðoạn Ba
Người về hỏi tôi mừng không
cảm ơn anh bó hoa hồng thật tươi
hình như tôi nói. Không cười
cho nên người kéo ghế ngồi lặng thinh !

Ðoạn Cuối
Bài thơ. Nhánh trúc. Và chim
sáng nay tôi đứng ngước nhìn xa xăm
người về chi một lần thăm
để cho những dấu chấm nằm ngổn ngang !

75

Thời Gian

Ðếm hoài hết hạ rồi thu
Hết Ðông Xuân
lại đếm từ Hạ sang
hỏi vu vơ
sao lá vàng ?
Hỏi ta tóc bạc
Mấy hàng đếm đi

76
Mắt Tê Trời Lạ

Sáng nay chẳng thấy mặt trời
con chim song cửa bay rồi buồn hiu!
Sáng nay buồn tưởng như chiều
nhớ câu quân tử khăn điều mà thương!

Khăn điều! ôi máu quê hương
ôi màu nước mắt viễn phương đỏ lòm!
tôi buồn muốn gục xuống ôm
cái thân bất động cái hồn lung linh

giọt mưa bỗng rớt vô tình
sáng nay lạnh đến mắt nhìn cũng tê!

77
Sáng Thu

Bất Chợt Nghe Buồn

Sáng nay lạnh, sáng nay buồn
lạnh ngoài trời tưởng trong hồn lạnh ra
buồn thì chẳng của người ta
buồn tôi sao lại thấy xa thấy gần ?

Ðưa tay đỡ áng phù vân
đám mây tưởng tuyết dễ chừng không tan
nói chi đau đớn quá chàng
sáng nay thu biếc, thu vàng của ai ?

Ô kìa sao lá lại bay
vàng bay mấy lá mà cây trơ cành
Tản Ðà có thủa tóc xanh
nhìn cây trút lá thấy mình bơ vơ

Tôi bây giờ giống người xưa
sáng nay nghe lạnh như chưa bao giờ
bỗng buồn bỗng thở ra thơ
bỗng nghe giọt lệ không chờ bỗng sa !

78
Trưa Thu

Trưa thu lạnh tưởng như chiều
mây im cánh trải buồn hiu góc trời
lá vàng không bứt mà rơi
tình tôi lạ nhỉ tặng người ai trao ?

Trưa thu buồn tả lẽ nào
mặt trời cứ nép sau tàu dừa xanh
bước đi bóng chẳng theo hình
cảm thương câu nói ôi mình với ta !

Trưa thu chim đậu mái nhà
tròn đôi mắt mở nhìn xa thấy gì ?
ngậm ngùi một phiến Ðường Thi
câu thơ Lý, Ðỗ… rớt về hay mưa ?

79
Chiều Thu

Chiều Thu ôi lại chiều Thu
những con chim én bắc cầu qua sông
sông nào chảy ra biển Ðông
để cho tôi thấy lại trùng dương xưa

Trùng dương hồi đó không bờ
chữ duyên chữ nghiệp quyện mờ mắt xanh
quê hương thôi nhé chào anh
quê hương thôi nhé chào mình chào em

Bờ tre mái rạ trăng chìm
triệu muôn sao vỡ trong tim bây giờ
lạy trời tôi muốn chôn thơ
mặc bầy chim én nối bờ tương giang…

80
Ðêm Thu

Ðêm Thu ngắm bóng trăng mờ
thấy hạt sương đọng trên gờ cửa gương
thấy mình trong nỗi cô đơn
và ánh trăng lạnh chảy buồn nhánh cây…

Trời không gợn một chút mây
chỉ sương nhàn nhạt tỏa đầy không gian
ở đây tôi ngủ không màn
nên sương ngoài cửa như tràn gối chăn

Trăng xa xa quá chỗ nằm
Quê hương xa quá mút tầm mắt trông
mấy lần nhắm mắt muốn quên
bởi trăng kia chẳng là riêng của mình !

Ðêm thu chẳng có thơ tình
viết chi nữa nhỉ giấy xanh xé rồi
tim mà cắt được làm đôi
để xem thử nỗi ngậm ngùi ra sao ?

81
Ðêm Trung Thu

Em về lúc đó giữa khuya
cái xe đậu lại bên lề cỏ sương
để anh đợi chắc anh buồn
chờ em lâu quá anh hờn giận thôi ?

Em về xe đậu một nơi
hồn em một nẻo đất trời mênh mông
xin anh một tiếng khoan hồng
lỗi em về muộn nén lòng anh tha

Em về cánh cửa mở ra
ôm em ôi cánh tay ngà của anh
đợi em vàng tím đêm xanh
môi anh vẫn thắm tình anh vẫn đầy !
*
Gục bên vai biết anh còn
cảm ơn trăng sáng rất tròn Trung Thu
cảm ơn một tối sương mù
thêm em nước mắt rửa sầu muộn anh

Em về áo mỏng mong manh
anh ôm em chặt sợ hình bóng tan
yêu em nói nữa đi chàng
thương em nói nữa đi chàng… nói đi !

*
82
Cuối Năm Bính Tý

Gió vờn trên nhánh sầu đông
Con chim sâu lượn một vòng rồi bay
Cho buồn đứng mãi với cây
Cho hơi lạnh buốt giữa ngày không tan !

Ta thèm sao nắng chang chang
Những trưa hè đỏ thu vàng xa xưa
Ai về chợt một đám mưa
Ðậu trên tóc, rớt vào thơ… để dành !

Bây giờ đâu nữa xuân xanh
Những mai nắng, những chiều hanh gió Lào
cây sầu đông mỗi ngày cao
Lá khô đang rụng bay vào mắt tôi !

Nhớ người xa lắm xa xôi
Có ai góc biển đầu trời nhớ hơn ?
Hỡi ơi gió lạnh đang vờn
Câu thơ lục bát … tôi còn để chi ?

83
Nói Với Lá Phong

lá phong vàng hỡi! thương mà,
Rụng đi
Cho bước
Chân ta ngập ngừng !
Ta buồn
Bởi gió không ngưng
Thì thôi ta đứng
Giữa chùng lá rơi !

84
Nửa Ðêm buồn

Nửa đêm anh ngủ thật say
hình như rượu vẫn còn cay môi người
nửa đêm đốt nến dâng lời
thơ tôi thơm những câu mời mọc ai

Nửa đêm anh duỗi chân dài
tôi như một đám mây ngoài ải tan
tại sao tôi nói yêu chàng
nghe anh đang thở những làn hương bay

Nửa đêm tôi hôn bàn tay
của anh năm ngón tràn đầy chiêm bao
nghe lòng còn ước còn ao
một mai kiếp khác đời sau hết buồn

Nửa đêm tôi bóp tim mòn
ném viên đá cuội gửi hồn biển mơ
thì ra tôi đang làm thơ
những câu… như thế không ngờ còn đây

85

Hào Quang
Tình Yêu

Em về áo phủ sân trưa
gió qua khóm liễu bay đùa áo lên
cảm ơn một đóa hoa sen
tình yêu của Phật nở trên cõi trần

Em về tóc thả buâng khuâng
sợi hiu hắt đứng như lần tương tư
cả trời xanh một trang thơ
hình như tất cả chỉ chờ em thôi

Mối tơ nắm dễ chi rời
em về buộc lại đất trời nhân duyên
áo bay trưa nắng thật hiền
để con bướm đậu nghiêng nghiêng cánh vàng

Em về trong dạ hoang mang
điệu hư phù trỗi cung đàn ngày xưa
chểnh lơi biết tự bao giờ
câu ăn năn nói không ngờ bữa nay

Em về cảm ơn bàn tay
còn thơm hương ngát của ngày thiên thu
kiếp sau có thể sương mù
hôn anh chút ngọt bây giờ môi son

86
Tôi Buồn Có Cớ

Tôi buồn tự sáng hôm nay
Trọn trứa, trọn cả chiều này đến mai
Hỏi lòng thôi, chẳng hỏi ai
Bởi ai đâu ! Chỉ trời dài giọt mưa

Tôi buồn trọn cả ngày xưa
Ngày sau buồn tiếp cũng vừa ước ao !
Thơ chan nước mắt tôi trào
Uổng công ngồi đợi người lau cho mình

Tôi buồn muốn lặng muốn thinh
Mà sao gó cứ xô cành liễu reo ?
Nhắc hoài hai tiếng tình yêu
Nhắc hoài mai với trưa chiều người ơi !

Tôi buồn tôi biết tôi thôi !
Người xa ngàn dặm, mây trời cứ bay
Quê Hương , sông núi, sương mây
Chẳng riêng tôi … trọn đời này xót xa

Trót sinh vào cõi … người ta !
Nguyễn Du đã khóc cơ mà phải không ?
Tôi buồn không phải bỗng dưng
Mùa Thu, nháng liễu, nhưng dòng mưa tuôn …

87
Ðêm Qua
Sáng Nay

Ðêm qua mưa tỉ tê buồn
trùm chăn kín mặt vẫn còn tiếng mưa
như là mai dậy làm thơ
để xem nỗi nhớ bây giờ ra sao…

Mai rồi mưa tạt gió lau
mưa đêm qua ướt sẫm màu đất đen
vườn hồng lá biết hoa chen
mưa đêm qua vẫn buồn trên mặt người

Soi gương thấy tóc rã rời
hai tay đếm đủ cả mười ngón đưa
tay nào cầm bút chép thơ
tay nào cầm lược chải hờ tóc mai…

“Tóc mai sợi ngắn sợi dài
lấy nhau chẳng đặng thương hoài ngàn năm”
đêm qua nỗi nhớ âm thầm
sáng nay nỗi nhớ ngang bằng nỗi thương…

Ðêm qua mưa chẳng lạ thường
sáng nay lạ nhỉ sao buồn chưa khô ?
tương tư là nắng là mưa
cũng là căn bệnh người tơ tưởng người

88
Cảo Thơm
Lần Giở

Viết cho người một câu thơ
tưởng đâu nước mắt thành mưa sáng này
ôi buồn lạnh cả hai tay
ôi mưa lạnh cả tim gầy biết không?

Nói hoài với một người dưng
nghe như mình nói với lòng rất quen
dễ gì ai đáp Thưa Em
biển Ðông sóng nổi bọt chìm quên đi

Viết cho người. Viết làm chi ?
một câu thơ có nói gì được đâu
đoạn trường dài mấy ngàn câu
hai trăm năm trước vẫn còn nằm đây…

Trông ra ngọn cỏ lá cây
thấy hiu hiu gió là mây sẽ về…

89
Một Chút
Gửi Ði

Gửi người một chút buồn hiu
chút thôi mà cũng xám chiều tương tư
ở đây núi biếc mây mờ
úp tay biết lạnh bây giờ về sau…

Gửi người
một chút ướt ao
chút thôi mà chẳng biết sao là nhiều
bởi lòng chứa được bao nhiêu ?
trăm thương ngàn nhớ một điều phân vân !

Gửi người
một chút tuổi xuân
chút thôi để hiểu được rằng sắp tan
một mai thấy lá thu vàng
nhìn sông sóng bạc thương làn khói xanh…

Huệ Thu
San Jose 11 26 97

Hà Thượng Nhân đọc :

Lục bát Huệ thu

Lục Bát Huệ Thu là một tập thơ từ đầu chí cuối viết theo thể lục bát để kính dâng lên Mẹ như đôi lời trước sách. Tôi được quen huệ thu qua lời giới thiệu của Võ Phiến, về một bài thơ thật dễ thương viết từ thuở học trò.(*)

Thơ huệ thu hồn nhiên. giản dị nhưng không vì thế mà không có những bất ngờ. Bất ngờ của thơ của ca dao. Còn gì bất ngờ hơn “Trèo lên cây bưởi hái hoa” rồi “em lấy chồng rồi anh tiếc lắm thay !”, Huệ thu thắc mắc : “cây bưởi ruộng cà, nụ tầm xuân… nào có mắc mờ gì đến chuyện hôn nhân, thế mà thành chuyện tâm sự, ngộ thật” , huệ thu thừa biết là có “mắc mớ”. Bởi vì nụ tầm xuân “nở ra xanh biếc”. Hai sự kiện tưởng như không liên quan gì đến nhau : trèo lên cây bưởi và em lấy chồng rồi ố nhưng thật sự có liên lạc mật thiết với nhau.

Quách Tấn “Ðêm thu nghe quạ kêu” tự nhiên hạ một câu : “từ Ô Y hạng rủ rê sang” . Cái ngõ Ô Y (áo đen) của nhưng nhà quyền quý họ Vương họ Tạ nào có “ăn nhằm” gì đến loài quạ kia đâu ? Nhưng con quạ màu đen, ở ngõ Ô Y , họ Vương họ Tạ chuyên mặc áo đen. Thế thì có phải những con quạ đen ấy đã đến từ cái ngõ Ô Y không ?

Thơ huệ thu thật buồn, Huy Cận luôn luôn nhắc đến nỗi sầu thiên cổ nhưng thơ Huy Cận Sầu chứ không buồn, nỗi sầu vô cớ, ngơ ngác của chàng trai mới lớn. Nỗi sầu đầy thi vị như một niềm vui. Huệ thu thì không. Có một cái gì đó hết sức dở dang, ngậm ngùi trong cuộc sống. Nỗi buồn nhẹ nhàng nhưng sâu, thấm. Như ca dao, như những lời ru của Mẹ.

Trách gì huệ thu muốn làm một cuộc thí nghiệm táo bạo :Cả một tập thơ đều viết theo thể lục bát. Mà lại không phải là một cuốn truyện. Nhưng huệ thu đã thành công. Vì huệ thu yêu thơ tha thiết, vì huệ thu chân thành và nhất là vì huệ thu là một thi sĩ

(*) bài Nói Với Em Lớp Sáu ký Trần Bích Tiên đăng trong Ðặc San Bùi Thị Xuân năm 1975

San Jose 15 tháng 1 năm 1997
Hà Thượng Nhân

Đã xem 498 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*