Mặt Trời Khô

Trần Vấn Lệ

Mặt trời khô vì không mưa không gió.  Mặt trời khô nên tỏa nắng rạng ngời.  Giống như em đang trước mặt tôi, hình ảnh cũ mà mới hoài:  Yêu Quý!

Em thấy đó, Việt Nam, hai thế kỷ,  chỉ có thời gian đi tiếp bước thời gian…Gió không bay được đá được vàng, gió chỉ làm chao mặt trùng dương đại hải!

Người Lính vác chữ Tình, vai trái / bởi…bên phải mình, Non Nước, nặng như nhau!  Tất cả mọi người vào cuộc biển dâu. Tất cả mọi người cúi đầu, số kiếp!

Xưa, hai bà Trưng là hai Người Đẹp, mộng ba năm dựng nước không thành!  Bà Triệu thì như chiếc lá xanh / cỡi sóng dữ, kình ngư vào Lịch Sử.

Tôi yêu em bằng Tình Yêu quá khứ
không về đâu vì ai có Tương Lai?

Chúa đã nói mà: đừng nghĩ tới Ngày Mai…hãy cứ đi hoài để thấy còn Hiện Tại!  Cũng tại vì em…được sinh làm con gái, có người con gái nào không khóc trong…Thơ?

Em có bao giờ đọc Nguyễn Bính chưa?  “Chao ôi đêm đó giường này, nghiến răng nhắm mắt cau mày…Trời ơi!”.  Tại Mạ, tại Ba, tại cả Ngoại…em rời / con sông đó, đò ngang…nắng vỡ

…áo dài em mênh mang mặt trời khô lau cỏ…
…mênh mang!

*

Bầy chim sáo sang sông hàng nối hàng!  Bầy chim sáo sang sông không có ngày trờ lại.  “Giống như những người con gái / đi lấy chồng không còn nghĩ đến người con trai thứ hai!”.

Nếu có một ngày tôi về Đà Lạt thăm ai, em trước hết, thành phố xưa, đồi, dốc.  Tôi sẽ hỏi mặt trời tại sao không khóc?  Phấn thông vàng không trả lời đâu!

Tôi sẽ đợi tới mùa Thu / tôi nhìn mưa nhỏ giọt…

Trần Vấn Lệ

Đã xem 1075 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*