Màu Nắng Sáng Màu Trăng Khuya / Phù Dung Nhất Đóa

Trần Vấn Lệ

Màu Nắng 
          Sáng Màu Trăng Khuya

Tôi đi dạo vườn chơi / thấy nụ hoa hường trắng.  Tôi nâng niu:  Hoa Nắng – tôi đặt tên cho hoa…

Vài con bướm bay qua, chắc nghe tên hoa lạ, giả vờ bay trên lá…rồi len lén hôn hoa…

Tôi đi càng lúc xa / để mặc tình hoa bướm.  Huơng hoa bay muôn hướng / tôi có hoa trong lòng…

Tôi nghĩ ai sang sông / còn nhớ ngôi nhà Mạ / còn nhớ hoa nhớ lá / có lẽ đang mỉm cười?

Sao tôi cứ nhớ người / xa tôi năm mười bảy?  Hình như em vẫn, đấy:  Nụ Hường Trắng Sáng Nay?

*
Tôi cứ hay loay hoay / nhớ hoài về quá khứ!  Mỗi ngày già thêm nữa…càng xa thêm tương lai?

Hoa trắng màu không phai…giống áo ai, hồi đó – hồi tình yêu chớm nở và nở suốt đời tôi!

Tôi nghĩ cho tôi vui:  đời buồn chi, tội nghiệp!  Có thể trong tiền kiếp / tôi là con bướm chăng?

Có bao giờ màu trăng / giống như màu Hoa Nắng?  Và bướm vờn đôi cánh / chập chờn trong đêm trăng…

Trần Vấn Lệ

*

 Phù Dung Nhất Đóa

Em bụi trần ta cũng bụi trần
chúng mình tương ngộ cõi phù vân…
phù dung sớm tối là duyên kiếp
ta với em rồi ai cố nhân?

Ta với em đây biển với trời
trời gần mà biển lại xa xôi
nhìn lên chỉ thấy trời mây trắng
ngó biển, chừng nào biển mới vơi?

Sông cạn, núi mòn…xưa có lúc
đời nay…đợi mãi, thấy gì đâu?
em chim xanh thoát ra từ núi
ta bỗng tình cờ hóa hải âu!

Ta nhớ em đi rải phấn quỳ
vệ-đường-hoa nở bước em đi
một chiều chợt thấy trên rừng biếc
bụi phấn thông vàng lớp lớp bay..
.

Ta với em mờ con mắt nhau
ta nhìn em khóc và ta lau
ta lau em bụi trên trần thế
lau tóc em rồi cắn cũng đau!

Em hỡi Quê Hương là xóm nhỏ
hay là thành thị phố quanh co?
áo dài em dẫu là sương khói
ta trải lòng phơi một áng thơ…

Trần Vấn Lệ

Đã xem 1069 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*