Mỗi Một Ngày

Huệ Thu

Mỗi ngày
mỗi một ngày qua
Một khu vườn nhỏ
một ta một mình!

Mỗi ngày
là một bình minh
một hoàng hôn
một trời xanh đổi màu…

Mỗi ngày
dài chẳng là bao
mới mở con mắt
đã chào ngủ ngon!

Mỗi ngày
lưng mấy chén cơm
mà no canh cánh
nỗi buồn xa xăm…

Mẹ già
có ai tới thăm?
chén cơm, bát nước
ai cầm đưa cho?

Mỗi ngày
chỉ một ước mơ
Quê Hương về lại
bến đò đã đi…

Mỗi ngày
có được mấy khi
không đưa tay vuốt mặt
thì đã vui!

Mỗi ngày
xem báo, buồn ơi
Hòa Bình hai chữ
tuyệt vời cứ lem…

Một ngày
không chị không em
không ai thăm hỏi
một thềm lá bay

Huệ Thu

Đã xem 122 lần.

1 Comment

  1. Quyền được sống và quyền làm người
    Nghia Kral May 09, 2009
    Trong xã hội, người phụ nữ phải chiụ nhiều thiệt thòi và ít may mắn nhất.Trong sách Sáng Thế Kỷ Thiên Chuá đã thưà nhận : Người phụ nữ là một phần cuả người đàn ông, được rút ra từ một cái xương sườn cuả Adam mà làm ra nàng Eva.Qua đó ta mới biết có Adam trước thì mới có Eva. Người phụ nữ là tác phẩm thứ hai cuả Thiên Chuá.Nói như vậy không phải Thiên Chuá ngài trọng nam khinh nữ mà ngài muốn nhắc nhở loài ngươì rằng người phụ nữ được tạo ra từ một phần cơ thể cuả ngươì đàn ông, chứ không phải là một tác phẩm hoàn toàn khác biệt không dính liú gì với ngưoì đàn ông. Người Phụ nữ đuợc tạo ra từ phần ít ỏi mảnh mai nhất và cần được bảo vệ,không những thế người phụ nữ còn có nghiã vụ mang thai và sinh sản duy trì sự tồn tại cuả loài người.Xã hội ta vẫn còn nặng nề đầu óc gia trưởng, được làm mẹ làm vợ khổ vô cùng. Ỏ nhà thì giặt giũ cơm canh cho chồng con, phụng dưỡng cha mẹ nhà mình cũng như nhà chồng.Có đi dự đám cưới hay ăn cỗ nhà ai thì trước hết là phải xuống bếp hỏi xem có việc cần giúp không, lúc ăn chỉ được ngồi mâm dưới, chiếu dưới. Mâm trên đẻ cho các các Cụ và các lang quân, phu quân. Cô Trần Khải Thanh Thuỷ cũng không ngoài hệ lụy này, nhưng thử hỏi cô Thủy sẽ sống ra sao khi bị gạt ra khỏi hội nhà văn, không có việc làm.Cô Thuỷ sẽ được gì cho những bài viết những sáng tạo cống hiến cuả mình cho văn học. Những sự thật bị lấp liếm, khi vạch ra chân tướng thật cuả Ông Hồ Chí Minh.Dồng bào ta nghèo khổ quá nhiều và v4n không biếtv tại ai?Tai sao?Tại chính cái khờ dại ngây thơ kém hiểu biết cuả mình, mình bị lưà phỉnh, bị lưòng gạt. Nhưng bản tính chân thật cố chấp mà bị chính quyền công an lôi cuốn. Họ đã hội đồng vu cáo xỉ nhục cô Thuỷ , xỉ nhục chính ân nhân cuả mình.Công an là nhũng kẻ ăn lương và được đào tạo nhu những con chó trung thành với chủ, trung thành với nhũng khúc xương đưọc ông chủ chính quyền ban ơn bố thí. Tuy chỉ là xương xẩu nhưng vẫn còn cái mà gặm hơn là không có. Cho nên nđáng lý phải bênh vực cô Thủy thì họ đày đoạ tra tấn tinh thần cô ta, hỏi cung liên miên nhằm mục đích xuy kiệt sinh lý, xuy kiệt thể xác và tinh thần.Tôi đã viết bài thơ tặng cô Trần Khải Thanh Thuỷ vì cả thông những thiệt thòi mà Thủy phải gánh chiụ. Còn về những người công an nhân dân, tôi thấy thực ra họ cũng có nỗi khổ riêng. Chỉ trách những người tàn bạo hung tợn quá mức bình thường vưọt trên những tiêu chuẩn nhân bản cuả loài ngươì. Tôi cũng hiến tặng bạn đọc bài thơ sau khi tôi nhìn nhũng băng hình cuả dân khiéu nại, keu oan đẻ chhúng minh cho việc làm và những bài viết cuả cô Thủy là chính đáng. Ai viết văn viết báo để bênh vực những ngươì dân khốn khổ đáng thuơng này? Các văn nô thì rụt đầu vì không ai trả lương, và sợ sẽ bị va lây.Tóm lại tôi gọi Trần Khải Thanh Thủy là Sao Mai hìếm hoi buổi sáng là từ tấm lòng cảm phục cuả tôi
    Lu Hà
    Nỗi đau nhức nhối tự hào

    Tiếng khóc vang lên giưã đất trời
    Đàn chiên dân Chuá máu tuôn rơi
    Sương sa hạt lệ buồn thê thảm
    Xám cả chiều thu rụng rã rời

    Thánh địa chiều hoang đêm tối đen
    Từng luồng gió thổi bóng ma tàn
    Lân la phá rối tình nhân loại
    Báo chí reo cười nhạo báng dân…

    Mượn tiếng vì dân bao oán ân
    Đất đai làm chủ cuả muôn dân
    Thay dân quản lý nghe mà sướng
    Pháp luật vì dân chẳng bạo tàn?….

    Cái giá tự hào sao đắng cay
    Triệu người lay lắt đến hôm nay
    Vì ai phải sống cho ra sống
    Nước mắt trào ra với tháng ngày

    Vinh nhục nghe mà sao khổ tâm
    Buốt vào cân não thấm tim gan
    Trải bao thập kỷ đời cơm áo
    Uất hận sôi lên lệ mới tràn

    Nhục nhã tự hào còn đấu tranh
    Nồi cơm manh áo vẫn tranh dành
    Ai quên nhục nhã sinh ra lợi
    Cho kẻ tự hào khát háo danh?

    Vì nhục cho nên phải tự hào
    Nếu không còn nhục tự hào qua
    Tổ tiên ta vẫn thường như vậy
    Biết nhục nuôi ta trí tự hào….

    Nhục nhã tự hào vẫn có nhau
    Để mà nuôi sống trái tim đau
    Nếu không biết nhục làm sao hiểu
    Cái giá vươn lên để tự hào..

    Hôm nay khó nói nhục hay vinh
    Lịch sử còn đây vẫn sáng danh
    Ba trăm năm nưã ai mà biết
    Con cháu ta còn tiếng Việt Nam?…

    Ôi!Rất tự hào dân tộc ta
    Dù trong đói khổ vẫn reo ca
    Một lòng một dạ đi theo đảng
    Thân xác dật dờ cũng chẳng sao

    Ôi! Rất tự hào nhân dân ta
    Trải bao thập kỷ vẫn kiên trì
    Đồng cam cộng khổ theo đường lối
    Xã hội thiên đường một giấc mơ

    Ôi1 Rất tự hào cho đảng ta
    Tài tình sáng suốt trí cao siêu
    Dắt đưa dân tộc xa muôn dặm
    Hạnh phúc phồn vinh chẳng thấy sao ?…

    2008 Lu Hà
    Băng hình hằn thế kỷ
    ( Băng hình dân oan kiện)

    Người mẹ già tụt quần
    Trước mặt tên công an
    Đáng vào hàng con cháu
    Nỗi căm hờn nào hơn?…

    Như con chó cùng đường
    Dồn dân đến chân tường
    Tiếng thét hô đả đảo
    Trước văn phòng trung ương

    Đảng và nhà nước ơi
    Chúng giết bao mạng người
    Đốt nhà và cướp của
    Hãy cứu dân đồng nai…

    Người đàn bà dân tộc
    Bế con cầm lá đơn
    Chưỉ cán bộ tham nhũng
    Cha bố thằng trưởng ban…

    Mày liếm hết của bà
    Bao nhiêu năm kiện cáo
    Mày cướp cơm con bà
    Ba hồn và bẩy viá…

    Tiếng cô gái thét to
    Bọn nó là thanh tra
    Giờ phải gọi cho đúng
    Nó thanh tra vú bà…

    Một bà daỹ đành đạch
    Báo chí hãy mở to
    Cha bố thằng Vũ Chiến
    Khắp phố phường xôn xao…

    Lòng người như trái bom
    Thuốc dồn nén bao năm
    Từng đoàn người lũ lượt
    Trước công quyền kêu oan

    Xã hội như cơn điên
    Sôi xục khắp ba miền
    Dùi cui và chen lấn
    Giải chiếu nằm xét đơn

    Bàn tay nhỏ giơ lên
    Cùng mẹ cha cuả em
    Bị bắt về Cầu giấy
    Hô đả đảo chính quyền

    Hỡi tổ quốc non sông
    Có bao giờ thế chăng
    Từ bà Trưng bà Triệu
    Bên vực sầu đại dương?…

    Cảnh trời mưa thu bay
    Bao nhiêu nỗi đắng cay
    Những tấm thân tiều tụy
    Cam chiụ kiếp đoạ đày

    Cách mạng bảo đổi đời
    Biến thú vật thành người
    Cho người thành trâu ngưạ
    Như sao trời đổi ngôi…

    Hỡi những người công an
    Nếu còn chút lương nhân
    Hãy xin dừng tay lại
    Roi quất theo bạo tàn

    Cướp đất giưã ban ngày
    Chúng hại hai con tôi
    Giết người để bịt khẩu
    Ôi! Ông chính quyền ơi…

    Hết hình này qua đi
    Thì ảnh khác laị đến
    Như dòng đời buồn trôi
    Diễn ra không ngừng nghỉ

    Những lá đơn viết ra
    Mỗi ngày như sao sa
    Chất cao đầy như nuí
    Pháp luật nào xét cho

    Dân chủ và tự do
    Chúng vẫn thường rêu rao
    Gấp vạn lần tư sản
    Còn ca đến bao giờ?…

    2008 Lu Hà
    Loạn tâm nhân thế
    Cúc nở thu về thương cánh hoa
    Ngậm ngùi phượng vĩ nát lòng ta
    Hàng me rơi lệ rung sương khóc
    Xe uỉ nhà chung đức mẹ sầu….

    Lũ chúng bầy đàn như sói ma
    Đủ màn sắc phục rõ côn đồ
    Ầm ầm khua bụi toà khâm sứ
    Gạch đổ tường rơi mắt đỏ ngầu

    Cộng sản vô thần đâu biết thương
    Một sáng muà thu gió lạnh lùng
    Âm thầm lòng mẹ cầu xin chuá
    Chúng giải ai đi giưã phố phường…

    Kế hoạch công viên bí mật thành
    Nhà thờ phá hủy mọc cây xanh
    Cho loài ma quỷ tìm vui thú
    Dân chủ hãi hùng bao thất kinh

    Rác rưởi mắm tôm giấy vệ sinh
    Quắng lên ô uế chốn tâm linh
    Công an canh gác cười nhăn nhở
    Liêm sỉ coi gì lũ quái tinh

    Chiếm đất Thái hà lẽ tất nhiên
    Cả toà khâm sứ muốn san bằng
    Xưa nay chuyên chính thường như thế
    Cách trở ngăn bờ giưã thế nhân

    Đạo đức đua tranh với chuá trời
    Ngang nhiên thế đạo lũ ma chơi
    Cậy quyền ăn hiếp người vô tội
    Khỉ tổ trái tim rụng rã cười..

    Vẫn chả lạ gì giưã thủ đô
    Trung tâm bạo lực vẫn reo hò
    Yêu nước tức là yêu chủ nghiã
    Trung hiếu vì dân lý tưởng nào?

    Thế giới bây giờ đã khác xưa
    Văn minh điện toán ở trên đầu
    Loài người đã biết tìm nhau lại
    Điạ lợi nhân hoà không biết sao?..

    Tôn giáo Mác Lê khói thuốc xanh
    Ru hồn nhân loại đến điêu linh
    Văn minh cộng sản về đồ đá
    Xã hội bầy đàn đâu tiến nhanh…

    Thế giới đại đồng giấc mộng xưa
    Lẻ loi cầm cố cuả dư thưà
    Giưã bầy cừu đói say hồn sói
    Tưới bát canh chiên rưả máu đào…

    Chúng chẳng ngượng mồm vu cáo cha
    Truyền thanh báo chí bớt thêm vào
    Củ hành củ tỏi lê thê bẻ
    Nhà báo nước ngoài cũng chẳng tha…

    Có một bài thơ gưỉ nuí sông
    Nhắn về tổ quốc nỗi đau thương
    Chiều nay khoé mắt rơi dòng lệ
    Ở tận cuối trời mây trắng bay

    3 tháng 10 năm 2008
    Lu Hà

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*