Mòn Mỏi / Bài Thơ Này Cũng Bài Thơ / Nốt Ruồi Son

Trần Vấn Lệ

Mòn Mỏi 

Anh hỏi Bàn tay em đang để đâu?
Em đáp Em đang để trên đầu
Anh hôn trên đó, hôn trên tóc
Lát nữa…bàn tay em để đâu?

Em xịu mặt rồi.  Em nói ghét!
Anh chờ em mãi…nói lời Yêu
Em à sáng nắng rồi mưa xế
Anh nhớ em thôi.  Chiều lại chiều!

Chiều chiều lại nhớ chiều chiều
Bởi không ai nói nhớ bình minh!
Em đi xứ lạ không hề nhớ
Một chút Quê Hương, một chút tình!

Anh hỏi bàn tay em để đâu?
Em giận em hờn, mắt thật sâu
Em giấu cái gì trong đáy mắt?
Anh chờ em đáp, đó, bao lâu?

Đêm nay mồng Ba, em biết mà
anh chờ trăng hiện cái hình hoa
anh chờ trăng cũng chờ em nhé
em cuối trời xa, cuối biển xa…

Trần Vấn Lệ

*

 Bài Thơ Này Cũng Bài Thơ

Lạnh quá.  Tôi đi khép cửa.  Con Cardinal bỗng về / gõ mỏ vài tiếng rồi bay. Gió trong vườn như chao động.  Bầu trời hình như gợn sóng.  Bóng chim…tăm cá mịt, mờ…

Tôi chép lại thành câu thơ, nghĩ mình chắc là thi sĩ.  Nếu nói vui thì chưa phỉ, nói buồn biết nói với ai?  Bất giác tự tôi thở dài: sống đời thế là giản dị?

Điều đó khéo mà chân lý / bởi bao nhiêu chuyện vô thường?  Người ta nói yêu nói thương, nào ai giữ lòng chung thủy?  Người ta sống mê sống mị…hèn chi có chuyện thế gian?  Tôi nghĩ đến nước Việt Nam, Đinh Tiên Hoàng vua-thứ-nhất!

Vậy à?  Ngàn năm, chuyện thật?  Hay bốn ngàn năm, đúng hơn?  Tôi nghĩ đến Trưng Nữ Vuơng, hỏi sao không là Nữ Đế?  Tôi nhớ Sài Gòn hoa lệ, bây giờ hoành tráng, là sao?  Tôi nghe lòng tôi đau đau:  chữ nào là chữ có nghĩa?

Hồ Xuân Hương không đếm xỉa / Đèo Ngang là cái đèo gì, mà nói “Một đèo, một đèo lại một đèo!  Khen ai khéo tạc cảnh cheo leo!”.  Lịch sử lật qua cái vèo, có người bảo “đèo Ba Dội”!  Lịch sử chỉ là Tiếng Nói, có khi Im Lặng, cũng đành?

…như khu tam giác Ba Đình?  Cũng bà Hồ Xuân Hương, nhé:  “Phành ra ba góc da còn thiếu, khép lại đôi bên thịt vẫn thừa!”.  Bà nói cái quạt bà huơ đuổi cái khô khan ngày Hạ…Bà nói làm tôi nhớ Má / ru tôi cái thuở năm nôi!  Hồ Xuân Hương ơi, chao ôi!  Bà làm tôi nhớ Đà Lạt / nơi tôi từng ở, bát ngát / rừng thông rừng thông rừng thông…bây giờ dân số quá đông, bây giờ Đà Lạt quang đãng…

Tôi đang nằm mê, nói sảng?  Ngó ra cửa sổ: âm u.  Văng vẳng vài tiếng cu gù.  Lang thang một vài bóng quạ.  Hôm nay ôi trời lạnh quá!  Tháng Bốn, ngày cuối tháng, buồn.  Nếu mà nước mắt tôi tuôn, rửa sạch được không báng súng?  Gió trong vườn như chao động…Bài thơ này…cũng bài thơ?

Trần Vấn Lệ

*

Nốt Ruồi Son

Em khoe tôi những nốt ruồi em có
Em tự hào em có một nốt ruồi đỏ
Mạ từng hôn em nói nốt ruồi son
Em hỏi tôi:  “Anh có muốn hôn?”.

Em hỏi ngộ như là em mời mọc
Tôi giả đò đứng gần hôn em mái tóc
Em la làng, không có ai nghe…
Dĩ nhiên tôi có hôn em trước lúc ra về…

Em có nốt ruồi son, ai biểu không che?
Gió mà thấy, gió chắc không đi
Tôi đã thấy, sao không quyến luyến
Hình như đó…là ngày định mệnh?

Ngày đó lâu rồi, đã mấy năm lâu
Ngày đó ngày xưa ngày hẹn ngày sau…
Tôi trở lại, hỏi em, em vắng
Tôi đi quanh nhà, quanh vườn hoa nắng…

Hoa hồng trắng, hoa hồng vàng, hoa hồng xanh
Có ý chờ, không nghe tiếng “Anh”
Không có ai khoe nữa đâu nốt ruồi màu đỏ
Áo phập phồng, gió phập phồng ôi nhớ…

*

Nhớ Tổ Quốc, nhớ núi nhớ sông…
Nhớ vườn em, nhớ những nụ hồng
Bây giờ…dễ chừng hơn nhớ
Một vì sao rất xa rất nhỏ…

Em em à định mệnh gió bay
Anh nhớ em hoài những sợi tóc mai…
Tóc sợi ngắn sợi dài trên má
Nốt ruồi son trên ngực em không ai có cả…

Trần Vấn Lệ

Đã xem 584 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*