Ngồi Chờ Cơn Bão Rớt /Lá Vàng Như Trăng Rơi / Dấu Tích Một Giọt Nước Mắt

Trần Vấn Lệ

Ngồi Chờ Cơn Bão Rớt

Mưa!  Bao giờ mới mưa? Tin khí tượng, không nói.  Bão còn xa vời vợi, Cali nắng từng ngày…

Bão nào đi ngang đây, may mới có mưa rớt.  Cali ít ủ dột…vì không phải Huế mà!

Huế, mùa ni, mưa sa.  Huế, mùa ni buồn bã / dù là đang mùa Hạ / phượng vỹ nở đó, đây…

Cầu Trường Tiền trong mây, Phu Văn Lâu trong khói, chiếc nón lá em đội, mưa sẽ tới bất ngờ!

Chao ôi, Huế, Huế thơ.  Huế của mơ của mộng.  Huế có hình không bóng (ai ôm bóng đi xa?)

Hòa bình năm bốn ba…Hòa bình năm bốn bốn…Bao nhiêu người sống gượng, nhớ về Huế rồi quên?

Anh nói thế với em, có là lời đau đớn?  Cali, nhìn biển gợn, không biển mô có bờ…

Mưa!  Một chữ là Thơ.  Một giọt là nước mắt.  Huế, nhìn về xa khuất…chỉ thấy tóc em bay…

*

Bài thơ sáng hôm nay, có vần không có điệu, ngâm lên nghe thiếu thiếu / tiếng mưa rơi mái hiên!

Em à, anh nhớ em, làm bài thơ xếp cất , mai anh nhìn nước mắt / nó khô như thế nào…

Ở đây không có cau, chỉ cây palm chất ngất.  Ở đây nhà anh chật / nhưng buồn anh bao la…

Ước chi chữ Thái Hòa / có như lời ai hứa!  Ước chi đời muôn thuở, người ta sống Thái Hòa…

Em à, anh nói ra / cái câu em từng hỏi / cái ngày ai cũng đợi / cái nụ cười…héo hon!

Trần Vấn Lệ

*

Lá Vàng Như Trăng Rơi

Tôi ra sân sáng sớm / thấy lá vàng đó, đây, mùa Thu tới hôm nay…khi còn đang mùa Hạ?

Tôi cúi nhặt chiếc lá / nhìn, như nhìn người thân – trong cái nhìn thật gần / thấy đượm buồn xa cách…

Gió lạnh thoáng qua mặt, lất phất lá còn xanh.  Mặt trời hé bình minh, hoa giật mình, xao xuyến…

Bình tỉnh, hoa  mỉm miệng, từng nụ chào buổi mai…Tôi muốn nói với ai:  Anh Chào Em Buổi Sáng!

Ôi, tôi có đáng chán:  sao hoài thương nhớ em?  Em đã cuốn bức rèm, em đâu chờ anh nữa!

Sáng hôm nay, thế đó!
Buồn ơi ngàn năm xưa…

*
Vào nhà, gõ máy, thơ…Chữ hiện mờ con mắt.  Nhớ lại:  Em làm tóc / đợi chờ giờ vu quy…

Gái lớn lên…đều về…Về bên nhà người khác!  Rồi…con sông bát ngát…bờ bên ni bên tê…

Nhiều câu thơ lê thê, tôi rút cho ngắn lại…như tóc người con gái / không nằm nữa trên vai!

Tóc thề ơi, gió bay…

Yêu em từ thuở đó…khi chiều chiều ngó gió / khi Mạ về với Ba!  Câu ca dao xót xa / nghe ru ngàn năm trước…tại sao chừ đến lượt / tôi cầm lên, tôi hôn?

Núi có núi có non…che người thương…sau núi?  Tôi sẽ tìm con suối / hái hoa vàng, ngắm trăng!

Em là Nguyệt mấy vầng / để cho tôi mơ mộng?
Hay em là cái bóng – bóng đè nát tim tôi?

Sân mùa Thu lá rơi…tôi nhớ người nhẹ bước.  Đâu còn tiếng guốc mộc / vang vang trên đường trưa?

Ôi chao đó, câu thơ, nghẹn ngào, tay muốn rụng…Thưa em, tôi lúng túng / thấy vầng trăng xa mờ…

Lá rụng hay giấc mơ / trải kìa, sân buổi sáng?

Trần Vấn Lệ

*

Dấu Tích Một Giọt Nước Mắt 

Trời trong.  Mây mỏng.  Gió mơ hồ
Là có là không, Hạ đã mùa
Mà chắc chi là Thu sắp tới
Rồi mùa Xuân tới…đẹp như mơ?

Trời trong.  Mây nhạt.  Mênh mông nắng
Và nước bao la mặt biển hồng
Ai biết biển kia bao cửa sổ
Ngó về thương nhớ một con sông!

Trời trong.  Mây tựa mây từ lụa
Em áo vàng bay giữa phố chiều
Một cánh bướm vàng chao đảo gió
Bao nhiêu bướm nữa sẽ bay theo?

Trời trong.  Mây tản.  Mây Đà Lạt
Mười bảy tuổi em có bất ngờ:
Gạch lót đường đi lên cửa chính
Trầu cau xanh ngắt nắng ban trưa…

Từ đó trời ơi trời bỗng xám
Và mây nặng trĩu núi Bà treo!
Lâm Viên ai nói Langbian, cũng
Đỉnh núi mây vờn một chữ Yêu!

Có thể rồi anh không sống nữa
Em rồi cũng vậy, đốm tàn Đông
Ngàn sau bụi bám pho tình sử
Giọt lệ khô nhòe ai thấy không?

Trần Vấn Lệ

Đã xem 184 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*