Nguyệt Cảm

Huệ Thu

Ai đem trăng trải trước thềm
Để cho ngọn gió bay êm tóc mình?
Ai về mà đứng làm thinh
Để cho nhánh liễu giật mình ngả nghiêng…
Đôi lần tự thấy vô duyên
Nhìn trăng chỉ thấy nhãn tiền bao la
Không ai cả, trước sân nhà
Chỉ trăng mà mượt như là bàn tay!
Gọi thầm trăng hỡi, gió bay
Trôi trôi, lãng đãng, vầng mây cuối trời
Phải chi gọi được một người
Về đây chung đứng một đời, chắc vui?

 huệthu

Đã xem 2337 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*