Nhớ Bàng Bá Lân

Huệ Thu

Thi sĩ nghèo, quá tội
Nhà dột ngồi chịu mưa
Không bạn bè để nói
Bèn hỏi chuyện dế khuya:

Bốn bề gió lạnh vào thăm
Ba gian mưa ướt biết nằm nơi nao?
Dế ngâm thơ ở khe nào
Bảo cho ta biết ta vào trú mưa! (*)

Tự dưng tôi nhớ lại
Bài thơ Bàng Bá Lân
Mưa, đang mưa, mưa mãi
Thương quá một thi nhân!

Bàng Bá Lân nhà giáo
Ông cũng là nhà thơ
Tấm lòng ông hiền hậu
Gia cảnh ông đơn sơ…

Tự dưng tôi nhớ lại
Một người thật dễ thương
Sống không mong không mỏi
Mắc nợ thơ mà vương…

Ông đã thành thiên cổ
Tôi nhẩm nhẩm bốn câu
Đọc thầm như đứa nhỏ
Nhớ ông, gọi về đâu?

Huệthu

(*) Thơ Bàng Bá Lân (Nhà dột)

Đã xem 1770 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*