Ra Sân Chải Đầu / Đà Lạt Dấu Yêu

Huệ Thu

Ra Sân Chải Đầu

Ra sân tôi đứng chải đầu
Chợt nhìn lên thấy trăng Thu thượng tuần
Trăng như cái lược vòng cung
tôi đang cầm chải tóc bồng bềnh đây…
Trăng thì chắc đang chải mây
Tôi nghe gió lạnh về đầy hành lang…
Một hành lang rộng thênh thang
Một tôi bé bỏng giữa vàng ánh trăng
Thương mình không biết mấy phân
Thương con trăng khuyết muôn phần muốn thương!

Chải đầu, tôi chải hết sương
Trời mây còn đó thấy buồn còn nguyên!

Đà Lạt Dấu Yêu

Tôi về Đà Lat may còn nắng
Còn một đóa quỳ nở cuối cùng
Bỗng thấy mình thương mình quá đỗi
Quê Hương đẹp quá – Đóa Hoa Lòng!

Tôi sinh Đà Lạt xa Đà Lạt
Còn trở về khi quá nhớ thương
Nhớ Mẹ, nhớ Cha – mồ mả đó
Nhớ mười Khu Phố, một Con Đường!

Đường Mạc Đỉnh Chi vào nhà tôi
Từ đây tôi đi, đi xa xôi
Tuổi thơ, nhìn lại xanh như lá
Chừ tuổi tàn Thu…trái chín muồi!

Đà Lạt vẫn xưa, vàng ánh nắng
Vẫn xưa, còn sót nụ hoa vàng…
Ngày xưa ai hái cho tôi nhỉ
Nay chỗ xưa mà…nuớc mắt chan!

*
Đà Lạt! Nếu tôi còn sống mãi
Tôi về để gượng ngó hoa xưa
Chao ôi một nụ vàng duy nhất
Một nụ hoa là…Một Giấc Mơ!

Huệ Thu

Đã xem 210 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*