Răng Cắn Lưỡi

(1)
Răng Cắn Lưỡi
Động Tình Tự Thán

Một giống mà ra chẳng khác đâu
Răng đành cắn lưỡi phải rơi châu!
Đây mềm như nước, đây sanh trước
Đó cứng tợ đồng, đó mọc sau
Gặp buổi lung lay càng nhức óc
E khi rơi rụng luống đau đầu
Thịt xương xô xát sao đành đoạn
Chia rẽ tình thâm nghĩ cũng sầu…

Khuyết Danh

*

Bài họa vận:
(Để tưởng nhớ cổ nhân)

Răng cứng lưỡi mềm…không lạ đâu
Sao đành cắn xé khiến sa châu!?
Giỏi nhai hàm vững bền trên dưới
Hay nếm vị nồng rõ trước sau
Tuy khác hình hài, tuy khác vóc
Cũng chung máu huyết, cũng chung đầu
Cùng xương cùng thịt mà gây hại
Có thấu tình ta thảm lụy sầu!?…

Sỹ Bình

*

(2)
Răng Cắn Lưỡi

Danh lợi trêu ngươi hẳn thế à
Răng đành cắn lưỡi mãi sao ta?
Múa men nào kể niềm xương thịt
Tranh cạnh há nhường nỗi máu da
Một giống đoạn lìa ôi lệ đổ
Chung nòi chia cắt chạnh châu sa
Treo gương hổ thẹn tình răng lưỡi
Danh lợi trêu ngươi hẳn thế à…

Thuần Chương

*

Bài họa vận:
(Để tưởng nhớ chú Thuần Chương)

Răng sao lại cắn lưỡi chi à?
Chẳng nghĩ thương tình nghĩa chúng ta
Lập luận môi hàm chưa cạn ý
Phũ phàng hương vị phải ui da
Thịt xương hai thứ cam rời rã
Lệ máu chung nguồn vở đổ sa
Cùng cội người ai đành đoạn vậy?
Răng sao lại cắn lưỡi chi à?…

Sỹ Bình 

Đã xem 787 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*