Thơ Huệ Thu [Nhiều thể loại]

Huệ Thu

Về Lại Ðà Lạt Hai Mươi Tám Năm Xa

Tôi về Ðà Lạt nửa đêm
Vẫn con phố cũ
Vẫn đèn vàng hoe
Vẫn con dế rúc bên hè
Mấy mươi năm
Vẫn cứ nghe là buồn! …

Tôi về Ðà Lạt đêm sương
Ðầu không nón đội
Khăn voan nhẹ hều
Gió nhè nhẹ
Gió không nhiều
Ðủ cho tôi tưởng ai dìu tôi đi…

Ôi Ðà Lạt thuở Xuân Thì
Mấy mươi năm chẳng thấy gì khác hơn
Vẫn rừng thông
Vẫn núi non
Vẫn nhà mái ngói mái tôle rêu mờ
Chỗ tôi về
Chỗ bài thơ
Của ai lén để khi chờ tôi qua
Mấy mươi năm
Vẫn đây mà!
Bài thơ còn vết tích là…
Bóng trăng!

Tôi về Ðà Lạt lâng lâng
Hồn đang tuổi xế và Xuân đã tàn
Bánh xe ngựa chẳng còn lăn
Quạnh hiu con dốc
Cỏ nằm đợi sương!
Mấy mươi năm chửa lạc đường
Mà sao đâu mất khu vườn tuổi thơ!
Không ai đứng đợi đứng chờ
Tôi vào nhà
Lẵng lặng ngờ nhà hoang…

huệ thu
ngày 2 tháng 6 năm 2008

DĨ THI HỘI HỮU
(lấy thơ họp bạn)

Ðón mừng các bạn làng thơ
Tấm lòng nay đợi mai chờ là đây
Ngày xưa cánh hạc vàng bay
Lời thơ Thôi Hiệu ngày nay vẫn còn
Vẫn còn này nước này non
Vẫn còn này tấm lòng son thuở nào
Bạn ta, danh sĩ xin chào
Thịnh Ðường như vẫn ra vào đâu đây
Tóc tuy giờ chẳng là mây
Mùa Xuân vẫn nở hoa đầy Lũng Hoa
Lấy thơ làm một chút quà
Dâng về Tổ Quốc cách xa ngàn trùng
Thi ca vốn dĩ của chung
Lấy thơ họp bạn chẳng mừng hay sao
Bốn phương bạn hữu xin chào !
Ðã nghe thi tứ rạt rào bên ta
Xa nhau mình vẫn thiết tha
Gần nhau thêm đẹp ngôi nhà văn chương
Chẳng cần gì ép luật Ðường
Chỉ cần chữ nghĩa bình thường là vui
Lời chào hết sức bùi ngùi
Hôm nay xin được ngọt bùi ca dao

Huệ Thu
Xóm Củi đêm 04 15 2005

Tặng Các Bạn Thơ
ÐÊM ÐỌC THƠ
15 tháng 04 năm 2005

Quảng Nam kết tụ các văn tinh
Ngày trước Phan Khôi với cụ Huỳnh *
Bùi Giáng, Tường Linh rồi Tạ Ký
Nguyễn Thùy, Tú Lắc đáng tôn vinh

Xóm Củi chiều nay bạn bốn phương
Mừng sao đón được khách văn chương
Trường Giang nước chảy bao la mát
Thiên Triết, Thiên Tâm đủ vấn vương

Thư ký cụ Văn là nhất hạng
Lại thêm Kim Vũ bậc cừ khôi
Thanh Thương Hoàng đó, Thi Thi đó
Gặp mặt anh em lại cứ cười

Ta yêu dân tộc trở về nguồn
Như suối tràn lan mạch nước trôi
Song Nhị xắn tay làm chủ bút
Lại thêm Diên Nghị cứ luôn luôn

Anh Lan đón bạn từ xa đến
Nào những Vi Khuê, những Nguyễn Thùy…
Tạp chí văn chương thêm khởi sắc
Làm sao lại có thể suy vi

Ðêm nay mừng đón chư bằng hữu
Loạn thế cho nên phải đọc thư
Lưu lạc bao năm còn bạn hữu
Chẳng mừng sao được kiếp di cư

Xin mở lòng thơ với bạn thơ
Văn chương tháng đợi lại năm chờ
Lấy thơ vun gốc cây tình nghĩa
Ðời đẹp còn hơn một giấc mơ

Bạn gái còn thêm Ngọc Bích đây
Trái ngon, quả ngọt trĩu đầy cây
Cây xanh, cành biếc mùa Xuân đó
Ta mở lòng ta đón gió mây

Chẳng cần thơ mật với thơ Ðường
Chỉ miễn lòng này nhớ với thương
Chỉ miễn thương nhau như ruột thịt
Kiếp tằm thì ắt phải tơ vương

Xin cứ làm thơ thật tự do
Không cần chơi chữ chẳng cần gò
Miễn lòng chận thật tình chân thật
Cười thật vui và nói thật to

  • Cụ Huỳnh Thúc Kháng

Huệ Thu
2:00AM 04 16 2005

Tặng anh Nguyễn Thùy

Nguyễn Thùy viết trăm cuốn sách
Cao đồ của Vũ tiên sinh *
Quê hương Quảng Nam hiếu khách
Nghe như Bùi Giáng hiển linh

Anh có những người bạn thiết
Sống nghèo . Tất cả vì thơ
Việt Nam không quên Bùi Giáng
Cái tâm Bồ Tát thuở giờ

Cùng quê còn thêm Tạ Ký
Gửi “sầu ở lại” cho ai ?
Núi sông kết thành chí khí
Ðúc nên bao bậc anh tài

Anh với Ca Li duyên nợ
Cội nguồn quên được hay sao ?
Ðọc anh lòng nghe hớn hở
Tưởng như quen biết thuở nào !

  • Vũ Ký thường khoe có ba cao đồ : Bùi Giáng, Tạ Ký và Nguyễn Thùy

Tặng Nhà Thơ Ðỗ Bình

Anh từ kinh đô ánh sáng
Ðến chơi Thung Lũng Hoa Vàng
Ðường xa kể ngàn vạn dặm
Tình thơ sao bỗng rộn ràng

Nay mai về lại Paris
Anh còn nhớ tới Ca Li ?
Có những người thơ tha thiết
Xa nhau biết nói năng gì ?

Ðỗ Bình ! Ðỗ Bình ! thi sĩ
Tên anh gợi nhớ Paris
Ai tới kinh đô ánh sáng
Ðỗ Bình có nhớ Ca Li ?

Xóm Củi chiều nay họp bạn
Gửi nhau hương sắc Hoa Kỳ
Tình thơ từ đây lai láng
Ca Li càng nhớ Paris

*

Anh về tôi nhớ Paris
Kinh đô ánh sáng nhớ chi hoa vàng ?
Mùa Xuân mới đó vừa sang
Lòng thơ nghe đã mang mang bồi hồi !

Huệ Thu

VỸ DẠ HOANG VU

Trúc vờn mấy ngọn nắng rơi rơi
Lạnh bỗng lâm thâm rớt tự trời
Mây xám chụm đầu tung áo lụa
Rồi hoàng hôn đến dễ thương ơi

Tôi gọi hay là cơn gió gọi ?
Mà cành trúc ngã xuống bên tôi
Vườn ai biếc quá còn đâu nữa
Vạch lá tìm quanh chẳng thấy người…

Vỹ Dạ không ngờ hoang vắng thế
Lòng tôi đau đớn tự nhiên thôi !
Cau đầu thôn đứng run cầm cập
Huế chắc đang run ở dưới đồi ?

Sông Hương trổ nhánh qua làng Vỹ
Nước lặng lờ trôi hoa mận trôi
Vỹ Dạ ôi chiều tuôn nước mắt
Tôi về ngơ ngác nước xuôi xuôi…

Mùa Hè hoa phượng tàn năm trước
Còn vọng âm ty rợn tiếng cười
Nón lá bài thơ bay mất chữ
Tôi cầm chi nữa thả tay rơi…

Thời Gian

Mau quá! Thời gian chẳng đợi chờ
Ba mươi năm ngỡ một cơn mơ!
Người xa người, hỏi ai thương nhớ?
Ðất cũng đất, mà tôi ngẩn ngơ!
Mai mốt tấm thân là cát bụi
Bây giờ chữ nghĩa đã sương mưa…
Nắm tay sao lạnh lòng đau đớn
Ném đó, nhặt giùm một chút thơ!

MỘT BUỔI SÁNG MÙA THU VỀ SỚM

Hãy nói thầm thôi. Nói rất êm
Này anh! Chim hót ở hàng hiên
Mùa Thu về sớm. Hôm nay lạnh
Em nhớ anhàvà, anh nhớ em?

Hãy nói thầm thôi. Nói một mình
Buồn ơi! Nói thế tựa làm thinh
Ðôi chim mới hót, bay đâu mất
Lá rụng làm chao mặt nước xanhà

Tôi có chờ chi buổi sáng Thu
Chẳng ai cùng xé lụa sương mù
Tại sao tôi phải choàng vai nhỉ
Hai cánh tay mà một ngẩn ngơ!

Hãy nói cùng nhau. Nói với mình
Lòng gương ý lược, ném nha anh?
Em thôi vuốt tóc mùa Xuân cũ
Em sợ lòng đau như tóc xanh

HT

Mười Bài Thơ Thu

1

Ngàn xưa Lý Bạch mò trăng
Mà sao có thấy chị Hằng ở đâu !
Hôm nay những kẻ bạc đầu
Nhìn nhau nhắc lại những câu chuyện buồn

2

Ô hay trăng gió y nguyên
Cỏ cây hoặc giả có duyên hơn mình
Trăng trong lặng lẽ vô tình
Ngồi đây mai mốt ta thành cổ nhân

3

Một trăm năm nữa gần thôi !
Có còn các chị đứng ngồi bên hoa
Cỏ hoa lại chẳng biết già
Các con lại vẫn như ta ngày nào !

4

Anh làm thơ để cho ai ?
Tôi làm thơ tả liễu cài trăng thu
Thơ làm dù có công phu
Ngàn năm thăm thẳm mịt mù ai hay ?

5

Nhớ câu bèo nước tương phùng
Bốn phương ta lại bỗng cùng về đây
Nhớ trăng những khúc đường lầy
Con sông trước mặt hàng cây cuối trời

6

Nhớ từ mái rạ khói chiều
Còn ai đẫy gấm khăn điều vắt vai ?
Còn đâu những chiếc áo dài
Bay bên khóm trúc một vài làn hương

7

Vài trăm năm trước không còn
Những ai ngồi ngắm trăng non chốn này ?
Trăng xưa giờ vẫn còn đây
Người xưa đất lấp, cỏ dầy còn đâu !

8

Chúng ta ngồi đó đêm nay
Vài mươi năm nữa đổi thay những gì ?
Có còn chén rượu nhâm nhi
Khách là con cháu sẽ vì ai say ?

9

Năm mươi năm nữa, ô kìa
Anh này cũng mất, chị kia chẳng còn
Chỉ còn một mảnh trăng tròn
Soi trên mấy chén rượu ngon thuở nào

10

Bây giờ nhớ nước Việt Nam
Mai kia con cháu có làm thơ nôm ?
Nhìn lên trời đã chiều hôm
Ðời người: vạt nắng trên vòm cỏ xanh.

Ngày Thu Không Gió

Gió im.
Cây đứng lặng buồn
Bầy chim se sẻ không còn líu lo
Sáng mùa Thu
Một câu Thơ
Nằm phơi chiếc lá bao giờ trên sân!
Và mây
Trong nắng có vần
Là câu thế sự
Như gần như xa…
Nhớ ôi nỗi nước
Tình nhà
Gió im thuở nọ
Khói là đà bay
Mẹ trong áo cánh không dày
Rưng rưng con mắt
Nhìn ngày Thu sang
Hôn con phơn phớt
Vội vàng
Chuyền cho chút ấm
Mơ màng chút thương
Mẹ đi

Áo cánh cuối đường
Gió như động đậy
Cũng dường đi theo…
Thu xưa
Có sáng có chiều
Giống như nay
Có buồn hiu lạ lùng
Gió im
Mà bão trong lòng
Cái hương ngày cũ
Không đong cứ đầy!
Mẹ già áo cánh đã bay
Mùa Thu mới nữa thêm ngày tôi xa…

Lúc Ðó Em Về

Em về. Gọi cửa. Anh đâu ?
tiếng chuông cứ vọng tiếng sầu cứ rung
một hôm nào nhỉ ? Lạnh lùng
thấy anh ở tận… núi rừng ngày xưa

Em về lúc đó như mơ
chẳng ai còn đứng để chờ đón em
chỉ còn nắng, gió và chim
chỉ còn hoa cỏ bên thềm xuân thu

Anh đi đã khuất trong mù
rừng xưa núi cũ bạn thù gọi tên
em về với cửa thân quen
với anh để lại nỗi quên cho người

Thơ buồn em viết đem phơi
dẫu đi gấp mấy cũng lời thốt thưa
dẫu là lúc đó chiều trưa
cũng xin trời đẹp nắng mưa tuyệt vời…

Em về còn tiếng anh ơi
một câu để gọi một đời để xa
Tiếng chuông rộn chút thôi mà
tiếng sầu sẽ lắng thôi là thế thôi

Huệ Thu

Ký Ức

Nụ hôn đầu ấy dễ thường
Ðất rung trời chuyển trong hồn tôi xưa.
Ðó là một buổi chiều mưa
Tôi tan học đứng ngẩn ngơ ngó trời.
Mưa Ðà Lạt, mưa phơi phơi,
Mưa trong tuổi nhỏ thèm ơi chút buồn.
Chút mà thôi, tại sao còn
Tới hôm nay đã lớn khôn chưa mờ?
Người gì mắt cũng bơ vơ
Ðể cho gió thổi giọt mưa bay vào
Ðể cho lạnh cứ hao hao
Ðẩy xô hai đứa về nhau một đường…

Nụ hôn đầu ấy dễ thường
Hẹn nhau kiếp trước trên nguồn tình yêu?
Chiến tranh gãy Thệ Thủy Kiều
Áo xanh người lính đành treo cây rừng.
Hỡi anh em vẫn một lòng
Trăm năm ký ức hết trông lại chờ.
Vẫn còn Ðà Lạt chiều mưa,
Hồn anh chắc lạnh?
Trời vừa sang Thu!

Huê Thu
Ðà Lạt Một Chiều Mưa Tháng Năm

Dừng Chân
Trên Ðèo Cả *

Mây dọc Trường Sơn, lượn trắng đèo
Rớt vào Ðại Lãnh nước trong veo
Biển không có gió, đang ngừng sóng
Thuyền nép bờ cây, cũng gác chèo…
Viễn Phố chẳng đây – lòng vịnh nhớ
Quê Hương nằm đó chỗ thân yêu!
Ðại dương chưa cạn sao lòng cạn?
Mới xế trưa thôi đã thấy chiều!

  • Ðèo Cả: nằm ngang ranh giới tỉnh Phú Yên &
    Khánh Hòa, ngó xuống vịnh Ðại Lãnh

Tự Do

Tự Do mãi mãi ước mơ:
“Phải chi có cánh nối bờ đại dương!”
Tự do là một con đường
Tha hồ xuôi ngược chẳng nhường nhịn ai!
Tự do là vạch đường bay
Bốn phương trời biển đêm ngày của ta!
Tự do mặc sức kêu la,
Chính quyền nào cũng chẳng qua nhất thời!
Tự do ơi! Tự do ơi!
Những nhà thơ cứ buông lời tự nhiên!
Có người tỉnh, có người điên,
Ai điên ai tỉnh, mình riêng cõi mình!
Tự do cũng giống tự tình
Tha hồ mà vẽ cái hình cho thơ!
Có người làm thơ tự do,
Không cần luật lệ, phớt lờ khen chê!
Có bài thơ, ngó là mê.
Có bài thơ, đọc không dè là thơ!
Chẳng bây giờ, đã ngàn xưa,
Thơ là thác đổ, ngăn bờ uổng công!

*

Tôi làm thơ với tấm lòng,
Thước nào đo được vô cùng nhân gian?

Huê Thu , San Jose 10 12 2007

Tứ Tuyệt

Quê Hương. hai chữ dường vô nghĩa
Sao buốt lòng ta mỗi nhớ về?
Cứ ngỡ bỏ đi là bỏ hết
Lạ thay còn mãi mối Tình Quê!

*

Tôi trở về đây… đã cuối đời
Hỏi thăm, tôi mất biết bao người:
Thân, quen, già bệnh thành thiên cổ
Chỉ cỏ, hoa, còn mấy khóm tươi…

*

Tôi trở về đây: con phố cũ
Bao nhiêu cái mới hiện bên lề!
Chao ôi dâu biển đời chưa đủ
Thấy cả hiên nhà, cả mái che…

*

Tôi trở về đây: tay nắm tay
Tay nào nồng ấm sáng hôm nay
Ai cười… Như thể trời chan chứa
Rải nắng xanh ngời những bóng cây!

*

Tôi trở về đây: Vẫn nhớ nhiều
Anh à, em đẹp tựa Tình Yêu
Mà anh đã gối tay đêm nọ
Từ kiếp xưa và tới kiếp sau!

*

Tôi bỏ ra đi còn quyến luyến
Còn nghe thơm ngát nụ hôn nồng…
Biết đêm nay với vầng trăng lạnh
Người ấy chắc gì chẳng nhớ mong !

Ðợi Mùa Xuân Mới

Sáng mưa
Trời lạnh
Chim không hót
Buồn quá
Lay bay chiếc lá vàng
Thêm một năm tàn
Quên cả đếm
Mình bao nhiêu mộng
Mới vừa tan!

Sáng mưa
Còn nhớ hôm qua nắng
Có chắc gì mai
Trời hết mưa?
Thường mỗi mùa Ðông
Ðều rất ngắn
Mà dài
Là bởi những bài Thơ!

Những bài Thơ buồn
Thơ lạnh lẽo
Người ta làm
Vào khoảng cuối năm
Thử trút có vơi
Niềm khổ não
Rồi nhìn
Mà đợi một mùa Xuân!

Ôi Xuân thắm thiết
Tình con gái
Tôi nhớ thương mình
Nhớ để thương!
Sáng nay ai biểu
Trời không nắng
Tôi ngó mưa
Và lòng vấn vương…

Vác Ngà Voi

Mẹ vác con đi năm Mậu Thân
Mẹ vác con đi năm Bảy Lăm
Sau đó mình đi ra biển lớn
Mẹ không vác nữa, con theo chân…

Những tưởng Trời thương mình tới bến
Nào ngờ mình dính lại Côn Lôn
Mẹ vác con đi thời Cải Tạo
Mẹ chưa già mà trán con nhăn!

Quê người, sau đó, êm như mộng
Những tưởng cuối đời, thôi, thế yên
Nhưng mấy mươi năm, đời chẳng đổi
Quê Hương thương nhớ mãi ưu phiền!

Con chừ khôn lớn, con xa Mẹ
Mẹ rảnh rang đi vác ngà voi
Mẹ làm những chuyện lòng không trách
Giúp được người vui, mình cũng vui!

Con ơi, thiên hạ làm sao ấy
Chỉ vỗ tay khi thích vỗ tay
Còn lời mặn lạt luôn trong miệng
Ngậm lại thì im, mở gió bay!

Chuyện vì Thanh Thủy, không duy nhất (*)
Nhưng nó ồn ào, Mẹ muốn điên
Tiền bạc phải đâu dòng nước lũ
Từ từ… thiên hạ sợ mình quên!

Tội ông Song Nhị chưa hề thấy
Tiền bạc ra sao, mắt đã mờ
Mới ngậm miếng cơm, người bắt nhả

Mẹ trong trách nhiệm người chung cuộc
Vác cái ngà voi chạy suốt ngày
Mọi chuyện nay mai rồi sẽ khép
Giận đời biến hóa chuyện thày lay!

Sống đời ích kỷ, không nên sống
Mà sống bao dung… bị tiếng đời!
Thanh Thủy bó chân ngồi góc khám
Biết gì không nhỉ chuyện xa xôi? .

(*) Trần Khải Thanh Thủy, một nhà văn/nhà báo trong nước bị bắt giam
vì lo cho dân khiếu kiện những chuyện bất bình đối với Ðảng Cộng Sản
Viện Nam và Chính Phủ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Ở Mỹ,
cơ sở Cội Nguồn, một tờ báo Văn Học Nghệ Thuật do ông Song Nhị chủ
trương, gom nhặt những bài viết của TKTT in thành sách… Cuốn sách in
xong, ra mắt tại Nam California, thu được trên 5,000 đô, ông Song Nhị
chưa kịp nắm giữ để làm bất cứ việc gì thì bà Bích Huyền ố người có
đóng góp việc ra mắt cuốn sách ố lên internet đòi phải công khai ngay
trong vòng 48 tiếng đồng hồ việc chi dùng số tiền đó và bà có nhiều lời
không đẹp với ban tổ chức, quên hẳn trong đó có bà! Lời lẽ của bà ít
nhiều vẫn dịu dàng, khoan nhặt, nhưng những người góp ý qua mạng thì…
quá xá chừng, thiếu điều người ta dùng cả tiếng Ðức, tiếng Ðan Mạch.
Trần Khải Thanh Thủy đang trong tù, mẹ của bà vẫn nhận được tiền đều
đặn, từng một ít (không thể gửi nhiều và gửi một lần vì những lẽ tế nhị của luật lệ).
Tôi, Huệ Thu, cũng trong nhóm thực hiện sách của TKTT,
bỗng dưng như kẻ vác ngà voi…

Huệ Thu

Phận Má Hồng

1
Ðã biết từ xưa phận má hồng
Lòng nào có ngại chuyện gai chông
Ðôi đường đã hẳn thân đơn chiếc
Muôn dặm dù cho núi chập chùng
Ðêm họp hội đoàn buồn đứt ruột
Ngày nhìn cán bộ giận cành hông
Tổ chim đã vỡ thôi đành chịu
Nói nữa làm chi chỉ não lòng

2
Nói nữa làm chi chỉ não lòng
Nước chung thì hận cũng là chung
Nhìn về thêm tủi cùng thiên tổ
Ngoảnh lại càng sầu với núi sông
Hai chữ tự do cân vạn lạng
Một trò cách mạng đáng bao đồng
Dân nghèo dân khổ như trâu ngựa
Mà đảng ngồi trên cứ kể công

3
Mà đảng ngồi trên cứ kể công
Tình dân ai có hiểu cho cùng
Nghĩ thân ngày vắng đoàn xe rộn
Buốt dạ khua về ngọn gió đông
Kẻ khóc tàn canh đêm bất tận
Người buồn suốt tháng hận lưu vong
Bế con trăng lại soi bên cửa
Chỉ thấy mây xanh núi chập chùng

4
Chỉ thấy mây xanh núi chập chùng
Bao giờ món nợ trả cho xong
Nước bao nhiêu mối tình bao thuở
Mây mấy từng xa biển mấy trùng
Nỗi nhớ niềm thương là bạn hữu
Câu đau chữ nhục cũng tương đồng
Nay con thành đạt là may mắn
Một chút vui riêng cũng đủ mừng

5
Một chút vui riêng cũng đủ mừng
Nhìn con lòng mẹ thấy rưng rưng
Ðã trời Nam trước tình thân thiết
lại biển Ðông xưa sóng hãi hùng
Tình mẹ, vốn đẩy lùi sỏi đá
Lòng son đâu có sợ mưa giông
Con ơi mau lớn con thương mẹ
Nhắc đến tình con mắt lệ tròng

6
Nhắc đến tình con mắt lệ tròng
Nhớ ai hay chỉ nhớ mông lung
Không tin lại cứ cầu thư đến
Chẳng đợi mà sao lại vẫn mong
Chẳng để kẻ thù cười giữa mặt
Lẽ nào chịu chúng đạp trên lưng
Vần thơ gọi gửi lời thâm tạ
Năm hết nghe như oán hận chồng

Huệ Thu
Thung Lũng hoa vàng 01 25 02

Trở Trời Ai Cũng Bệnh

Mấy hôm nay lạnh, ông Trời trở
Thiên hạ lây nhau bệnh cảm hàn
Nghe bạn xa đau, không viếng được
Biết mình cũng vậy, bạn sao thăm?
May còn gắng gượng thơ vài ý
Hi vọng tình chia kín một trang
Ðọc lại, thấy mình chưa đến nỗi
Gửi đi cầu chúc bạn hân hoan…

Bế Nắng Bồng Mưa
Ði từ Sài Gòn ra Xuân Lộc
xe qua đèo Mẹ Bồng Con
Tôi không thấy người đàn bà nào đứng dưới chân đèo
Người ta giải thích: đây là hai hòn núi, lớn là Mẹ, nhỏ là con
Gọi Ðèo Mẹ Bồng Con: một cách ví von
như thể thấy Con với Mẹ
À thì ra thế!

Xe chạy tiếp ra Phan Thiết, Phan Rang, ra Nha Trang
sắp vào Tuy Hòa…
Người ta chỉ cho tôi Núi Vọng Phu
bà Mẹ bồng con ngó mông ra biển…
Một bầy hải âu bay liệng
Bất chợt trong lòng tôi…
Tôi cũng từng là Mẹ, từng bồng con
nhưng chưa hề lên non đứng ngóng…

Hồi đó chiến tranh
đất nước không ngừng xao động-
tôi- Mẹ bồng con lạc lõng giữa đời…
Kể cũng lâu rồi
Tôi chưa thành tượng
Con tôi đã lớn
Hai cánh tay tôi đã thừa
để bồng nắng bế mưa!

Tôi nghe nói ngoài Bắc, xa xưa
ở trên đỉnh núi Kỳ Lừa
đường lên Cao-Bắc-Lạng
cũng có tượng người Mẹ bồng con đứng giữa lừng mây
mây tan từng tảng
Bà Mẹ bồng con muôn năm thành ánh sáng…

Tôi tự hỏi: ở trong Nam sao không ai lãng mạn
Mẹ bế con lên trên núi Thất Sơn
cúi đầu nhìn về Châu Ðốc
Có một thời tôi đứng đây và khóc
tưởng mình là chim bay về núi tối rồi
Phải chăng phù sa không đắp nên đồi
Phải chăng kỷ niệm của đời tôi mãi mãi ở trong lòng bàn tay lạnh ngắt?

Xe trở lại Sài Gòn lòng tôi đau như cắt
Mới mà bao nhiêu năm
Con tôi giờ cũng xa xăm
Mẹ bồng ngày tháng vậy!

MỘT BÀ MẸ TRẺ

Một bà mẹ trẻ bồng con
Tỉnh rồi mà tưởng vẫn còn đang mê
Trải qua một cuộc tái tê
Nẻo nào là nẻo trở về cố hương ?

Người ta vẫn sống bình thường
Mà mình lọt sổ đoạn trường bấy nay
Rót ra một chén rượu đầy
Mời hoa lan, vốn bậc thầy loài hoa

Người xưa thì đã mất rồi
Sách xưa còn đó bồi hồi tưởng như
Ta ngồi độc ẩm nhìn mưa
Ngâm câu thơ cũ lệ từ từ rơi

Huệ Thu

Trước Mùa Xuân Mới

Sau mấy ngày mưa Thấy nắng lên
Anh vui mừng nói:“Mùa Xuân Em”
Nụ hôn ngày đó Thời gian nguội
Em nhớ mãi, và Thức nửa đêm!

Sau mấy ngày mưa Chuyẽần của Trời
Chuyện mình Xưa quá, Việt Nam ơi
Chiến tranh Nhắm mắt còn tuôn lệ
Ðau khổ toàn dân Chẳng một người!

Anh đã vùi thây Dưới đất sâu
Mấy hôm nay lạnh Trời mưa lâu
Nắng lên không có anh Ai nói
“Ðã tới Xuân rồi Còn như Thu!”

Em nhớ anh! Trời ạ nhớ anh!
Xuân này lộc nở Cả vườn xanh
Em đi Tán lá che chân bước
Cỏ mượt mà, mà…
Anh hỡi Anh!

Huệ Thu

Khai Bút Ngày Xuân

Nhiều lúc buồn ghê, tôi thở dài
Nghĩ buồn như gió.
Gió bay bay
Nghĩ buồn như nắng
Nắng tan mây
Hỡi ơi buồn vẫn như băng tuyết
Tôi thở dài
Ve vuốt ngón tay!

Ðời bao gian khổ, mình qua được
Mà sống vui chưa có một ngày
Ông Nguyễn Du xưa từng phải thốt
“Vui là vui gượng”
Mắt tôi cay!

Nhiều lúc buồn ghê, tôi gọi Mẹ
Xa xôi không biết Mẹ ra sao
Mấy năm nay Mẹ tôi thường bệnh
Trăn trở mà con chẳng đứa nào!

Tôi muốn hồi hương
Về một lần
Ở bên cạnh Mẹ suốt ngàn năm
Bao lâu ao ước còn ao ước
Năm bốn mùa.. đâu nhỉ nắng Xuân?

Trời mưa đẵm lệ ba ngày Tết
Tôi hẹn với lòng một buổi thăm
Cũng hẹn với lòng lau nước mắt
Sao buồn cứ buốt tới bàn chân?

Tôi không đi được
Ði đâu nữa
Thôi,
Cứ ngồi đây
Ngắm nỗi buồn!

*

Mười Phương Phật Ở Ðâu

Người ta nói có Mười Phương Phật
Ai lậy mười phương đủ hết mười?
Chỉ chắp tay thôi, quỳ một hướng
Trong lòng cũng thấy Phật Muôn Nơi?

*

Thiền Ðịnh

Ra vườn ngắm đóa hoa hồng sớm
Gió gọi nhanh ghê bướm trắng về!
Tôi lặng lẽ đi nhìn cỏ dại
Thấy chuồn chuồn lượn, dễ thương ghê!

*

Giận Bâng Quơ

Muốn nói với nhau lời nhỏ nhẹ
Mà ai nào nhỉ lắng tai nghe?
Giận không thể hét tai hàng xóm
Ðành ngó vào gương, mắt đỏ kè!

*

Xe Hỏng Ðường Xa

Vượt Thái Bình Dương có quặn lòng
Ngày lên đất Mỹ tưởng qua sông
Lái xe xa lộ đôi khi “ngợp”
Chết máy giữa đường, lưng muốn cong!

MỘT NGÀY KHÔNG NẮNG

Một ngày không nắng… tại vì mưa!
Câu nói buồn hiu, chẳng thấy thừa
Bởi nỗi buồn không còn giới hạn
Thì sao không gửi hết vào Thơ?

Có lúc lòng se như chỉ rối
Không ai là lửa tự mình thiêu!
Không ai là nắng cho mình ấm!
Ðếm mãi mưa mà được mấy nhiêu?

Có lúc thơ như là cổ độ
Nằm phơi cho sóng vỗ vu vơ…
Một ngày không nắng đen màu cỏ
Nay đã ngàn sau vẫn giống xưa!

Ðà Lạt tôi như mấp mé đồi
Núi chồng lên núi, núi xa xôi…
Và tôi, chồng chất bao ngày tháng
Càng nhớ Quê Hương ở Xứ Người!

Trong ngày không nắng tôi bay lượn
Bằng cánh hồn, đâu đã tới đâu?
Khép cửa bật lên đèn lạnh lẽo
Trong căn phòng nhỏ vẫn sương mù….

Lục Bát Trưa San Jose

Ôi trời không nắng thì mưa
giùm cho tôi chút, buổi trưa, đi trời!
nhớ không thốt được một lời
thì mưa với nắng như người đang qua
thương sao nhánh liễu hiên nhà
giọt mưa chưa đọng, nắng sa đả mòn
là sao, có phải liễu buồn?
là âm vang gió trong hồn, hay thơ?
tôi, muôn năm trước, bây giờ
là ai trong cõi mịt mờ nhân gian?
đang trưa, ngày đã muốn tàn
tưởng đây Ðà Lạt, thông ngàn, ôi anh!

*
Tưởng đây còn chút tuổi xanh
câu thơ làm vội, cúi nhìn… câu thơ!

Huệ Thu
02 23 2000

Ðêm Không Mưa

Nhớ gì như thể tiếng mưa
Mới đêm hôm qua đó mà giờ xa xăm
Một đêm nào đã ngàn năm
Từ Âu Cơ với Lạc Long trở mình
Thấy chi trong bốn mắt nhìn?
Thấy non nước chẳng cái hình hôm nay?

Nhớ gì… chắc không nhớ ai
Câu thơ vụng dại kéo dài cho vui
Ðêm qua mưa gió ngậm ngùi
Nghe như chưa dứt trong tôi. Bàng hoàng

Xuân về. Xuân đến. Xuân sang
Bao nhiêu chữ động từ chàng cho tôi
Hiểu ra Xuân chẳng phải người
Nhớ mưa… tôi đã giữa trời Thu Ðông!
Nghĩ Xuân như nụ hoa hồng
Bẻ tay mà tưởng nát lòng đêm thâu!

02 24 2000

Mưa Bên Kia Sông

Mưa bên kia sông, mưa nửa dòng nước
Thanh Tâm Tuyền

Hình như mưa nửa bên sông
Mà hơi bay ướt nửa dòng bên nay
Lẽ nào mưa cuối trời Tây
Mà đầu sông cái bóng ngày chưa ra?
Tôi buồn ôm những hình ma
Trong mưa bong bóng bay xa bay gần
Ai buồn có giống tôi chăng
Sao mưa hiện rõ đường ngăn hai bở?
Ôi người tôi muốn là mưa
Bay đi như thể con đò sang ngang…

Huệ Thu

Hoa , Sương Và Nắng

Tôi buồn đi dọc bờ hoa
Những dây bìm bịp, sương hòa nắng thơm
Ghé thầm để một nụ hôn
Gọi ai một tiếng người thương đâu rồi?
Một bàn tay hứng hoa rơi
Một bàn tay cố níu thời mộng xưa
Dây bìm bịp chẳng dây tơ
Thì thôi… đổ sập một bờ bờ hoa thôi!

Ơi người! Tôi gọi người ơi!
Ơi hoa! Tôi khác chi trời nắng sương!

Huệ Thu

Tuổi Thơ Vô Nhiễm

Tôi nhìn hai đứa nhỏ đang chơi
Chúng rượt bắt nhau trên ngọn đồi
Một đứa vấp cây và ngả xuống
Ðứa kia vấp bạn, ngả theo thôi
Rồi thì hai đứa lăn như sỏi
Khi đứng lên, xong, chúng lại cười
Lại giỡn, lại đùa như lúc nãy
Cơn đau có lẽ đã bay hơi?

Nếu mà tôi nhỉ, đi chân vấp
Ngả xuống chắc gì lại đứng lên?
Cây mạ gió xô, mai lại thẳng
Tôi là cây lúa ngả là nghiêng!
Tuổi thơ thật đẹp và yên ổn
Chúng chẳng hề mơ được ổn yên
Những kẻ già nua thường khấn nguyện
Mà lòng Chúa Phật lại hay quên!

Chúa Phật là Xuân ở tuổi Xuân
Thuở đời không bợn chút băn khoăn
Như hai đứa bé đang đùa nghịch
Ngả xuống, lăn mình lại đứng lên
Ðứng tới lúc nào môi máu tụ
Soi gương thấy được bóng thời gian
Thấy mình kỷ niệm là sương khói
Thấy lại ngày xưa, mộng đã tan…

Cuối Năm Nhớ Nước

Tha hương từ buổi thân lưu lạc
Nhiều lúc quên là gái Việt Nam
Khi chợt nhìn lên trời điện tử
Còn đâu mái rạ khói xanh lam ?

Còn đâu Ðà Lạt, Hồ Than Thở
Mình chẳng làm sao cũng thở than
Bạn cũ nhìn nhau tròn mắt hỏi
Vui như không biết có thời gian

Bùi Thị Xuân trường học lúc xưa
Những hôm trời nắng, những ngày mưa
Những lần xõa tóc ngồi trong lớp
Thầy giảng, riêng mình lại chép thơ !

Xa lắm rồi đây năm tháng cũ
Ðâu còn tiếng guốc lúc tan trường
Gặp nhau mừng hỏi chào anh, chị
Anh, chị bây giờ nhớ cố hương

Dù công dân Mỹ nhưng ta vẫn
Mũi tẹt, da vàng vẫn Việt Nam
Bỗng pháo nhà ai mừng đón Tết
Giật mình khi đến chợ Lion (1)

Ta còn bánh tét, còn dưa món
Còn bánh chưng xanh miếng mứt gừng
Ta có Việt Nam trên nước Mỹ
Tự nhiên lòng bỗng thấy rưng rưng…

(1)chợ Lion ở San Jose

Huệ Thu

Chiêu Hồn Anh Nguyễn Bình Thuận Khóa 14 Võ Bị Quốc Gia Ðà Lạt

Có những lúc buồn muốn khóc
Nói thầm… ước chi anh nghe!
Ðể rồi chỗ nào xa nhất
Anh theo cơn gió bay về…
Gió ơi! Một đời khổ nhọc
Bào mòn chưa hết sơn khê!
Cho nên người xa cứ khuất
Cho nên lá rụng bên hè…

Có những lúc buồn, em quỵ
Như con voi thuở nào xưa
Không qua được sông Nhật Thủy
Ðể đền đáp nghĩa ơn vua
Tướng Trần Hưng Ðạo phải khóc
Lấy gươm lau mắt lệ mờ…
Phải chăng anh còn đánh giậc?
Mặc con voi chết, không mồ!

Hưng Ðạo Vương còn trở lại
Khi ngài thắng giặc Nguyên Mông
Còn anh, thì anh xa mãi
Trận nào đổ nát Non Sông?
Trận nào nối liền Bến Hải?
Ai kìa? Chẳng kẻ em mong!
Trăm năm, một chiều quan tái
Anh trang trải nợ tang bồng
Em thì làm thân cò vạc
Ước mơ gánh gạo theo chồng
Ước mơ rồi sao anh nhỉ?
Sa trường … anh nhớ em không?

Mấy mươi năm chờ bóng ác
Lặn rồi! Anh lặn đầu non!
Núi non đầu xanh trắng bạc
Em non lòng chịu mưa sương
Những bài thơ em, tan nát
Người ta xuyên tạc, điên cuồng
Cũng vì đời em mất mát
Cũng vì anh mãi biên cương!
Về đi!
Về đi cho em hết khóc!
Về đi!
Về đi ôi hồn ba quân!

THƠ VẦN BẰNG :

Nghe Chăng Bên Trời

Ngồi đây sương vây mờ chung quanh,
Ôi mây mùa Thu đang xây thành
Người xưa chiêm bao hay là anh ?
Tri âm không thương, mình thôi đành
Ngày xưa đường làng nhiều âm thanh
Ngày nay thời gian sao qua nhanh !
Ai về Ca Li mây màu xanh
Nghe chăng bên trời tình long lanh

Ðà Lạt 2004

Ðôi Người Hiền

Trà thơm ngoài hiên, đôi người hiền
Nhìn chân trời xa mưa triền miên
Làm sao tình thương mà vô biên,
Hai người như ta theo con thuyền
Con thuyền trong mơ hay ngoài hiên
Ðêm thương ông Bùi như người điên *
Trong thơ lưu tồn nhiều nhân duyên
Nhân duyên người ban, bao năm liền

  • Bùi Giáng

Muôn Trùng Xa

Ðâu ai gieo yêu thương vào lòng ta,
Lòng ta tơ vương làn mây xa.
Ai nghe đàn không nâng lời ca,
Ai không yêu thương nơi quê nhà
Quê nhà, người ơi ! Muôn trùng xa
Sao lều tranh nghèo bên vườn nhà
Mo cau vừa rơi ngoài hàng ba
Hiên sau nghe vang vài canh gà

Lòng Sao Sầu

Sương từ đâu, Giờ bay về đâu,
Lòng yêu anh, tôi làm sao sầu ?
Thư tôi người xem ngay từ đầu,
Tình yêu đôi ta chừng bao lâu ?
Mưa tan vô tình khi qua cầu !
Ðàn chim ngày xưa thường bên lầu
Em ngồi bên song lòng buồn rầu
Ðêm đêm nằm nghe hoài mưa Ngâu

Tình Ơi, Tình ơi

Tình ơi ! Tình ơi ! Là thi nhân,
Sao nghe đêm mưa như ân cần .
Như đàn lòng ai thương thqa nhân !
Tha nhân còn xa hay đang gần .
Nghe thơm trong đêm thơm hoa lan,
Hoa lan từ xưa thương muôn vàn
Xin nâng cao thêm vài cung đàn.
Trời ơi ! Trới ơi ! Tình lan man !

Hương Còn Vương

Hôm nay làm thơ toàn vần bằng
Tôi yêu người xưa như vầng trăng
Vầng trăng chênh vênh ngoài sa trường
Vầng trăng âm thầm trong màn sương
Ta không là vua Ðường Minh Hoàng
êu NMà yêu giai nhân, yêu nghê thường
Ta yêu gì hơn yêu Quê Hương ?
Chiều chiều hoa lan hương còn vương

Lâm Viên Ngày Xưa

Hôm nay mùa Xuân xanh đồi thông,
Bên đèn đêm khuya ta ngồi trông
Ôi ! Ngôi trường xưa xa muôn trùng
Lòng ta không dưng buồn mung lung
Ta thương người xưa thơ ngàn dòng
Ta thương đời Ðường tình mênh mông
Ban đêm mưa khuya buồn vô cùng
Lâm Viên ngày xưa mưa còn không ?

Mưa Sầu

Hôm nay trời mưa nên trời sầu
Thơ tình làm xong, anh giờ đâu ?
Cung đàn bâng khuâng đêm càng sâu
Chiếc dù che mưa nghiêng trên đầu
Thương anh đêm ngày im xa xăm
Thương anh mùa Thu mưa đằm đằm
Làm sao đưa nhyau đôi lời thăm ?
Anh ơi ! Anh ơi ! Em con tằm !

Em xa anh rồi lòng anh đau
Còn ai là người ngoài sân sau
Tà huy dần dân nghe phai màu
Là vàng không hề bao giờ thau
Bài thơ hôm nay tòn vần bằng
Ðêm nay vì mưa trời không trăng
Không sao mà buồn càng gia tăng
Thêm buồn bên song hoa bằng lăng .

Huệ Thu

Tho Vần Trắc

Gió Thổi Lạnh

Có phải bởi tại gió thổi lạnh
Có phải giọt lệ không thể tạnh
Cúc nở dậu trước thấy đã mạnh
Lại nhớ bạn cũ xóm Vạn Hạnh

Lại nhớ năm ngoái tóc vẫn rối
Tiếng hát buổi ấy thấy nhức nhối
Vạn dặm biển cả, vạn vạn lối
Thử viết bạn đọc rặt tiếng trắc
Bạn nhớ bác bỏ, chớ thắc mắc
Cũng bởi cuộc thế mỗi một khắc

Vậy đó những bạn bốn hướng lạ
Nhận lấy mấy chữ rất cảm tạ
Viết bậy giờ gửi tới các hạ
Mối hận dặc dặc, viết bậy bạ !

Lục Bát Bốn Câu 

Sau Tết không phải là Xuân
Trời mưa không phải mưa phùn tháng Giêng!
Không chim sáng sáng hót chuyền
Không ai thăm hỏi, người quên hết người!

*

Soi gương vuốt tóc mỉm cười
Mình thêm tuổi nữa, mình rồi già thêm?
Sau lưng ai đó gọi em
Quay nghiêng mặt lại, buồn tênh cửa nhà!

*

Sáng đây không có tiếng gà
Ðêm đây tiếng gió lùa qua cửa phòng
Tết mà lạnh tưởng Thu Ðông
Áo hai ba lớp, một lòng trống trơn!

*

Giả đò điểm phấn tô son
Giả đò ngạo với nhân gian nụ cười
Hỡi ơi không có mặt trời
Tiếng chuông Chùa thoảng trên đồi gió bay…

*

Gió bay thì gió cứ bay
Mưa phơ phất rớt bàn tay cứ buồn
Bao lâu nước trở lại nguồn?
Ôi bao lâu nữa, Quê Hương tôi về?

Huệ Thu

Mười Ðiều Tâm Niệm 

1, Nghĩ đến thân thể thì đừng cầu không tật bệnh.
Vì không tật, bệnh, thì Tham, Dục Vọng dễ sinh.

2, Ở đời đừng cầu không khó khăn.
Vì không khó khăn thì Kiêu Sa nổi dậy.

3, Cứu xét tâm tính thì cầu đừng khúc mắc.
Vì không khúc mắc thì Sở Học không thấu đáo.

4, Sự nghiệp đừng mong không chông gai.
Vì không chông gai thì Chí Nguyện không kiên
cường.

5, Làm việc đừng mong dễ thành.
Vì dễ thành thì lòng thường Kiêu Ngạo.

6, Giao tiếp đừng mong lợi mình.
Vì lợi mình thì mất Ðạo Nghĩa.

7, Với người đừng mong thuận ý mình.
Vì thuận ý mình thì tất sinh Tự Kiêu.

8, Thi ân đừng cầu đền đáp.
Vì Cầu Ðáp Trả là Thi Ân Có Mưu Tính.

9, Thấy lợi đừng nhúng tay.
Vì nhúng tay thì Hắc Ám Tâm Trí.

10, Oan ức không cần bày tỏ.
Vì bày tỏ là Hèn Nhát, mà Trả Thù thì Oán Ðối kéo dài.

Luận Bảo Vương Tam Muội

*

Từ Em Lục Bát Bước Ra 

Từ em lục bát bước ra
Bốn phương trời cứ tưởng xa lại gần
Lẽ gì một chữ tương thân
Về chiều một tiếng cố nhân có buồn
Ấy ai chờp bể mưa nguồn
Nghe câu lục bát tưởng muôn quê nhà
Ca dao thắm nụ hoa cà
Người về ví thử đôi ta cùng về
Có buồn chi nữa sơn khê
Con diều ai thả trên đê trước nhà
Sáo diều bay bỗng chiều tà
Mùa hè nghe đã đêm ngà ngà say
Trao nhau một cái nắm tay
Thì thôi lại nhớ những ngày cuối thu
Nghe trong bụi trúc chim gù
Ngô đồng mấy lá sương mù mịt xa
Em từ lục bát bước ra
Hạ huyền có thấy trăng tà mái tây
Chiều sương thoảng trận heo may
Có vì thương nhớ mà bay vội vàng
Chao ôi hai tiếng quê làng
Mà sao đường dọc lối ngang bộn bề
Người về có nhớ trăng thề
Nhớ cơn gió trước bay về Hàn giang
Có nghe hoa cúc vội vàng
Rơi trên lối nhớ đôi hàng về thăm

hue thu

Mùa Xuân Kinh Bắc 
Thập thủ tứ tuyệt liên hoàn 

Ta đợi mùa Xuân đã tới đây
Vắt khô đói khổ đón lưu đầy
Hôm nay có phải Ba mươi tết ?
Có phải Xuân về với cỏ cây

Cỏ cây từng ngụm xanh như ngọc
Như lững lờ cùng những đám mây
Anh đến em ngờ Kinh Bắc cũ
Nghe câu quan họ hát đâu đây

Ðâu đây nghe trống làng Lim
Nội Duệ anh còn nhớ cánh chim
Hay lại như là con nước lũ
Kéo theo cửa sổ bóng trăng chìm

Trăng chìm cửa sổ chiều hôm trước
Ta gặp nhau trên một chuyến đò
Vành nón em nghiêng che mái tóc
Sửa khăn sửa áo sửa câu hò

Một tiếng hò xưa nghe đứt ruột
Chợ Dầu còn hội chọi trâu không ?
Ở bên Ðại Tráng nghe chừng lạnh
Kinh Bắc năm nay pháo đỏ hồng

Pháo đỏ về Niềm gặp bạn chưa ?
Tiếng gà nào gáy ngẩn ngơ trưa
Em che mắt thấy hoa như nắng
Như má em cười trước giậu thưa

Giậu thưa gà của nhà ai vậy
Tiếng gáy chiều nay đãi yến oanh
Một miếng trầu cay duyên phận đấy
Lá trau năm ấy vẫn còn xanh

Còn xanh Quế Võ trời hoang vắng
Họ Lý nhà mình cũng chửa sang
Nghe nói Cao Ly trên núi lớn
Tiếng ca còn mãi khúc tình tang

Tình tang cò lả em ngồi dựa
Cửa sổ song đào để nhớ anh
Có phải ngày xưa Thôi Hộ khóc
Vì con người ngọc vắng trong tranh

Trong tranh của Tú Uyên ngày trước
Còn mối tình say trước cổng thiền
Ông cử ông nghè anh chẳng phải
Mà sao cuộc sống vẫn thần tiên

Chẳng Trích Tiên mà chẳng Giáng Tiên
Chỉ là dân giả một người hiền
Hôm nay nhớ mãi ba mươi tết
Em đứng chờ anh dưới mái hiên

Dưới mái hiên này sớm xuân
Anh theo gót ngọc của giai nhân
Tưởng như Kinh Bắc còn xa lắm
Kinh Bắc ngờ đâu lại rất gần

Kinh Bắc là đây em ở đây
Xuân Hương chưa đánh chiếc đu này
Em mời anh đó anh không nhận
Ðể mãi lòng em chịu đắng cay

huệ thu

Ngày Xuân Buồn 
Thập Thủ Liên Hoàn 

1
Ngày xuân đến rồi anh thấy không
Mênh mông bát ngát đứng xa trông
Con cò bay mãi trong trời lạnh
Chiếc lá tung vèo trước gió đông
Cũng nắng hanh vàng trên giậu biếc
Lại làn ánh sáng ngẩn ngơ lòng
Chiều rồi chợt thấy trong đêm vắng
Luống cải ngày nào lại trổ bông

2
Trổ bông rồi lại nhớ bãi dâu
Chiếc thuyền năm ấy trở về đâu
Vầng trăng mới đó trên hè vắng
Ðàn sẻ hòa vang trước mái lầu
Người đến người đi nơi ấy nhỉ
Ai về ai ở suốt canh thâu
Anh ơi trong những câu anh nói
Chẳng gửi về em lấy một câu

3
Một câu chẳng gửi hết đau thương
Giải phóng dân về khắp bốn phương
Chỉ thấy người nghèo xơ xác đói
Mà trông bụi cỏ cũng thê lương
Bao giờ ngồi giữa nơi đô hội
Ðể thấy vào ra chật phố phường
Chẳng biết cây đa ngoài bãi vắng
Ðâu ngờ có chịu nổi phong sương

4
Phong sương quặn thắt chợt lòng đau
Biết lấy gì đâu gửi đến nhau
Mặc kệ cho ai về phía trước
Còn ta cứ chịu kẻ đi sau
Cuối vườn vừa thấy thơm hoa bưởi
Sầu ngõ là bay một lá sau
M có về thăm nhà không đấy nhỉ
Ta thấy là u bạc mái đầu

5
Bạc đầu còn chửa được yên thân
Còn cháu con xa bạn hữu gần
Sáng sáng lặng nghe hoa cúc rụng
Ðêm đêm tỉnh giấc thấy chuông ngân
Ðói no rách rưới như không biết
Nghèo khổ già nua cũng có ngần
Người ạ bao giờ người trở lại ?
Trời xanh mấy trắng cứ phân vân

6
Phân vân từ độ tỉnh cơn mơ
Số phận lao đao thật chẳng ngờ
Khúc hát tuy buồn như lúc ấy
Câu ca còn mãi đến bây giờ
Ðã ba chuyện cũ thêm đau xót
Còn chút lòng xưa có ngẩn ngơ
Gửi lại hương lòng cho gió thoảng
Tưởng rung nhè nhẹ mất đường tơ

7
Ðường tơ rung nhẹ xưa hào kiệt
múa háy vang lừng chẳng khác đâu
Ta lại đành cam người chiến quốc
Cho thơ vang mãi chốn giang đầu
Còn chăng khói sóng trên sông lạnh
Hay chỉ sương rơi bạc gậm cầu
Kẻ ở người về đau đớn nhỉ !
Nỗi lòng còn đó suốt canh thâu

8
Canh thâu nào biết ngỏ cùng ai
Thôi dẫu cho lòng có nhạt phai
Mùa lạnh sương rơi dòng nguyệt khuyết
Canh khuya ngõ trúc bóng trăng cài
Lòng son nào thấy người đâu nhỉ
Gươm báu còn đâu những kẻ mài
Thôi thế buông xuôi năm bảy lẽ
Ðành bưng hai mắt lấp hai tai

9
Tai mắt thôi đành lấp vậy thôi
Mưa sương nặng hạt gió pha phôi
Ta không tìm được tâm hồn lớn
Sao cứ trông chờ sự nghiệp dôi
Ðã biết tấm lòng tuy sắt đá
Nhưng mà danh lợi phấn son chơi
Cho nên đừng trách nhau gì cả
Có trách ai chăng chỉ trách trời

10
Trách trời chẳng độ Việt Nam mình
Ðã chết hồn thêm chết cả tình
Chỉ thấy đó đây tràn khói lửa
Nào tìm đâu thấy vẻ thanh bình
Ðình bao nhiêu ngói đình chưa đẹp
Trúc đứng một cây trúc vẫn xinh
Anh ạ ngày nào anh tát ngước
Ðổ trăng đừng đổ ánh bình minh

ht
02 04 09

Cần Gì Tống Cựu Vẫn Nghênh Tân 
Thập Thủ Liên Hoàn 

1
Chẳng Trích Tiên cũng chẳng giáng tiên

Chỉ ngông đôi chút chỉ hơi điên
Vớt trăng đáy nước không người trước
Thả gió dò trời thiếu chút duyên
Nên cũng ngơ ngơ cùng ngẩn ngẩn
Mà chưa dở dở với hiền hiền
Chỉ nghe trăng gió đôi bờ trúc
Vẳng trước hè nhà giọng đỗ quyên

2
Quyên xót đầu cành giọng mỉa mai
Nào ai, ai có thấu tình ai
Có vì trăng gió trên cung quảng
Hay lắng tai nghe trước cổng sài
Một chút hương nồng hoa dạ hợp
Ðôi câu nói ngọt giữa vườn lài
Mà thôi từ đó thành duyên nợ
Trăng cứ đêm đêm lá trúc cài

3
Lá trúc cài trăng cứ mỗi đêm
Côn trùng rỉ rả lại buồn thêm
Câu thơ còn nhớ cài bên cửa
Tiếng sáo về khuya vẳng trước thềm
Có phải người đi từ xứ lạ
Mà mình coi giống tiếng đàn êm
Chao ôi thương nhớ là vô vọng
Ngọn gió canh sương chẳng đủ mềm

4
Ngọn gió canh sương cũng nhớ anh
Nhớ người ngồi đó nguyệt 5 canh
Ðâu hay hoa cúc đà vàng ngõ
Lại tưởng mùa Xuân lá vẫn xanh
Cú nghĩ đói no ba bữa Tết
Nào ngờ sau trước nét trăng thanh
Ta về gây lại lò hương cũ
Nhìn trước nhìn sau thấy vắng tanh

5
Thấy vắng tanh buồn chẳng nói năng
Nghĩ câu phong cốt vốn lăng tằng
Chỉ đau vì tóc mây chưa vấn
Lại khổ càng nghe gió đuổi trăng
Còn lại câu thơ bao nỗi nhớ
Giẫm nhừ vó ngựa mấy tầng băng
Ai về ngoài ấy cho ta gửi
Một chút tình xưa vẫn bất bằng

6

Bất bằng nên khó nói nên lời
Hỏi mây xa gió đón nhau mời
Nhạc rung cỏ biếc đôi bờ mộng
Thơ thả cung xanh đẹp ý trời
Ðã chẳng thể nào xoay chuyển đất
Ðể nghe nóng lạnh tự nhiên mời
Giáng Tiên với Trích Tiên – ờ nhỉ !
Cũng chỉ như là một cuộc chơi

7
Cuộc chơi năm trước vẫn còn đây
Thơ chuyển về non mấy cụm mây
Lòng đã thề sông cùng hẹn bể
Trời còn chiêu cỏ lại mong cây
Cỏ cây để lại bao thương nhớ
Sông nước còn bao chuyện dẫy đầy
Ta viết còn nhiều điều muốn viết
Khói chiều từng cụm cứ ngây ngây

8
Ngây ngây từng cụm khói chiều xa
Bóng nắng tàn phai chắc đã tà
Thôn xóm tai nghe vài tiếng ếch
Ngõ sông còn lại mấy canh gà
Người về chỉ thấy hoa đầu núi
Ta đến sao không bóng trước nhà
Nỗi giận làm sao mà chẳng dứt
Mái chèo quẫy sóng cũng ngân nga

9
Ngân nga quẫy sóng mái chèo xa
Ðối bóng chiều hôm chỉ một ta
Nhớ nước chẳng bao giờ thấy nước
Trông nhà đâu đã dám về nhà
Trời ơi ! đâu nhỉ câu dân tộc
Em ạ còn chăng chữ quốc gia
Ta đứng bên sông nhìn mải miết
Tưởng như hải giác với thiên nha

10
Thiên nha hải giác cũng còn gần
Lủi thủi đêm ngày tủi một thân
Ngày Tết té ra không có Tết
Ðón Xuân mà tức chẳng còn xuân
Không còn nói đến ai sơ ngộ
Biết viết gì đay với quốc dân
Chỉ viết một câu chưa đủ nghĩa
Chẳng cần tống cựu vẫn nghênh tân

ht 02 03 09

*
Thơ huệ thu chuyển qua các thể loại:

BÀI THƠ CUỐI NĂM
Viết tặng Bùi Ngọc Tô :

Bài thơ này HT viết bắt đầu bằng thể Lục Bát
sau đó tự chuyển qua các thể thơ khác :

Ngọt Bùi từ độ bén duyên
Như đò có lái như thuyền có khoang
Dẫu không cửa Ngọc nhà vàng
Ðiểm Tô thì cũng có chàng có ta
Trăm năm nghĩ phận đàn bà
Hạt rơi gác tía hạt sa vườn đào
Nghĩ thôi một giấc chiêm bao
Công ơn trời Phật lẽ nào lại quên .

Chuyển Qua Thể ÐƯỜNG THI

Bùi ngùi lại nhớ tháng năm qua
Ngọc giắt son Tô mặc điểm, pha…
Tạm ẩn thân về nơi Xóm Củi, *
Ðã trồng lấy được mấy vuông cà
Cuộc đời nếu gặp con đường rộng
Phận gái đành như hạt móc sa
Trời Phật đội ơn năm tháng mộng
Một đời tình nghĩa của đôi ta

  • khu tôi hiện sống con đường nào cũng có
    chữ woods = củi đi sau, nên tôi gọi xóm tôi ở là Xóm Củi

Chuyển qua thơ TÁM CHỮ

Dù cay đắng hay ngọt Bùi cũng vậy
Ngọc vàng Tô thôi cũng thắm trăm năm,
Dẫu không dâng nỗi ái với niềm ân
Làm thân gái hạt mưa sa đành phận,
Không hờn dỗi cũng không bao giờ giận
Thôi thì thôi cho trọn kiếp lưu vong
Ơn Phật trời xin ghi tạc trong lòng
Về Xóm Củi lấy câu thơ làm lãi .

Chuyển Qua thể HÁT NÓI (Ả ÐÀO)

Mưỡu :

Ngọt Bùi từ độ bén duyên
Như đò có lái như thuyền có khoang
Dẫu không cửa Ngọc nhà vàng
Ðiểm Tô thì cũng có chàng có ta .

Nói :

Ngẫm cho kỹ, đâu là hạnh phúc ?
Trồng cây quỳnh chậu cúc hỏi vì ai ?
Xa quê hương cách trở dặm dài
Vì dân chủ, vì tự do, mọi thứ …

Thơ :

Tuổi trẻ do đâu mà bỏ xứ ?
Cảnh già bởi thế ở Sài Môn *

Thôi thì thôi ai dại với ai khôn
Bình minh đó rồi hoàng hôn cũng đó
Gửi tình cảm bay xa cùng cánh gió
Về Quê Hương thăm lại mái nhà xưa
Cuộc đời đã trải nắng mưa .

  • Sài Môn = cổng củi nghĩa bóng muốn nói đây là cửa của nhà nghèo

Huệ Thu
Sunday, February 04, 2007

ÐỢI ANH

Em buồn thèm cốc rượu say
Uống vơi rồi lại rót đầy đợi anh

Thấy sương mấy giọt long lanh
Thấy con nhện trắng trên cành nhả tơ
Lủng mặt trời một miền thơ
Ðêm nay em cũng thả mơ lên trời

Rượu ngon tự rót tự mời
Say nghiêng lệch đất vòng trời xéo ngang
Bước đi ngập cả không gian
Bước về tới ngõ chăn màng lạnh tanh

Chuyển thành SONG THẤT LỤC BÁT :

Thèm chén rượu rót cho say khướt
Uống vơi rồi lại rót chờ anh
Sương hay giọt lệ long lanh
Mà con nhện trắng đầu cành buông tơ
Ở đây chỉ làm thơ sớm tối
Gió Thu bay đắm đuối về trời
Rượu ngon ta rót ta mời
Chưa say sao đã đất trời xô ngang ?
Sao lại có lá vàng trước cửa
Sao mây bay ngang ngửa ngoài hiên
Gió Thu hiu hắt triền miên
Tưởng ngoài ngõ lạnh đôi miền xót xa

Chuyển thành HÁT NÓI (Ả ÐÀO)

Mưỡu:

Em buồn thèm cốc rượu say
Uống vơi rồi lại rót đầy chờ anh
Giọt sương sao bỗng long lanh
Hay là giọt lệ trên cành vừa rơi

Nói :

Buồn ơi ! Phong cảnh
Thèm đêm nay một mảnh trăng treo
Ấy những ai lên thác lại xuống đèo
Lũng ánh sáng chẳng nhèo cơn gió lạ

Thơ :

Cũng muốn thả lòng chờ tăm cá
Ðành thôi rũ áo đợi hoa tàn

Rượu ngon đây xin hãy rót đầy tràn
Vài trăm chén đủ chứa chan trời bể
Ðêm nay lạnh nếu anh về có trễ
Cả không gian bất kể chỗ nào
Chăn màn đủ ấm được sao ?

Chuyển thành Tám Chữ

Em thèm lắm , em thèm chén rượu !
Rót đầy rồi lại muốn rót đầy thêm
Em nhìn ra chỉ thấy một màn đêm
Sương hay lệ trên cành xanh thánh thót
Con nhện ấy lại giăng tơ não nuột
Lũng mặt trời bát ngát một miền thơ
Rượu ngon đây em uống để em chờ
Chưa say đấy làm sao quên được nhỉ ?
Em cứ tưởng xa anh từ thế kỷ !
Ðêm mang mang lạnh cả chiếu chăn nằm .

Chuyển thành DƯỜNG THI

Em buồn chén rượu chửa hề say
Uống cạn rồi em lại rót đầy
Gió lạnh như là đùa trước cửa
Lệ khô đã thấy đọng trên tay
Buồn thay con nhện còn chưa mỏi
Lạ quá vầng trăng thấy đã gầy
Nâng chén rượu ngon xin lại rót
Kỳ cho trời đất đã nghiêng quay

NGŨ NGÔN

Một mình vẫn chưa say
Chưa vơi lại rót đầy
Chờ anh, anh chẳng đến
Men nồng càng thêm cay

Lại thương cho con nhện
Giăng tơ thâu đêm ngày
Giọt sương hay giọt lệ
Rớt xuống đôi bàn tay

Anh ở đâu anh nhỉ ?
Có nghe rượu em mời ?
Tiếng gió nghe thủ thỉ,
Anh xa rồi anh ơi !

Huệ Thu
Sunnyvale, 1990

*

HÌNH NHƯ

Hình như gió rất vô tình
Lướt qua trước mặt, giật mình sau lưng
Hình như anh một người dưng
Mà bon sai lượn với rừng rất quen

Hình như hơi thở là em
Bàn tay bỗng lạnh nửa đêm vuốt đầu
Trăng tà kỷ niệm rơi đâu ?
Ðể thơ Lục Bát còn câu thở dài !

Hình như thơ đó của ai
Sao cây liễu nhánh rũ dài với sương ?
Khuê trung thiếu phụ không buồn *
Ngưng trang một sáng con đường dặm khơi …

Hình như … tất cả xa xôi
Ðường thi mấy nét vẽ vời thoáng qua
Ô kìa bướm lượn đồi hoa
Ước chi người đó nhớ ta chợt về !

  • Khuê trung thiếu phụ bất tri sầu
    Xuân nhật ngưng trang thượng thúy lâu
    Hốt kiến mạch đầu dương liễu sắc
    Hối giao phu tế mịch phong hầu
    (Không nhớ tên tác gỉa)

Nghĩa :
Thiếu phụ buồng khuê chỉ biết sầu
Ngày xuân trang điểm bước lên lầu
Chợt thấy bên đường xanh sắc liễu
Hối (hận) xui chồng kiếm chút công hầu

Trang 82 SCTÐ
Huệ Thu

Chuyển thành Thơ Tám Chữ

Hình như gió cũng vô tình gió ạ
Qua mặt rồi phút chốc ở sau lưng
Hình như anh chỉ là một người dưng
Mà tha thiết nghe cõi lòng rất lạ

Hơi thở đó là em buồn lắm đó
Bàn tay anh chưa vuốt tóc đêm nay
Trăng ngày xưa chưa vội một cơn say
Câu Lục Bát thở dài như tiếng gió

Thơ ai đó hay là thơ em đó ?
Liễu làm sao lại rã rượi vì sương
Trong thơ xưa thiếu phụ cũng chưa buồn
Lên lầu ngắm bên đường xanh bóng liễu

Ôi tất cả như xa từ vạn nẻo
Sao Ðường Thi chỉ vài nét vẽ vời
Trong vườn hoa con bướm quẩn quanh chơi
Em chợt nghĩ, nhớ em anh trở lại

Chuyển thành SONG THẤT LỤC BÁT

Gió có phải vô tình qua mặt
Rồi thình lình thổi tạt sau lưng
Hình như anh chỉ người dưng
Mà bon sai ấy núi rừng rất quen
Nghe hơi thở tưởng em ở đó
Kỷ niệm đâu, hỏi có về không ?
Ca dao mẹ hát đêm đông
Nghe sao như tiếng của lòng em đau
Thơ ai nhỉ, trêu nhau chi nhỉ ?
Hay thơ em, lại chỉ thơ em ?
Hình như thảng thốt trong đêm
Thơ Ðường chợt đến rót thêm nỗi sầu

Chuyển thành THƠ LUẬT

Hình như ngọn gió rất vô tình
Hiu hắt bên song bỗng giật mình
Anh chỉ người dưng mà quý mến
Yêu là phép lạ cứ lung linh
Câu thơ vừa đọc vài lời cuối
Cây liễu đầu sương một tấm hình
Con bướm vờn hoa em chợt nhớ
Thương em, hãy hủy bước đăng trình

Chuyển thành HÁT Ả Ðào

Mưỡu :

Ðã đành ngọn gió vô tình
Làm sao mình bỗng giật mình tưởng ai
Xa nhau đường sá bao dài
Gối chăng sao lạnh trăng cài đầu non

Nói:

Kìa con bướm lượn
Vuốt tóc này xin hãy mượn tay anh
Trăng đêm nay chắc rụng ở trên cành
Thơ ai, tưởng thơ mình sao lạ quá !

Thơ :

Liễu rủ cành sương dù úa lá
Thơ ươm tình thắm vẫn bền hương

Câu thơ xưa người thiếu phụ không buồn
Lên lầu ngắm cây bên đường buồn quá
Anh về nhé ! Em nhớ anh anh ạ !
Làm sao người nhớ quay về

Chuyển qua NGŨ NGÔN

Gió heo may vô tình
Thổi ngang trước mặt mình
Rồi bay dài hiu hắt
Anh vó buồn không anh ?

Thơ này như hơi thở
Bàn tay ai vuốt đầu ?
Bàn tay anh ngờ đâu
Trăng tà treo trước ngõ

Thơ ấy là của ai ?
Lá liễu làm sao dài
Giọt sương làm sao ướt
Ðường thi ngàn năm trước
Người thiếu phụ không buồn
Em thì lại luôn luôn
Nhớ vô cùng là nhớ

Huệ Thu

Trang 82 SCTÐ

HÌNH NHƯ

Hình như gió rất vô tình
Lướt qua trước mặt, giật mình sau lưng
Hình như anh một người dưng
Mà bon sai lượn với rừng rất quen

Hình như hơi thở là em
Bàn tay bỗng lạnh nửa đêm vuốt đầu
Trăng tà kỷ niệm rơi đâu ?
Ðể thơ Lục Bát còn câu thở dài !

Hình như thơ đó của ai
Sao cây liễu nhánh rũ dài với sương ?
Khuê trung thiếu phụ không buồn *
Ngưng trang một sáng con đường dặm khơi …

Hình như … tất cả xa xôi
Ðường thi mấy nét vẽ vời thoáng qua
Ô kìa bướm lượn đồi hoa
Ước chi người đó nhớ ta chợt về !

  • Khuê trung thiếu phụ bất tri sầu
    Xuân nhật ngưng trang thượng thúy lâu
    Hốt kiến mạch đầu dương liễu sắc
    Hối giao phu tế mịch phong hầu

Nghĩa :
Thiếu phụ buồng khuê chỉ biết sầu
Ngày xuân trang điểm bước lên lầu
Chợt thấy bên đường xanh sắc liễu
Hối (hận) xui chồng kiếm chút công hầu

CHUYỂN THÀNH THƠ 8 CHỮ

Hình như gió cũng vô tình gió ạ
Qua mặt rồi phút chốc ở sau lưng
Hình như anh chỉ là một người dưng
Mà tha thiết nghe cõi lòng rất lạ

Hơi thở đó là em buồn lắm đó
Bàn tay anh chưa vuốt tóc đêm nay
Trăng ngày xưa chưa vội một cơn say
Câu Lục Bát thở dài như tiếng gió

Thơ ai đó hay là thơ em đó ?
Liễu làm sao lại rã rượi vì sương
Trong thơ xưa thiếu phụ cũng chưa buồn
Lên lầu ngắm bên đường xanh bóng liễu

Ôi tất cả như xa từ vạn nẻo
Sao Ðường Thi chỉ vài nét vẽ vời
Trong vườn hoa con bướm quẩn quanh chơi
Em chợt nghĩ, nhớ em anh trở lại

CHUYỂN THÀNH SONG THẤT LỤC BÁT

Gió có phải vô tình qua mặt
Rồi thình lình thổi tạt sau lưng
Hình như anh chỉ người dưng
Mà bon sai ấy núi rừng rất quen
Nghe hơi thở tưởng em ở đó
Kỷ niệm đâu, hỏi có về không ?
Ca dao mẹ hát đêm đông
Nghe sao như tiếng của lòng em đau
Thơ ai nhỉ, trêu nhau chi nhỉ ?
Hay thơ em, lại chỉ thơ em ?
Hình như thảng thốt trong đêm
Thơ Ðường chợt đến rót thêm nỗi sầu

THƠ LUẬT ÐƯỜNG

Hình như ngọn gió rất vô tình
Hiu hắt bên song bỗng giật mình
Anh chỉ người dưng mà quý mến
Yêu là phép lạ cứ lung linh
Câu thơ vừa đọc vài lời cuối
Cây liễu đầu sương một tấm hình
Con bướm vờn hoa em chợt nhớ
Thương em, hãy hủy bước đăng trình

HÁT Ả ÐẦU

Mưỡu :

Ðã đành ngọn gió vô tình
Làm sao mình bỗng giật mình tưởng ai
Xa nhau đường sá bao dài
Gối chăng sao lạnh trăng cài đầu non

Nói:

Kìa con bướm lượn
Vuốt tóc này xin hãy mượn tay anh
Trăng đêm nay chắc rụng ở trên cành
Thơ ai, tưởng thơ mình sao lạ quá !

Thơ :

Liễu rủ cành sương dù úa lá
Thơ ươm tình thắm vẫn bền hương

Câu thơ xưa người thiếu phụ không buồn
Lên lầu ngắm cây bên đường buồn quá
Anh về nhé ! Em nhớ anh anh ạ !
Làm sao người nhớ quay về

NGŨ NGÔN

Gió heo may vô tình
Thổi ngang trước mặt mình
Rồi bay dài hiu hắt
Anh vó buồn không anh ?

Thơ này như hơi thở
Bàn tay ai vuốt đầu ?
Bàn tay anh ngờ đâu
Trăng tà treo trước ngõ

Thơ ấy là của ai ?
Lá liễu làm sao dài
Giọt sương làm sao ướt
Ðường thi ngàn năm trước
Người thiếu phụ không buồn
Em thì lại luôn luôn
Nhớ vô cùng là nhớ

HTN họa thơ HT

Hình Như

Hình như thơ cũng vô tình
Như thơ Lục Bát của mình nhớ ta
Hình như một thuở nào xa
Tờ thơ bỗng ướt tưởng là trời mưa

Hình như vén tóc: dạ thưa
Thiếu ngày Chúa Nhật lại thừa thứ hai
Hình như dĩ vãng, tương lai
Chỉ còn trang sách chép bài chia ly.

Hình như chẳng biết nói gì
Cái thương sẽ mất, cái đi chẳng về
Hình như xưa mái tóc thề,
Trăng còn đọng chút đam mê thuở nào

Hình như một khúc ca dao
Ðã theo mây trắng bay vào Quê Hương
Ước gì còn chút nhớ thương
Ðể khi nhắc lại dễ thường lại vui.

San Jose 1992

Cám Ơn Thi Sĩ Tuệ Nga đã tặng sách

Tự dưng chẳng đợi cũng không chờ
Sách nhận chiều nay luống ngẩn ngơ !
Tình nghĩa chi lan xanh thắm mực
Văn đài cổ điển bẽ bàng thơ ! *
Thấp cao thật khó mà phân biệt
Hay dở thành ra cũng vẩn vơ
Mọi sự hiểu lầm thôi gác bỏ
Chữ duyên còn mãi đến bao giờ

  • trước đây khi làm tập Hương Mùa Cũ , nữ sĩ đã từ chối
    nhập thơ cùng !

Chuyển qua Lục Bát

Tự dưng chẳng đợi không chờ
Sách cho mừng rỡ ngẩn ngơ buổi chiều
Chi lan tình nghĩa bao nhiêu
Mà Mùa Thơ Cổ ít nhiều còn mong
Thấp cao thôi mặc thẳng cong
Dở hay cũng tại tấm lòng mà ra
Hiểu lầm mọi sự đã qua
Cái duyên bút mực chúng ta còn dài

Thơ Mới

Về Suối Tịnh, không chờ không đợi nhỉ
Mà chiều nay nhận được tập thơ hay
Nghĩa chi lan mực thắm tự hôm nay
Hương Mùa Cũ chuyện này không nhắc đến
Nên cao thấp biết đâu bờ với bến
Mà dở hay thôi cũng tại tâm mình
Mọi hiểu lầm gác bỏ nhẹ thênh thênh
Về Suối Tịnh chút duyên còn mãi mãi *

  • Về Bên Suối Tịnh : tên một tập thơ của Thi Sĩ Tuệ Nga

Song Thất

Thơ người gửi, thật không chờ, không đợi
Sách người cho, khen ngợi là dư
Chi lan mực thắm dòng từ
Tiếc Mùa Thơ Cũ thiếu thơ của người !
Thấp cao câu chuyện buồn cười…!
Dở hay thật cũng tự người mà ra
Hiểu lầm mọi sự đều qua
Cái duyên bút mực chúng ta còn dài

Ngũ Ngôn

Chiều nay không chờ đợi
Dược tập thơ người cho
Chi lan dòng mực thắm
Hương Mùa Cũ không ngờ
Thấp cao là huyễn ảo
Dở hay tùy nước cờ
Mọi hiểu lầm xóa bỏ
Duyên bút mực là thơ

Hát Nói

Mưỡu :

Chiều nay không đợi không chờ
Về Bên Suối Tịnh không ngờ là đây
Chi lan tình nghĩa đong đầy
Dù Hương Mùa Cũ gió bay cũng đành

Nói :
Cái danh chẳng kể
Thấp cao dành để đợi thời gian
Dở hay ta cũng chẳng bàn
Chữ Tâm ấy thật muôn vàn quý hóa

Tài sắc thôi nghĩ đều quấy quá
Giấc mơ đành lại phải thăm dò

Chút tài hoa không thước nào đo
Trăm năm đó nắng mưa dầu dãi
Nghĩ trăng gió của trời cho là lãi
Tâm tịnh hư còn mãi đến ngàn sau
Cuộc đời phỏng thử bao lâu ?

Huệ Thu
Thung Lũng Hoa Vàng mùa Vu Lan 20

Đã xem 1851 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*