Tôi Bay Về Trong Giấc Mơ / Em Có Nghe Lòng Em Nhớ Thương

Trần Vấn Lệ

Tôi Bay Về Trong Giấc Mơ

Tôi có người bạn Mỹ, mắt nàng xanh, tuyệt vời.  Một hôm tôi chỉ trời, nói:  mắt em là ngọc!
Nàng hất tung mái tóc:  Anh nói thiệt, phải không?  Hai má nàng ửng hồng.  Và dĩ nhiên nàng đẹp!
Tôi đáp:  Anh nói thiệt.  Nàng sát mặt vào tôi.  Nụ hoa hồng trên môi hình như là chúm chím…
Đó, một thời kỷ niệm, mười mấy năm, đã qua. Nàng, bây giờ ở xa.  Và tôi thì cũng thế…
Tôi nhớ nàng chưa kể trong một bài thơ nào…nghĩ:  nếu có kiếp sau biết đâu rồi gặp lại?
Thơ tôi nhiều con gái…tất cả đều thật xinh.  Lại nghĩ:  trúc trên Đình vì giai nhân mà có?
Tôi xa nàng, tôi nhớ.  Nàng xa tôi, chắc quên?  Một chiều, chiều mông mênh, tôi ngó trời, bát ngát…
Trời xanh, mây trôi giạt.  Đời người cũng như mây…Ôi buổi chiều cầm tay, bây giờ cầm chi nhỉ?
Cầm bức tranh sơn thủy…để nhớ về Nước Non?  Sao nàng không Việt Nam, đọc thơ tôi và khóc…
…rồi hất tung mái tóc…rồi hai má hồng hồng…rồi Đà Lạt ngàn thông phấn thông vàng thơm ngát…
Tôi nhớ ai Đà Lạt?  Muôn đời tôi nhớ ai?  Bà Trưng sao có hai mà người ta chỉ một?
Ôi nắng chiều trong suốt trời xanh xanh bao la…Chỗ nào tôi đi qua, Lạc Lâm rồi Cầu Đất…
…đi lên nữa, Trại Mát…đi lên nữa, Trại Hầm…rồi con dốc Duy Tân…rồi Ngô Quyền Số Bốn…
Quê Hương ơi tôi muốn bay về trong giấc mơ bay về từng bài thơ bạn Mỹ tôi không đọc…
Dĩ nhiên mình tôi khóc:  Em à anh nhớ em!

Trần Vấn Lệ

*

 Em Có Nghe 
Lòng Em Nhớ Thương

Vẫn lạnh em ơi, gió chuyển mùa.  Đài loan tin sẽ có mưa trưa.  Mùa Xuân mới đến hơn tuần lễ, trời đất khác rồi…Bởi tháng Tư!
Bây giờ là sáng, chim không hót, chắc đã bay xa kiếm nắng Hè.  Không biết chiều nay trời ấm lại  thì chim bay sáng có bay về?
Đời chim không khác đời ta nhỉ…đâu đất lành đi kiếm ở thôi.  Mình kém lũ chim nên chậm bước mà từng ngày tháng cũng xa xôi!
Đất khách, anh thay đổi chỗ nhiều, khi Melrose, khi Beverly Hill…khi ở miền Nam, khi ở Bắc…California sáng khác chiều…
Tây nói:  Ra đi là chết dần, partir c’est mourir un peu…Chim đi là chúng đi tìm nắng…Anh đi là kiếm một Nàng Thơ?
Kiếm em…sẽ gặp nơi trời cuối, để nhớ đầu non, nhớ ngút ngàn.  Đà Lạt, ngày xưa anh có ước ở luôn cho đến lúc hơi tàn…
Thế mà, ai biết đời thay đổi…như sáng hôm nay gió chuyển mùa!

*

Như sáng hôm nay, Trời Đất ạ, chuông Nhà Thờ vọng tiếng âm u…Âm thanh mà vỡ thì anh nhặt.  Nhắm mắt nghe như tiếng gió đùa!
Anh muốn đùa em, chút, được không?  Đùa em, tung mái tóc em bồng.  Đùa em cho gió bay vào tóc, cho cỏ bên đường gợn thảm nhung…
Tưởng tượng em đang choàng áo lụa, vai choàng khăn lụa, tóc vương sương.  Em về Thạnh Mỹ, về M’ loọn…Em có nghe lòng em nhớ thương?

Trần Vấn Lệ

Đã xem 642 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*