Trương Câu Khẩu Hiệu

Huệ Thu, Trịnh Hoài Giang

Cảm hứng sau khi đọc bài “Ơi Cánh Đồng Quê”* của Trịnh Hoài Giang 

Con chim đậu đó, bay rồi
Tang thương là chuyện đổi dời, tự nhiên!
Sống mà được mãi bình yên
Người ta hóa tượng ngồi trên đỉnh trời…

Con trăng nghẹn bởi thiếu lời
Con người nghẹn bởi nhếch môi thấy buồn
Nước mà đem đổ lá môn
Đố ai không thấy lòng mòn mỏi mong!

Có khi buồn ước thành sông
Chảy ra biển lớn, chảy vòng năm châu
Chợt hay áo chẳng qua đầu
Làm con người giống trái sầu riêng rơi!

Sầu riêng rụng bởi cuống rời
Người ta sống chết ở lời ngọt, chua
Ngọt thì cho – nhận, không mua
Chua thì để đó mai đùa xuống ao…

Người yêu nhau, người yêu nhau
Có ai đếm thử mấy sao trên trời?
Hay là nói đũa có đôi
Mình yêu nhau chớ nửa đời chia tay!

Chuồn chuồn không đuổi cũng bay
Quê Hương cố định ai bày lang thang?
Hỏi chơi mái ngó đầu làng
Bỗng nghe lá rụng Thu vàng hoàng hôn…

Kể từ hiểu chữ Tha Phương
Đưa tay bưng được bát cơm, nghẹn ngào
Khổ từ đời trước đời sau
Nhai chưa giập một miếng trầu, đã khuya…

Đi từng bước bước hay lê
Trương câu khẩu hiệu, chữ Về là Đi!

huệthu
6 26 2010

*

* Ơi Cánh Đồng Quê

Bây giờ Ruộng đã bê tông
Cây đa đã cụt,dòng sông đã què
Mái đình đã phẳng đường xe
Còn đâu cánh võng mà nghe chuông chùa.

Hội làng thì đã ngày xưa
Thôi anh đừng có tiễn đưa làm gì
Em chào thầy mẹ em đi
Làm Ô sin chả biết khi nào về.

Heo may thổi dọc triền đê
Nghe câu “dự án” mà tê tái lòng
Người đi thì đã ngàn trùng
Người về,đất có còn không mà về ?

Giật mình nửa tỉnh nửa mê
Cánh đồng quê,cánh đồng quê ,cánh đồng…

17-6-2008
Trịnh Hoài Giang

Đã xem 140 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*