Vườn Thu Con Sóc Và Vầng Trăng

Huệ Thu

Buồn buồn…buồn ít?  Chưa buồn hiu?
Buồn tới bao nhiêu nhỉ mới nhiều?
Lá có buồn không mà lá rụng
Hay trời buồn quá lá buồn theo?

Lá từ xanh biếc đến vàng mơ
Buồn tự hồi nao mà thẫn thờ?
Con sóc buồn chi mà nhảy nhót
Hay là nó kiếm một vần thơ?

Tôi ngó vườn tôi, Thu lá úa
“Vàng rơi vàng rơi Thu mênh mông”
Thơ Bích Khê buồn không mấy chữ
Mà sao như sóng cuộn trên sông?

Tôi ước chi tôi như chú sóc
Trèo lên cây bưởi hái vầng trăng
Hái nỗi buồn treo lơ lững đó
Rồi tha về tổ gậm thời gian!

huệthu

Đã xem 1666 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*