Xuân Cảm / Nguyệt lạc Ô Ðề …Sương Mãn Thiên

Huệ Thu

Xuân Cảm 

Ngày không thể dài thêm,
tôi kéo chăn che mặt.
Mặt trời chắc đã tắt
trong đám mây đầu non?
Chắc gì đã hoàng hôn?
Chắc gì đêm đang tới?

Sống, chẳng qua chờ đợi
ngày vui hơn hôm nay.
Nằm yên cũng là bay,
tới đâu đời cuối mộng?
Con dế mèn lạnh cóng
Khuya rồi. Ðêm lặng thinh.

Tôi ngủ.Khi trở mình
thấy bình minh trước cửa.
Muốn một lần tắt thở,
sợ một ngày mới thêm.
Ngày không phải là đêm
Ðêm ngày đều vô tận!

Tôi nuốt nước miếng
Ðắng.
Một ngày nữa thế sao?
Tôi tiếc giấc chiêm bao
mà đêm tàn. Thôi vậy!

Những con chim bay nhảy
trên cành soan nở hoa
Mùa Xuân tới bao giờ?
Tôi không chờ không đợi
Nhưng.
Mùa Xuân dễ thương.

Tôi soi mặt trong gương
Thấy mình như con nít.
Con dế mèn thút thít.
Một đêm nào, đã xưa…

Huệ Thu

*

Nguyệt lạc Ô Ðề

 … Sương Mãn Thiên

Bầy quạ bay trong sương
Sương đen
Quạ trắng

Bầy quạ bay trong nắng
Nắng trắng
Quạ đen

Không con quạ nào
bay trong đêm
Quạ đã là bóng tối
Quạ đã xếp đầu gối
Ấp trứng là những vì sao

Những chiều mưa rì rào
Quạ nép mình trong lá
Nó im lìm đến lạ
Mặc tình cây lao xao

Nếu đời không có quạ
Ai biết trắng và đen?
Những tối khi trăng lên
Ai nghe chăng quạ khóc?

Sương mãn thiên ai vọc
Khi quạ bay qua sông?
Tôi ngó trời mênh mông
Xanh ôi lòng cổ độ!

Huệ Thu

Đã xem 247 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*