“Ca Dao” Chiều

Em ra cởi áo vườn sau
Trầu dây luống cuống làm cau thẹn thùng
Trên cao mây cũng ngập ngừng
Giận hờn với gió… bảo đừng kéo mây…

Em ra cởi áo chiều nay
Giếng khơi hớn hở gió hay hay về
Có con bướm đẹp ngang về
Dừng đôi cánh lượn chẳng hề nhìn hoa

Đêm em cởi áo nhin sao
Để sao cuống quýt chui vào đám mây
Để anh ngây ngất môi này
Rong chơi bước nhẹ như mây ru chiều

Đêm em cởi áo vào yêu…
Da thơm ngà ngọc tóc kiêu sa đùa
Hoa tình nở đón sương mưa
Bên song trăng chiếu cho vừa hương đêm…

MINH SƠN LÊ 22.3.14

*

Ứ ừ… chả chịu cởi đâu!
Đêm về gió lạnh ai hầu em đây…?
Trăng hờn che mặt dưới mây
Gọi mưa về sớm lay lay tấm mành

Chiều nay xuân gió hanh hanh
Trãi vàng đồi núi lá xanh vẫy chào
Líu lo tiếng hót trên cao
Trốn tìm trong lá đôi chào mào xinh

Bên anh say đắm hương tình
Kề tai âu yếm… “ơi mình” của anh
Môi mềm vén tóc lên vành
Ôi! niềm mơ ước mộng thành trúc mai

Mĩm cười tia nắng sớm mai
Thỏa vờn mê đắm trãi dài khắp thân
Thẹn thùng tay với buông màn
Môi tìm môi ấm nồng nàn ngất ngây
Tình càng đắm lòng càng say…

BÍCH PHƯỢNG LÊ MINH
Kent, 03/22/2014

Đã xem 38 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*