Chỉ Lộ Nửa Chiêu Ðáng Bực Thầy

Chỉ lộ nửa chiêu đáng bực thầy!
Cần chi cặm cụi suốt đêm ngày
Thất ngôn Thôi Hộ muôn đời đọc
Ðoản khúc Arvers triệu kẻ hay.
Tình sử lừng danh người thuở trước
Văn đàn khét tiếng khách sau này,
Mươi dòng múa bút nên huyền thoại
Chỉ lộ nửa chiêu đáng bực thầy.

Lạc Thủy Ðỗ Quý Bái

*

Bài Họa
Ta Ðừng Khinh Xuất Chữ Ông Thầy 

Ta đừng khinh xuất chữ ông thầy
Hơn một ngày, khôn đủ một ngày.
Ngờ bởi chẳng còn người tứ lạ
Mừng vì gặp lại kẻ thơ hay
Tha hương cứ tưởng còn chi nữa
Lưu lạc ngờ đâu lại thế này
Ða tạ tri âm xin nhắn nhủ
Ta đừng khinh suất chữ ông thầy

Huệ Thu

Đã xem 94 lần.

1 Comment

  1. Chỉ Lộ Nửa Chiêu Đáng Bực Thầy :Liên Tài & Đố Kị
    doquybai Apr 15, 2016
    CHỈ LỘ NỬA CHIÊU ĐÁNG BỰC THẦY

    ( coup d’ essai vaut coup du maitre )

    Chỉ” lộ nửa chiêu đáng bực thầy
    Cần chi cặm cụi suốt đêm ngày
    Thất ngôn Thôi Hộ muôn đời đọc
    Ðoản khúc Arvers triệu kẻ hay.
    Tình sử lừng danh người thuở trước
    Văn đàn khét tiếng khách sau này,
    Mươi dòng múa bút nên huyền thoại
    Chỉ lộ nửa chiêu đáng bực thầy.

    Lạc Thủy Ðỗ Quý Bái

    Lỡ mến thơ hay đáng bậc thầy
    Nệ gì Ma Nử giữa ban ngày
    Khi cần học hỏi dù ngu dốt
    Lúc muốn xẻ chia mặc dở hay
    Thôi Hộ ra chiêu mong tỏ đó
    Xuân Nương ôm mộng đợi riêng này
    Cần chi khí khách cho thêm nhở
    Một chút tri âm mựa chữ thầy.
    MD

    Bài Họa
    Ta Ðừng Khinh Xuất Chữ Ông Thầy

    Ta đừng khinh xuất chữ ông thầy
    Hơn một ngày, khôn đủ một ngày.
    Ngờ bởi chẳng còn người tứ lạ
    Mừng vì gặp lại kẻ thơ hay
    Tha hương cứ tưởng còn chi nữa
    Lưu lạc ngờ đâu lại thế này
    Ða tạ tri âm xin nhắn nhủ
    Ta đừng khinh suất chữ ông thầy

    Huệ Thu

    Đã hoạ thơ Ma Nử, cũng xin hoạ thơ bạn

    “Nửa chiêu” cũng gọi đáng người thầy
    Bất chợt tôi vô đọc giữa ngày
    Đi cặp, Huệ Thu, chừ chẳng lạ!
    Đến cùng, Ma Nử, thật nhiều hay!
    Thơ vần hứng kết bài thơ ấy
    Thi hoạ cùng gieo xướng đối nầy
    Thân thiết hoan nghinh tình bậu bạn
    Cùng nhau ngưởng kính nhất ông thầy.
    MD
    Về Đầu Trang Go down
    Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
    Ma Nu

    Tổng số bài gửi : 533
    Registration date : 18/09/2009

    Bài gửiTiêu đề: Re: Chỉ” lộ nửa chiêu đáng bực thầy Thu Mar 10 2011, 11:27 Select/Unselect multi-quote Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này Sửa/Xóa bài viết
    Cám ơn thi Hữu MDNguyen50xin mời đọc thơ xướng họa khác của tụi tôi cho vui

    Thơ xướng họa
    Liên Tài & Ðố Kỵ
    Lạc Thủy ÐQB & Huệ Thu * đăng lúc 08:35:12 PM, Jan 05, 2009 * Số lần xem: 106

    Liên Tài

    Không thân thích sao lòng dâng cảm mến
    Chẳng gái trai nhắc đến vẫn nao nao
    Ôi Mạnh thường xuất thế tự khi nào ……
    Mà thi khách ,văn hào ôm trọn vẹn
    Vòng tay rộng mênh mang bốn biển: …
    Cả năm châu cùng hẹn quay về ,
    Từ Ðông Kinh ,Nữu Ước đên Ba Lê
    hồn thi thoại đã cùng ghi một mối .
    Người cầm bút hãy khai quang đêm tối !
    Hãy quên đi danh lợi bon chen !
    Hãy lánh xa ganh tị nhỏ nhen !
    Ðể sát cánh tiến lên trong nắng ấm ,
    Tới Thi Sơn cùng gieo hoa rắc gấm
    Cho Tao Ðàn tươi thắm đón Ly Tao
    Thiện , Mỹ, Chân như sóng biển dạt dào
    Thủa Ðường Thịnh vút cao sĩ khí
    Ðể sử sách mãi ghi vạn kỷ
    Cả một thời hoa mỹ sắt son
    Liên Tài nức tiếng sóng cồn

    lạc thủy đỗ quý bái

    LTÐQB

    Tôi Hằng Mong
    (bài họa của sài môn chủ nhân)

    Ơi người bạn chưa gặp nhau đã mến !
    Ðọc bài thơ sao đã thấy nôn nao .
    Tôi hằng mong sẽ có một ngày nào
    Trên chiếu rượu mời nhau tình nghĩa vẹn
    Bạn thừa biết bao la là trời biển
    Mà người thơ muôn dặm vẫn tìm về
    Tưởng mùa xuân nở trắng một rừng lê
    Tưởng tài tử muôn phương gồm một mối
    Từ lưu lạc thấy một mầu đen tối
    Giữa Hoa Kỳ lòng chẳng muốn đua chen .
    Chữ danh hờ sao mà quá nhỏ nhen ?
    Nhưng thơ đó đã nghe như nắng ấm
    Như Thung Lũng Hoa Vàng đầy hoa gấm
    Như tri âm riêng một giọng tiêu tao .
    Tôi bỗng dưng thấy thi hứng dạt dào
    Thơ cần thiết có khác gì không khí
    Chưa dám nói chúng mình là tri kỷ
    Khi câu thơ muốn cầm bút khuyên son
    Người tài hoa không sóng nổi như cồn

    smcn

    Ðố Kỵ

    Ðã kết bạn mà không sao kính mến
    Khó yêu thương hò hẹn hết nôn nao
    Hồn Bàng Quyên nhập xác lúc nào ?
    Tình bằng hữu hỏi sao còn trọn vẹn
    Thế là hết ngăn non cách biển …
    Chẳng còn ai thương mến gửi thu về
    Nghĩa tương giao trong suốt tựa pha lê
    Ðã vẫn đục mong gì mà nối mối ?
    Biết cầm bút sao tâm tư đen tối ?
    Sao thù hằn bực bội chúc chen ?
    Bỏ Thi Sơn cho gai góc nhúm nhen
    Không cố gắng vươn lên theo gió ấm
    Ðể cùng nhau thêu hoa dệt gấm
    Nâng tâm hồn lên trời thẳm thanh tao
    Hoa tình thương đang độ nở dồi dào
    Ðã héo úa tiêu hao vì nọc khí
    Tính khe khắt tầm thường vị kỷ
    Ðã làm cho máu rỉ lòng son
    Khi mà Ðố Kỵ nổi cồn

    LTDQB

    Biết nói thế nào ?
    (bài họa)

    Ông bạn ạ có người thương kẻ mến
    Có người vừa mới gặp đã nôn nao
    Lại có người mình biết nói thế nào
    Muốn gần gũi mà sao tình chẳng vẹn
    Có những kẻ thề sông và hẹn biển
    Một vài năm đã lạc nẻo đi về
    Có tấm lòng trong trắng tựa pha lê
    Lại có kẻ dù tìm người mai mối
    Mình vẫn thấy đen ngòm như bóng tối
    Vẫn lọc lừa vẫn không ngớt bon chen
    Chưa hề thù mà thù hận đã nhen
    Lòng đã lạnh dù nắng hè sưởi ấm
    Họ lòe loẹt vênh vang khoe áo gấm
    Mà cũng đòi những vần điệu tiêu tao
    Mà cũng mong sáng tác thật dồi dào
    Hễ mở miệng là nói câu chính khí
    Lúc gặp mặt toàn một phường ích kỷ
    Toàn một phường điểm phấn với tô son
    Muốn đè nhau để tiếng nổi như cồn.

    huệ thu

    bài họa
    Ðố Kỵ

    Quen,chưa quen những vẫn đầy trìu mến
    Thơ qua thơ đủ cảm thật nôn nao
    Nâng cốc chung, mừng bạn ngại chi nào ?
    Và tiếp đó tâm tình trao trọn vẹn

    Cõi đời thường thôi kể chi dâu biển …
    Ai mặc,ai bịn rịn bước đi về
    Không nghĩ tới từng mảng sống kéo lê
    Luôn quên cả khởi đâu là manh mốị

    Cứ chập choạng bước đi trong bóng tối
    Người ở lại đau xót kẹt chân chen
    Ðâu nghĩ rằng do đố kỵ nhúm nhen
    Nên lạc cả thân tình và mái ấm

    Còn đâu nữa ngọc ngà thời hoa gấm
    Sấp bàn tay,quay mặt gọi: mày ,tao
    Tủi cho đời thật quá chán:Ôi dào !
    Tình anh em coi nhẹ hơn khinh khí

    Hẳn buồn này kéo dài thiên niên kỷ
    Với những ai còn nặng chút lòng son
    Ða mang tâm sự nổi cồn.

    Từ Thanh Hà,7-7-08
    Về Đầu Trang Go down
    Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn Online
    MDnguyen50

    Tổng số bài gửi : 164
    Location : 17/11
    Registration date : 09/04/2010

    Bài gửiTiêu đề: Re: Chỉ” lộ nửa chiêu đáng bực thầy Fri Mar 11 2011, 04:43 Select/Unselect multi-quote Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

    Ma Nu đã viết:
    Cám ơn thi Hữu MDNguyen50xin mời đọc thơ xướng họa khác của tụi tôi cho vui

    Thơ xướng họa
    Liên Tài & Ðố Kỵ
    Lạc Thủy ÐQB & Huệ Thu * đăng lúc 08:35:12 PM, Jan 05, 2009 * Số lần xem: 106

    Liên Tài

    Không thân thích sao lòng dâng cảm mến
    Chẳng gái trai nhắc đến vẫn nao nao
    Ôi Mạnh thường xuất thế tự khi nào ……
    Mà thi khách ,văn hào ôm trọn vẹn
    Vòng tay rộng mênh mang bốn biển: …
    Cả năm châu cùng hẹn quay về ,
    Từ Ðông Kinh ,Nữu Ước đên Ba Lê
    hồn thi thoại đã cùng ghi một mối .
    Người cầm bút hãy khai quang đêm tối !
    Hãy quên đi danh lợi bon chen !
    Hãy lánh xa ganh tị nhỏ nhen !
    Ðể sát cánh tiến lên trong nắng ấm ,
    Tới Thi Sơn cùng gieo hoa rắc gấm
    Cho Tao Ðàn tươi thắm đón Ly Tao
    Thiện , Mỹ, Chân như sóng biển dạt dào
    Thủa Ðường Thịnh vút cao sĩ khí
    Ðể sử sách mãi ghi vạn kỷ
    Cả một thời hoa mỹ sắt son
    Liên Tài nức tiếng sóng cồn

    lạc thủy đỗ quý bái

    LTÐQB

    Tôi Hằng Mong
    (bài họa của sài môn chủ nhân)

    Ơi người bạn chưa gặp nhau đã mến !
    Ðọc bài thơ sao đã thấy nôn nao .
    Tôi hằng mong sẽ có một ngày nào
    Trên chiếu rượu mời nhau tình nghĩa vẹn
    Bạn thừa biết bao la là trời biển
    Mà người thơ muôn dặm vẫn tìm về
    Tưởng mùa xuân nở trắng một rừng lê
    Tưởng tài tử muôn phương gồm một mối
    Từ lưu lạc thấy một mầu đen tối
    Giữa Hoa Kỳ lòng chẳng muốn đua chen .
    Chữ danh hờ sao mà quá nhỏ nhen ?
    Nhưng thơ đó đã nghe như nắng ấm
    Như Thung Lũng Hoa Vàng đầy hoa gấm
    Như tri âm riêng một giọng tiêu tao .
    Tôi bỗng dưng thấy thi hứng dạt dào
    Thơ cần thiết có khác gì không khí
    Chưa dám nói chúng mình là tri kỷ
    Khi câu thơ muốn cầm bút khuyên son
    Người tài hoa không sóng nổi như cồn

    smcn

    Ðố Kỵ

    Ðã kết bạn mà không sao kính mến
    Khó yêu thương hò hẹn hết nôn nao
    Hồn Bàng Quyên nhập xác lúc nào ?
    Tình bằng hữu hỏi sao còn trọn vẹn
    Thế là hết ngăn non cách biển …
    Chẳng còn ai thương mến gửi thu về
    Nghĩa tương giao trong suốt tựa pha lê
    Ðã vẫn đục mong gì mà nối mối ?
    Biết cầm bút sao tâm tư đen tối ?
    Sao thù hằn bực bội chúc chen ?
    Bỏ Thi Sơn cho gai góc nhúm nhen
    Không cố gắng vươn lên theo gió ấm
    Ðể cùng nhau thêu hoa dệt gấm
    Nâng tâm hồn lên trời thẳm thanh tao
    Hoa tình thương đang độ nở dồi dào
    Ðã héo úa tiêu hao vì nọc khí
    Tính khe khắt tầm thường vị kỷ
    Ðã làm cho máu rỉ lòng son
    Khi mà Ðố Kỵ nổi cồn

    LTDQB

    Biết nói thế nào ?
    (bài họa)

    Ông bạn ạ có người thương kẻ mến
    Có người vừa mới gặp đã nôn nao
    Lại có người mình biết nói thế nào
    Muốn gần gũi mà sao tình chẳng vẹn
    Có những kẻ thề sông và hẹn biển
    Một vài năm đã lạc nẻo đi về
    Có tấm lòng trong trắng tựa pha lê
    Lại có kẻ dù tìm người mai mối
    Mình vẫn thấy đen ngòm như bóng tối
    Vẫn lọc lừa vẫn không ngớt bon chen
    Chưa hề thù mà thù hận đã nhen
    Lòng đã lạnh dù nắng hè sưởi ấm
    Họ lòe loẹt vênh vang khoe áo gấm
    Mà cũng đòi những vần điệu tiêu tao
    Mà cũng mong sáng tác thật dồi dào
    Hễ mở miệng là nói câu chính khí
    Lúc gặp mặt toàn một phường ích kỷ
    Toàn một phường điểm phấn với tô son
    Muốn đè nhau để tiếng nổi như cồn.

    huệ thu

    bài họa
    Ðố Kỵ

    Quen,chưa quen những vẫn đầy trìu mến
    Thơ qua thơ đủ cảm thật nôn nao
    Nâng cốc chung, mừng bạn ngại chi nào ?
    Và tiếp đó tâm tình trao trọn vẹn

    Cõi đời thường thôi kể chi dâu biển …
    Ai mặc,ai bịn rịn bước đi về
    Không nghĩ tới từng mảng sống kéo lê
    Luôn quên cả khởi đâu là manh mốị

    Cứ chập choạng bước đi trong bóng tối
    Người ở lại đau xót kẹt chân chen
    Ðâu nghĩ rằng do đố kỵ nhúm nhen
    Nên lạc cả thân tình và mái ấm

    Còn đâu nữa ngọc ngà thời hoa gấm
    Sấp bàn tay,quay mặt gọi: mày ,tao
    Tủi cho đời thật quá chán:Ôi dào !
    Tình anh em coi nhẹ hơn khinh khí

    Hẳn buồn này kéo dài thiên niên kỷ
    Với những ai còn nặng chút lòng son
    Ða mang tâm sự nổi cồn.

    Từ Thanh Hà,7-7-08

    Dạ cám ơn bạn, đã giới thiệu các bài thơ thật ý nghĩa, hôm nay đang ở nhà bạn của mình.,Vội quá, nên không có bài hoạ, hy vọng đươc gặp lại ban trong nhiều bài thơ.
    Về Đầu Trang Go down
    Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
    MDnguyen50

    Tổng số bài gửi : 164
    Location : 17/11
    Registration date : 09/04/2010

    Bài gửiTiêu đề: Re: Chỉ” lộ nửa chiêu đáng bực thầy Tue Mar 15 2011, 08:23 Select/Unselect multi-quote Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

    Ma Nu đã viết:
    Cám ơn thi Hữu MDNguyen50xin mời đọc thơ xướng họa khác của tụi tôi cho vui

    Thơ xướng họa
    Liên Tài & Ðố Kỵ
    Lạc Thủy ÐQB & Huệ Thu * đăng lúc 08:35:12 PM, Jan 05, 2009 * Số lần xem: 106

    Liên Tài

    Không thân thích sao lòng dâng cảm mến
    Chẳng gái trai nhắc đến vẫn nao nao
    Ôi Mạnh thường xuất thế tự khi nào ……
    Mà thi khách ,văn hào ôm trọn vẹn
    Vòng tay rộng mênh mang bốn biển: …
    Cả năm châu cùng hẹn quay về ,
    Từ Ðông Kinh ,Nữu Ước đên Ba Lê
    hồn thi thoại đã cùng ghi một mối .
    Người cầm bút hãy khai quang đêm tối !
    Hãy quên đi danh lợi bon chen !
    Hãy lánh xa ganh tị nhỏ nhen !
    Ðể sát cánh tiến lên trong nắng ấm ,
    Tới Thi Sơn cùng gieo hoa rắc gấm
    Cho Tao Ðàn tươi thắm đón Ly Tao
    Thiện , Mỹ, Chân như sóng biển dạt dào
    Thủa Ðường Thịnh vút cao sĩ khí
    Ðể sử sách mãi ghi vạn kỷ
    Cả một thời hoa mỹ sắt son
    Liên Tài nức tiếng sóng cồn

    lạc thủy đỗ quý bái

    LTÐQB

    Tôi Hằng Mong
    (bài họa của sài môn chủ nhân)

    Ơi người bạn chưa gặp nhau đã mến !
    Ðọc bài thơ sao đã thấy nôn nao .
    Tôi hằng mong sẽ có một ngày nào
    Trên chiếu rượu mời nhau tình nghĩa vẹn
    Bạn thừa biết bao la là trời biển
    Mà người thơ muôn dặm vẫn tìm về
    Tưởng mùa xuân nở trắng một rừng lê
    Tưởng tài tử muôn phương gồm một mối
    Từ lưu lạc thấy một mầu đen tối
    Giữa Hoa Kỳ lòng chẳng muốn đua chen .
    Chữ danh hờ sao mà quá nhỏ nhen ?
    Nhưng thơ đó đã nghe như nắng ấm
    Như Thung Lũng Hoa Vàng đầy hoa gấm
    Như tri âm riêng một giọng tiêu tao .
    Tôi bỗng dưng thấy thi hứng dạt dào
    Thơ cần thiết có khác gì không khí
    Chưa dám nói chúng mình là tri kỷ
    Khi câu thơ muốn cầm bút khuyên son
    Người tài hoa không sóng nổi như cồn

    smcn

    Ðố Kỵ

    Ðã kết bạn mà không sao kính mến
    Khó yêu thương hò hẹn hết nôn nao
    Hồn Bàng Quyên nhập xác lúc nào ?
    Tình bằng hữu hỏi sao còn trọn vẹn
    Thế là hết ngăn non cách biển …
    Chẳng còn ai thương mến gửi thu về
    Nghĩa tương giao trong suốt tựa pha lê
    Ðã vẫn đục mong gì mà nối mối ?
    Biết cầm bút sao tâm tư đen tối ?
    Sao thù hằn bực bội chúc chen ?
    Bỏ Thi Sơn cho gai góc nhúm nhen
    Không cố gắng vươn lên theo gió ấm
    Ðể cùng nhau thêu hoa dệt gấm
    Nâng tâm hồn lên trời thẳm thanh tao
    Hoa tình thương đang độ nở dồi dào
    Ðã héo úa tiêu hao vì nọc khí
    Tính khe khắt tầm thường vị kỷ
    Ðã làm cho máu rỉ lòng son
    Khi mà Ðố Kỵ nổi cồn

    LTDQB

    Biết nói thế nào ?
    (bài họa)

    Ông bạn ạ có người thương kẻ mến
    Có người vừa mới gặp đã nôn nao
    Lại có người mình biết nói thế nào
    Muốn gần gũi mà sao tình chẳng vẹn
    Có những kẻ thề sông và hẹn biển
    Một vài năm đã lạc nẻo đi về
    Có tấm lòng trong trắng tựa pha lê
    Lại có kẻ dù tìm người mai mối
    Mình vẫn thấy đen ngòm như bóng tối
    Vẫn lọc lừa vẫn không ngớt bon chen
    Chưa hề thù mà thù hận đã nhen
    Lòng đã lạnh dù nắng hè sưởi ấm
    Họ lòe loẹt vênh vang khoe áo gấm
    Mà cũng đòi những vần điệu tiêu tao
    Mà cũng mong sáng tác thật dồi dào
    Hễ mở miệng là nói câu chính khí
    Lúc gặp mặt toàn một phường ích kỷ
    Toàn một phường điểm phấn với tô son
    Muốn đè nhau để tiếng nổi như cồn.

    huệ thu

    bài họa
    Ðố Kỵ

    Quen,chưa quen những vẫn đầy trìu mến
    Thơ qua thơ đủ cảm thật nôn nao
    Nâng cốc chung, mừng bạn ngại chi nào ?
    Và tiếp đó tâm tình trao trọn vẹn

    Cõi đời thường thôi kể chi dâu biển …
    Ai mặc,ai bịn rịn bước đi về
    Không nghĩ tới từng mảng sống kéo lê
    Luôn quên cả khởi đâu là manh mốị

    Cứ chập choạng bước đi trong bóng tối
    Người ở lại đau xót kẹt chân chen
    Ðâu nghĩ rằng do đố kỵ nhúm nhen
    Nên lạc cả thân tình và mái ấm

    Còn đâu nữa ngọc ngà thời hoa gấm
    Sấp bàn tay,quay mặt gọi: mày ,tao
    Tủi cho đời thật quá chán:Ôi dào !
    Tình anh em coi nhẹ hơn khinh khí

    Hẳn buồn này kéo dài thiên niên kỷ
    Với những ai còn nặng chút lòng son
    Ða mang tâm sự nổi cồn.

    Từ Thanh Hà,7-7-08

    :hoa: applause Cám ơn bạn

    MD bận một số việc riêng nên tạm tặng các bạn ít câu thơ thay bài hoạ, Hy vọng mọi việc xong sẽ rảnh trí hơn , có thể đáp tạ các bạn.

    Tặng các bạn

    Nức liên tài tíếng vang danh bốn bể
    Kết thâm tình câu chữ nối văn thơ
    Xuất chữ vần gieo nhạc, tứ, niêm vô
    Tri âm, bậu bạn, ngả, huyền tìm nhau

    Kẻ tứ hải, người tam phương theo dấu
    Kết năm châu, đan tứ tuyệt hoạ vần
    Tự do, song thất, lục bát, dịch, hài
    Bao câu chữ, ru lời thơ khe khẽ

    Mạng máy tính, blog yahoo, lướt wed
    Mến thi nhân, yêu tứ tuyệt thi Đường
    Đến cùng nhau chẳng nệ cấp sang, hèn
    Người thi sĩ bỏ qua bên tị ghét…
    MD
    Về Đầu Trang Go down
    Xem lý lịch thành viên Gửi tin nhắn
    MDnguyen50

    Tổng số bài gửi : 164
    Location : 17/11
    Registration date : 09/04/2010

    Bài gửiTiêu đề: Re: Chỉ” lộ nửa chiêu đáng bực thầy Tue Mar 15 2011, 19:57 Select/Unselect multi-quote Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này

    Ma Nu đã viết:
    Cám ơn thi Hữu MDNguyen50xin mời đọc thơ xướng họa khác của tụi tôi cho vui

    Thơ xướng họa
    Liên Tài & Ðố Kỵ
    Lạc Thủy ÐQB & Huệ Thu * đăng lúc 08:35:12 PM, Jan 05, 2009 * Số lần xem: 106

    Liên Tài

    Không thân thích sao lòng dâng cảm mến
    Chẳng gái trai nhắc đến vẫn nao nao
    Ôi Mạnh thường xuất thế tự khi nào ……
    Mà thi khách ,văn hào ôm trọn vẹn
    Vòng tay rộng mênh mang bốn biển: …
    Cả năm châu cùng hẹn quay về ,
    Từ Ðông Kinh ,Nữu Ước đên Ba Lê
    hồn thi thoại đã cùng ghi một mối .
    Người cầm bút hãy khai quang đêm tối !
    Hãy quên đi danh lợi bon chen !
    Hãy lánh xa ganh tị nhỏ nhen !
    Ðể sát cánh tiến lên trong nắng ấm ,
    Tới Thi Sơn cùng gieo hoa rắc gấm
    Cho Tao Ðàn tươi thắm đón Ly Tao
    Thiện , Mỹ, Chân như sóng biển dạt dào
    Thủa Ðường Thịnh vút cao sĩ khí
    Ðể sử sách mãi ghi vạn kỷ
    Cả một thời hoa mỹ sắt son
    Liên Tài nức tiếng sóng cồn

    lạc thủy đỗ quý bái

    LTÐQB

    Tôi Hằng Mong
    (bài họa của sài môn chủ nhân)

    Ơi người bạn chưa gặp nhau đã mến !
    Ðọc bài thơ sao đã thấy nôn nao .
    Tôi hằng mong sẽ có một ngày nào
    Trên chiếu rượu mời nhau tình nghĩa vẹn
    Bạn thừa biết bao la là trời biển
    Mà người thơ muôn dặm vẫn tìm về
    Tưởng mùa xuân nở trắng một rừng lê
    Tưởng tài tử muôn phương gồm một mối
    Từ lưu lạc thấy một mầu đen tối
    Giữa Hoa Kỳ lòng chẳng muốn đua chen .
    Chữ danh hờ sao mà quá nhỏ nhen ?
    Nhưng thơ đó đã nghe như nắng ấm
    Như Thung Lũng Hoa Vàng đầy hoa gấm
    Như tri âm riêng một giọng tiêu tao .
    Tôi bỗng dưng thấy thi hứng dạt dào
    Thơ cần thiết có khác gì không khí
    Chưa dám nói chúng mình là tri kỷ
    Khi câu thơ muốn cầm bút khuyên son
    Người tài hoa không sóng nổi như cồn

    smcn

    Ðố Kỵ

    Ðã kết bạn mà không sao kính mến
    Khó yêu thương hò hẹn hết nôn nao
    Hồn Bàng Quyên nhập xác lúc nào ?
    Tình bằng hữu hỏi sao còn trọn vẹn
    Thế là hết ngăn non cách biển …
    Chẳng còn ai thương mến gửi thu về
    Nghĩa tương giao trong suốt tựa pha lê
    Ðã vẫn đục mong gì mà nối mối ?
    Biết cầm bút sao tâm tư đen tối ?
    Sao thù hằn bực bội chúc chen ?
    Bỏ Thi Sơn cho gai góc nhúm nhen
    Không cố gắng vươn lên theo gió ấm
    Ðể cùng nhau thêu hoa dệt gấm
    Nâng tâm hồn lên trời thẳm thanh tao
    Hoa tình thương đang độ nở dồi dào
    Ðã héo úa tiêu hao vì nọc khí
    Tính khe khắt tầm thường vị kỷ
    Ðã làm cho máu rỉ lòng son
    Khi mà Ðố Kỵ nổi cồn

    LTDQB

    Biết nói thế nào ?
    (bài họa)

    Ông bạn ạ có người thương kẻ mến
    Có người vừa mới gặp đã nôn nao
    Lại có người mình biết nói thế nào
    Muốn gần gũi mà sao tình chẳng vẹn
    Có những kẻ thề sông và hẹn biển
    Một vài năm đã lạc nẻo đi về
    Có tấm lòng trong trắng tựa pha lê
    Lại có kẻ dù tìm người mai mối
    Mình vẫn thấy đen ngòm như bóng tối
    Vẫn lọc lừa vẫn không ngớt bon chen
    Chưa hề thù mà thù hận đã nhen
    Lòng đã lạnh dù nắng hè sưởi ấm
    Họ lòe loẹt vênh vang khoe áo gấm
    Mà cũng đòi những vần điệu tiêu tao
    Mà cũng mong sáng tác thật dồi dào
    Hễ mở miệng là nói câu chính khí
    Lúc gặp mặt toàn một phường ích kỷ
    Toàn một phường điểm phấn với tô son
    Muốn đè nhau để tiếng nổi như cồn.

    huệ thu

    bài họa
    Ðố Kỵ

    Quen,chưa quen những vẫn đầy trìu mến
    Thơ qua thơ đủ cảm thật nôn nao
    Nâng cốc chung, mừng bạn ngại chi nào ?
    Và tiếp đó tâm tình trao trọn vẹn

    Cõi đời thường thôi kể chi dâu biển …
    Ai mặc,ai bịn rịn bước đi về
    Không nghĩ tới từng mảng sống kéo lê
    Luôn quên cả khởi đâu là manh mốị

    Cứ chập choạng bước đi trong bóng tối
    Người ở lại đau xót kẹt chân chen
    Ðâu nghĩ rằng do đố kỵ nhúm nhen
    Nên lạc cả thân tình và mái ấm

    Còn đâu nữa ngọc ngà thời hoa gấm
    Sấp bàn tay,quay mặt gọi: mày ,tao
    Tủi cho đời thật quá chán:Ôi dào !
    Tình anh em coi nhẹ hơn khinh khí

    Hẳn buồn này kéo dài thiên niên kỷ
    Với những ai còn nặng chút lòng son
    Ða mang tâm sự nổi cồn.

    Từ Thanh Hà,7-7-08

    Bài hoạ

    Nức LIÊN TÀI tôi riêng lòng cảm mến
    Đọc thơ rồi lòng cứ mãi nôn nao
    Ước làm sao có một buổi hôm nào
    Cùng hớn hở những trận vui trọn vẹn

    Xướng, hoạ, ngâm… tình thân giao bốn biển
    Khắp nơi nơi mừng tụ hợp quay về
    Sá vì, Mỹ, Pháp, (Nửu Ước, Ba Lê)
    Đông, Tây thi tứ ngàn dây rung một mối

    Như vầng trăng, như mặt trời sáng, tối
    Mặc trần đời nhiều nổi bon chen!
    Bỏ qua đi những lòng dạ nhỏ nhen
    Rèn tâm, đức đón mừng bao nắng ấm.

    Xướng, hoạ thơ hay, như hoa với gấm
    Đón tiềp thâm tình, nào ngại ông, tao
    Sáng nay vui vẻ thi hứng dồi dào
    Ánh bừng lên sắc hồng, xanh vượng khí

    Để gì tìm ra tri âm, tri kỷ
    Chữ kết đoàn chân, thiện, mỹ chấm son
    Chúc LIÊN TÀI danh nổi như cồn
    Lưu vào sử sách ngàn sau vẩn còn
    MD

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*