Chiều Thương

Thương chiều nắng rọi bờ sông
Thương em mặc áo lưu vong ngỡ ngàng
Thương thân chưa hết bàng hoàng
Tháng năm tóc đã mọc choàng cụm mây

Thương chiều hái lá cội mai
Chờ xuân ngắm pháo nổ bay sắc hồng
Mong em về với duyên nồng
Kéo tơ dệt áo, chỉ hồng thêu hoa

Thương chiều mây trắng bay qua
Có đàn cò trắng thướt tha trên đồng
Em ra ngồi tắm giếng trong
Cho anh lạc cảnh tiên bồng ngàn xưa

Thương chiều vẳng tiếng hò đưa
Dậm câu vọng cổ gọi xưa vào hồn
Thương em mắt ướt dỗi hờn
Trách anh… quên mất môi hôn đợi chờ…

MINH SƠN LÊ 28.2.15

*

Thương chiều lất phất mưa xuân
Thương anh trăm nỗi nghĩ gần tính xa
Thời gian lặng lẽ trôi qua
Tình thêm nhung nhớ đậm đà nghĩa ân

Thương chiều vần vũ quan san
Từ quê ta đó lời than ngút trời
Tiếng tiêu đâu đấy chơi vơi
Thầm mơ ngày cũ nơi nơi thanh bình

Thương chiều mây trắng bồng bềnh
Thả hồn theo sóng lênh đênh tìm làng
Tre xanh, mái ngói, nắng vàng
Trống trường tan học vang vang tiếng cười…

Thương chiều phượng thắm hồng tươi
Từng đôi bướm lượn lả lơi trêu đùa
Tay em khe khẽ đong đưa
Trách anh sao ứ… quên lùa tóc mây…

BÍCH PHƯỢNG LÊ MINH
Kent. 02.28.2015

Đã xem 29 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*