Chùm Thơ Cuối Mùa

Thềm khuya lớp lớp úa phai nhiều
Văng vẳng côn trùng khóc tịch liêu
Sợi tóc sang mùa trăng ủ rủ
Lòng thơ cuộn bến khói tiêu điều
Sương vờn hư ảnh đau chừng mấy
Gió xoáy linh hồn lạnh bấy nhiêu
Đêm gõ ngập ngừng câu chuyện cũ
Lao xao tiếng lá đổ muôn chiều

Muôn chiều lá đổ gió phiêu dương
Cõi nhớ toan rung phím dị thường
Mây nổi che trời mù cố quận
Chim bằng khuất bóng mịt ngàn phương
Ôi vàng nhất đóa hoa dương rụng
Để trắng thiên thâu khóe mắt buồn
Trắng cả cơn mơ ngồi đợi sáng
Tay gầy buông bắt phiến văn chương

Bắt phiến văn chương lụy một đời
Ngàn cây thay lá thủa nào nguôi
Ai thương đã hứa lời nguyên vẹn
Ta đợi mà nghe sóng nửa vời
Ngoảnh lại ơi vân tiêu nguyệt khuyết
Quay nhìn hỡi nước chảy hoa trôi
Ở nơi trời đất còn tan hợp
Thì trách làm sao việc đổi dời

Đổi dời từ ấy ánh trăng tan
Trở gót vào khuya nến võ vàng
Chén rượu đêm sầu dâng áo nảo
Tầm Dương phím lạnh khảy mang mang
Trầm trầm Tống Biệt rơi theo lá
Xô xác tương tư nối tiếp hàng
Phận mỏng tình trần sương khói huyễn
Canh tà hoa rụng mái tây sang

Rụng mái tây sang một khối tình
Ngẫm câu tương biệt ắt tương sinh
Phong thư những bức xây tin tưởng
Chim nhạn đôi nơi gắng giữ gìn
Chia cách đã là sao vướng lụy
Nhớ thương còn mãi cứ phiêu linh
Đêm say tỉnh giấc đêm cô tịch
Gió nhặt sương tan vỡ bóng hình

Chiêu Quân

*

huệ thu họa:
Lớp Lớp Mây Xa

Ðọc thi kể cũng đã hơi nhiều
Buổi sớm nghe lòng thấy tịch liêu
Tâm sự gửi về dăm bảy chuyện
Ân tình trách bạn bốn năm điều
Có chăng đại mộng thường vô cớ
Không lẽ thơ mình chỉ bấy nhiêu !
Thơ viết xong rồi còn thắc mắc
Mây xa lớp lớp ngẩn ngơ chiều

Chiều ngẩn ngơ nhìn mặt đại dương
Bỗng nhiên nghĩ đến lẽ vô thường
Xuôi lòng tan hải tung trăm hướng
Dục chí tang bồng hẹn bốn phương
Trước chén trăm người vui vẻ chuyện
Bên song một bóng lẻ loi buồn
Thôi thì trong dạ đầy thương nhớ
Sách đọc canh dài dở mấy chương

Dở mấy chương nghiền ngẫm sự đời
Ngổn ngang trăm mối dễ gì nguôi
Gió mây buổi ấy còn khăn khít
Hồng nhạn giờ đây đã tuyệt vời
Mộng hảo coi như duyên đã hẩm
Cầm bằng nước chảy với bèo trôi
Ta nghe ta thấy mà ta tủi
Sao cứ luôn luôn cứ nói dời

Nói dời gió bụi đống tro tan
Nghĩ tới lòng đau chuyện đá vàng
Tiếng gió ngày Ðông sao đã lạnh
Cơn buồn chiều tối cứ hoang mang
Mây xanh buổi sớm còn bay lượn
Ðàn quạ chiều hôm lại nối hàng
Khép cửa chờ nghe sương thổi tới
Chợt trông hàng xóm lá bay sang

Gửi bạn bay sang một chút tình
U hoài nhất phiến tối ưu sinh
Ốm đau ai gửi mà thu nhận
Khổ não không cho phải giữ gìn
Thì hãy buông tha tình chắp nối
Vẫn còn nghĩ đến kiếp sinh linh
Thôi ta mặc kệ đen hay trắng
Nào có can chi bóng với hình

huệ thu
11 21 08

*

Chiêu Quân đăng ngày 11/22/08 – 3:06 AM 
ChiêuQuân chân thành cảm ơn Chị ,đã hoạ thơ , thật là “Tiếng vọng bănng ngàn một sớm Đông , để CQ đuợc phút ” mở nét ban mai dõi tuyệt vời! Nguyện chúc Chị bình an !

Kính
CQ

*

LTDQB đăng ngày 11/24/08 – 2:06 PM

xin thưa cùng nhị NỮ THI NƯƠNG 

Xin thưa cùng Nhị vị Thi Nương
Theo gót Quỷ ni thực hết đường ;
Sức mỏn thua tài không thể đọ
Hơi cùng kém đức khó mà đương
Hàng hàng bát cú vô Tiền Hán
Lớp lớp liên ngâm thất Thiện Đường
Lạc Thủy khấu đầu tâm, khẩu phục
Dám đâu múa bút trước Thi Vương

LTĐQB

*

huệ thu đăng ngày 11/24/08 – 10:54 PM

Đồ Quỷ ơi ! Cái gì mà thi vương với thi bá , hỏng dám nhận đâu nha!
huệ thu họa : 

Sao khéo đặt bày chữ quý nương
Ðường nào cũng chỉ một con đường
Quốc gia đã chẳng lo trù hoạch
Son sắt nào đâu dám đảm đương
Tô Thúc đã ghê cho bọn Tống
Thanh Hiên thêm sợ bọn nhà Ðường
Người thương tiểu muội ơn này nặng
Ðâu dám chen vào hạng bá vương

Ðâu dám chen vào hạng bá vương
Họa chơi mấy khúc luật thơ Ðường
Chuyện nhà đã chẳng mong dàn xếp
Việc nước làm sao dám đảm đương
Một lối đi về trăm ngã rẽ
Những ngày ăn ở mấy con đường
Khen cho Ðồ Quỷ ngài lanh miệng
Bày vẽ làm gì chuyện quý nương

huệ thu

*

Chiêu Quân đăng ngày 11/25/08 – 2:10 AM

Huynh Đồ Quỷ chọc ghẹo hoài!

Gửi Hiền Huynh ,Hiền Tỷ!

Kính huynh Đỗ Quý kính Thu nương!
Mình đã đi chung một quãng đường
Cuộc rượu liên vòng vui khó tả
Tình thơ chấp cánh lấy gì đương
Phố phường ai bận đôi hài Hán
Trà Quán ta ngâm mấy vận Đường
Đắc ý say tràn cho trọn khúc
Đâu cần áo mão đế cùng vương

Kính Bút
CQ

*

Riêng gởi Hiền Tỷ

Đôi hàng đũa ngọc ướt lòng đêm
Này chị mai rồi nắng ấm lên
Có buổi mưa sa thân trở lạnh
Cũng khi chân cứng đá thay mềm
Con đường tình sử chưa quên lối
Mái ngói hoàng hôn vẫn gọi tên!
Đã gởi cho nhau muôn vạn ý
Làm sao tợ gió thoáng qua thềm?

Kính Bút
CQ
Mong Chị Huệ Thu luôn hạnh phúc!

*

huệ thu họa :

Chợt nghe tiếng hát nửa chừng đêm
Giấc mông Vu Sơn gió thoảng lên
Lệ Ðá bài này sao ý cứng ….
Thiên Thai khúc ấy thấy lòng mềm
Chiêu Quân chưa chịu nêu danh tánh
Hoàng hạc làm sao có dấu tên
Thoảng tiếng địch nào dâng vợi vợi
Trăng khuya bát ngát rọi bên thềm

Trăng khuya bát ngát rọi bên thềm
Muốn biết làm sao biết được tên
Ðã bước ra đi lòng đá cứng
Ðến khi lùi lại thấy chân mềm
Từng mang tình thiết câu thơ ngọt
Muốn giãi lòng nhau khó nói lên
Nhớ bạn canh sương lòng thổn thức
Nghe như tiếng sáo xé màn đêm

huệ thu

*

Chiêu Quân đăng ngày 11/26/08 – 2:58 AM

Chiêu Quân 2 bữa này có ghé đọc những dòng thơ cuối năm của Chị, thế nên mới có vài dòng ngổn ngang , âu cũng là lòng của CQ, mong chị vạn sự lành!

CQ kính họa :

Nỗi nhớ hay tìm lúc nửa đêm
Đêm dài ngày rạng vẫn chưa lên
Sầu nên lệ đá xanh tê tái
Đau bởi lòng ai tím ướt mềm
Mở ngõ phù vân còn được lối
Xoay vòng trầm tích thiết chi tên
Khuya nay thấp nến dâng hương Phật
Khấn nguyện phương nao nắng rọi thềm

Khấn nguyện phương nao nắng rọi thềm
Trắng lòng vàng mộng thắm cùng tên
Màu hoa ngõ trước bay hương nhẹ
Con bướm vườn sau lượn cánh mềm
Gởi chị bài thơ tâm ý đủ
Như lòng sông biếc nước triều lên
Trà Sơn chờ đợi bao tri kỷ
Phẩy bút trăng về bát ngát đêm

Viết thêm
Con chữ có đau ?

Đời người hỏi thử mấy lần vui?
Con chữ vì đâu cũng rã rời
Lạc cuối dòng tâm chao chát cuộn
Lên đầu ngọn bút nghẹn ngào rơi
Cơn say ví đã là say tỉnh
Tiếng khóc cầm như dở khóc cười
Thiên cổ còn đau hồn phấn đại
Thời chung vừng nguyệt vướng làn môi

Kính bút
CQ

*

huệ thu đăng ngày 11/28/08 – 1:33 AM

Họa thơ Chiêu Quân

Tiếp được thơ mình thật đã vui
Chờ mong mãi đó có thơ rồi
Văn chương vẫn cứ trao nhau đọc
Ngày tháng cho dù lại rụng rơi
Sự thể cứ như là đáng khóc
Việc ta xem lại vẫn nên cười
Tri âm đời dễ đâu mà có
Sao chẳng men nồng thắm mãi môi

Sao chẳng men nồng thắm mãi môi
Cần chi mua lấy những cơn cười
Ðã đành trong nước chưa no đủ
Mặc kệ ngoài kia lá rụng rơi
Ta có Chiêu Quân là ta lãi
Lại thêm Ðồ Quỷ cũng vui rồi
Cuộc đời được thế đòi chi nữa
Mong cận kề nhau bát ngát vui

huệ thu

Đã xem 407 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*