Cuối Năm nhìn về quê Mẹ… nhớ Tri Âm

Lạc Thủy họa thơ Chuyển Thể :
Kính thưa chư vị thi văn hữu

Thấy thơ xướng như lân gặp pháo
Lạc Thủy liều đánh bạo họa chơi
Biết mình làm truyện dở hơi
Chỉ mong góp một nụ cười đón xuân
Chắc chắn gặp đủ khó khăn
Loại THƠ CHUYỂN THỂ có nhằn dễ đâu
Sài Môn làm khó chi nhau ?

Thơ Chuyển thể

Thất ngôn luật…

Hoa tiên bút đã đặt lên tờ
Mà thấy hồn sao vẫn trống trơ ?
Lạc Thủy lạc đường đâu chẳng biết
Huệ Thu thơ họa thực không ngờ
Tri âm nhớ bạn hằng mong đợi
Tri Kỷ chờ nhau luống ước mơ
Nghe pháo giao thừa bừng tỉnh mộng
Chợt thương thân phận mấy con cờ

Chuyển thơ Lục Bát

Soi gương đối bóng lặng tờ
Tri âm chạnh nhớ ngẩn ngơ nỗi mình
Dám đâu nghi bạn bạc tình
Vẫn luôn quý trọng bóng hình người xa
Chiêu Quân …hẳn nghĩ giống ta
Sài Môn góp mặt…đã là hạp duyên
Đúng y tam hợp diệu huyền
Cho nên cả bọn liên miên vầy cờ

Bảy chữ

Đêm trường biếng ngủ mắt trơ trơ
Hiu hắt đèn khuya lặng ngắt tờ
Tri kỷ trời Âu thưa tiếng họa
Tri âm đất Mỹ vắng lời thơ
Nghênh tân sắp tới nào ai đợi
Tống cựu rồi qua chẳng kẻ chờ
Cờ thế bày ra đâu bạn phá
Có chăng chỉ gập ở trong mơ

Chuyển song thất lục bát

Bè bạn còn người mô lẩn thẩn
Cứ một mình nghỉ quẩn đêm thâu
Một mình gậm nhấm mối sầu
Miên man đối bóng kể đâu khắc giờ
Cuối năm ngó bàn cờ nhân thế
Biết làm chi mặt kẻ chính ,tà
Hơi nào nhắc truyện người ta
Mặc ai là cựu ai là tân binh

Chuyển ngũ ngôn

Tựa cửa nhìn tuyết lạnh
Cô đơn tủi phận mình .
Tri âm buồn xa văng
Tri kỷ chẳng vô tình
Năm cũ chờ qua hết
Đầu xuân đón búp xinh
Gom bút ta lập hội
xướng họa tụng thanh bình

Thơ Tám chữ

Trạnh nhớ tri âm bạn ta đứng ngẩn
Thơ xướng rồi mà lòng vẫn buồn tênh
Thử bạn hiền ra tử vận chữ đênh
Làm Lạc thủy chảy theo nhường đứt ruột
Rút cúc cững nghĩ ra mưu thông suốt (Tránh điệp chữ ruột )
Nhìn Quê nhà dạ buốt truyện thương đau
Nâng ly sầu san sẻ truyện cùng nhau
Để đêm đêm lòng chĩu năng cơn sầu
Tức thời thế ngổn ngang không thể dẹp

Thể hát nói :

Mưỡu :

Giao thừa lòng dạ ngẩn ngơ
Gửi lên màng NET bài thơ phận mình
Bài thơ gửi gấm mối tình
Ngùi thương trạnh nhớ bóng hình ai ai

Nói:
Đa tài thêm lụy !
Nào tri âm ,tri kỷ của ta đâu
RƯỢU UỐNG VÔ SẦU LẠI CHẤT THÊM SẦU
THƠ DƯA TỚI THƠ HẦU NHƯ THẤM MỆT
DUYÊN TRI KỶ HOÀ THƠ ĐÓN TẾT
NGHĨA TRI ÂM TRAO RƯỢU MỪNG XUÂN
Nâng kim tôn nhắc quý quân :
Thú xướng họa thơ thần là phải thế
Phải vận dụng trăm phương ngàn kế
Chứ ngon ăn hồ dễ mấy ai ham
Đó là đặc tính phái Nam

LTĐQB

*

Chị Huệ Thu thân kính, cuối năm bận bịu công việc làm nên BT không có thời gian dạo Net. Hôm qua dự lễ réveillon đón năm 2009. Có nghiã là mừng năm mới đã xong, hôm nay được nghĩ lễ vào check mail, đọc thấy bài gửi cuả chị khiến lòng BT cảm thấy thương quá, là người cũng sống xa quê, nên lòng dễ xúc động và đồng cảm trước cảnh cô đơn…BT dưạ vào các ý thơ cuả chị để mà xin hoạ thử đôi vần cùng chị coi như là cùng đối thơ đầu năm với chị HT đầu năm thay cho lời chúc ha . C& điều thơ Hát Nói BT không có biết làm, bắt chước cách làm cuả chị dưạ theo thôi, có gì sai xin góp ý nha, đây là bài hát nói đầu tiên trong cuộc đời của BT kể từ khi biết làm thơ đó, chị đừng cười nha. Chúc chị Một Năm Mới Vạn An và Như Ý

Kính hoạ: Nhớ Tri Âm với chị Huệ Thu

Thất ngôn luật…

Đêm khuya vắng vẻ lạnh như tờ
Bút mực đâu rồi bỏ giấy trơ
Bạn hữu mừng Xuân đâu chẳng biết?
Mình ta đón Tết thật không ngờ
Thương thương nhớ nhớ ngày năm cũ
Tủi tủi buồn buồn trong giấc mơ
Ngẫm lại thời gian son phết đỏ
Lòng chùng quạnh quẻ bên bàn cờ

Chuyển thơ lục bát

Đêm khuya lặng lẻ như tờ
Mình ta thư án trơ vơ một mình
Biết ai còn có hữu tình
Hay như bút mực bỏ mình đi xa
Ngoài đường thiên hạ người ta
Tay đan tay nắm đậm đà chữ duyên
Riêng ta phím dạo lục huyền
Mà buồn tủi phận ngoài biên cuộc cờ

Chuyển song thất lục bát

Đêm nay một mình ta thơ thẩn
Nhớ bạn nhớ bè ngồi ngẩn canh thâu
Nói không buồn vẫn cứ sầu
Tri âm tri kỷ nơi đâu bây giờ
Nào có nghĩ bơ vơ đến thế
Riêng lòng đau tuổi xế chiều tà
Một mình mà nhớ người ta
Thôi thì lui gót ta bà cầu kinh

Chuyển ngũ ngôn

Đêm nay trời gió lạnh
Trơ trọi chỉ riêng mình
Bạn hữu đi đâu vắng
Còn ai kẻ hữu tình?!
Đông sắp tàn tuyết hết
Nàng Xuân rất diễm xinh
Đang hoà cùng lễ hội
Hát bài hát thanh bình

Thơ tám chữ

Nhớ đến ai mà lòng đem ngớ ngẩn
Trước màn hình đối bóng thật buồn tênh
Cảm thương cuộc đời số kiếp lênh đênh
Thường đây đó bập bềnh đau xót ruột
Nhớ đến quê lòng càng thêm não nuột
Phận tơ tằm đành phụ thuộc…nghĩ đau!
Có còn ai để chuốc chén mời nhau
Nâng ly tự chúc để cảm vơi sầu
Mong đời bình yên cầu năm mới đẹp

Thể hát nói

mưỡu:
Nhớ ai ra ngẩn vào ngơ
Nhìn trang Net vắng chơ vơ lòng mình
Ai người cũng một tâm tình
Vào đây mà để cùng mình chờ ai…

nói:
Chút lòng sầu lụy
Chẳng biết giờ các anh chị ở đâu?
Mình ta bày bàn cổ để quên sầu
Tự chuốc chén vài câu chào đón Tết

Hai ngàn lẻ tám vưà qua hết
Pháo mừng năm mới đón muà Xuân

Nâng ly ngọc mà chẳng có lang quân
Tình tri kỷ tri âm thời thế thế
Lúc vấn nạn bày trăm phương ngàn kế
Khi thanh bình đâu đáng để người ham
Tủi thân lòng hướng trời Nam…

Băng Tuyết
Paris 01/01/2009

*
Bài Xướng

Cuối Năm Nhìn Về Quê Mẹ… Nhớ Tri Âm

Thất ngôn bát cú

Nhân lúc canh khuya vắng lặng tờ
Nhìn lên trang Net thấy buồn trơ  .
Bạn thơ, thi hữu … giờ đâu nhỉ ?
Vắng cả tri âm thật chẳng ngờ
Một chữ cuối năm chưa thể gửi
Mấy hàng xuân sắc dễ gì mơ
Ta thương ta nhớ nhau ngoài cõi
Ðã rối Năm Châu những cuộc cờ
….

Chuyển thơ Lục Bát

Canh khuya vắng lặng như tờ
Nhìn lên trang Nét chỉ trơ một mình
Bạn thơ, thi hữu vô tình !
Tri âm tri kỷ cũng hình như xa
Cuối năm chỉ thấy người ta
Mùa Xuân năm mới thế mà vô duyên
Ta thương ta nhớ hão huyền
Nhìn nhau đã rối liên miên cuộc cờ

Bảy chữ

Canh khuya vắng lặng nghĩ buồn trơ
Trang Net nằm im cảnh lặng tờ
Tri kỷ tri âm đâu có biết
Ngổn ngang tâm sự mấy vần thơ

Năm cũ sắp qua ai có biết
Mùa Xuân lại đến khắp năm châu
Cuộc cờ đã rối từ khi ấy
Bạn hữu giờ đâu ở những đâu ?

Chuyển song thất lục bát

Canh khuya vắng một mình thơ thẩn
Bạn bè xa ngơ ngẩn canh thâu
Làm sao tát cạn nỗi sầu
Biết người tri kỷ ở đâu bây giờ
Cuối năm đến không ngờ lại thế
Bạn bè thôi bóng xế chiều tà
Người về chỉ những người ta
Năm châu rối mãi cuộc cờ đao binh

Chuyển ngũ ngôn

Canh khuya buồn gió lạnh
Tết đến trơ một mình
Tri âm tri kỷ vắng
Bát ngát mối chân tình
Năm cũ chừng sắp hết
Xuân mới cỏ hoa xinh
Gửi ai người một hội
Hát bài ca thanh bình

Thơ Tám chữ

Khuya vắng lặng một mình ta ngơ ngẩn
Vắng tri âm nhìn trang Net buồn tênh
Nhìn lộc bình trôi dạt kiếp lênh đênh
Thân đất khách dặm trường thôi đứt ruột
Nghĩ tạm trú xa quê càng não nuột
Cảnh quê cha não nuột lại càng đau
Rượu còn đây ai rót để mời nhau
Ðêm hôm nay bỗng thấy tự nhiên sầu
Chuyện binh lửa đến bao giờ mới dẹp ?

Thể hát nói :

mưỡu :
Ðêm nay vào ngẩn ra ngơ
Nhìn lên trang Net bơ vơ nỗi mình
Lòng ta còn mối chân tình
Ðèn khuya thắp mãi như hình đợi ai

nói :
Chữ tài chữ lụy
Lúc cuối năm nào anh chị mình đâu ?
Muốn làm thơ để phá đổ thành sầu
Lúc năm hết phải có câu chúc Tết

Duyên thắm anh em dầu có bết
Hoa thơm thừa thãi thế là Xuân

Cất chén nồng xin hỏi các chư quân
Thơ xướng họa tình thân là thế thế
Câu sách dạy nhân sinh dù bách kế
Chữ nhàn kia thật đáng để mình ham
Chúc cho đất nước Việt Nam ….

* trang Net : xin đọc Nét

huệ thu
ngày 31 / 12 năm 2008

Đã xem 361 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*