Liên Tài / Ðố Kỵ

Liên Tài 

Không thân thích sao lòng dâng cảm mến
Chẳng gái trai nhắc đến vẫn nao nao
Ôi Mạnh thường xuất thế tự khi nào
Mà thi khách ,văn hào ôm trọn vẹn
Vòng tay rộng mênh mang bốn biển: …
Cả năm châu cùng hẹn quay về ,
Từ Ðông Kinh ,Nữu Ước đên Ba Lê
hồn thi thoại đã cùng ghi một mối .
Người cầm bút hãy khai quang đêm tối !
Hãy quên đi danh lợi bon chen !
Hãy lánh xa ganh tị nhỏ nhen !
Ðể sát cánh tiến lên trong nắng ấm ,
Tới Thi Sơn cùng gieo hoa rắc gấm
Cho Tao Ðàn tươi thắm đón Ly Tao
Thiện , Mỹ, Chân như sóng biển dạt dào
Thủa Ðường Thịnh vút cao sĩ khí
Ðể sử sách mãi ghi vạn kỷ
Cả một thời hoa mỹ sắt son
Liên Tài nức tiếng sóng cồn

lạc thủy đỗ quý bái

* Lời mời chân thành : 
Các bạn yêu thơ xin vào quán thơ nhâp.Hội Bút quantho.net & trasonthidan.com cho vui 

*

Tôi Hằng Mong 
(bài họa của sài môn chủ nhân) 

Ơi người bạn chưa gặp nhau đã mến !
Ðọc bài thơ sao đã thấy nôn nao .
Tôi hằng mong sẽ có một ngày nào
Trên chiếu rượu mời nhau tình nghĩa vẹn
Bạn thừa biết bao la là trời biển
Mà người thơ muôn dặm vẫn tìm về
Tưởng mùa xuân nở trắng một rừng lê
Tưởng tài tử muôn phương gồm một mối
Từ lưu lạc thấy một mầu đen tối
Giữa Hoa Kỳ lòng chẳng muốn đua chen .
Chữ danh hờ sao mà quá nhỏ nhen ?
Nhưng thơ đó đã nghe như nắng ấm
Như Thung Lũng Hoa Vàng đầy hoa gấm
Như tri âm riêng một giọng tiêu tao .
Tôi bỗng dưng thấy thi hứng dạt dào
Thơ cần thiết có khác gì không khí
Chưa dám nói chúng mình là tri kỷ
Khi câu thơ muốn cầm bút khuyên son
Người tài hoa không sóng nổi như cồn

smcn

*

Ðố Kỵ 

Ðã kết bạn mà không sao kính mến
Khó yêu thương hò hẹn hết nôn nao
Hồn Bàng Quyên nhập xác lúc nào ?
Tình bằng hữu hỏi sao còn trọn vẹn
Thế là hết ngăn non cách biển …
Chẳng còn ai thương mến gửi thu về
Nghĩa tương giao trong suốt tựa pha lê
Ðã vẫn đục mong gì mà nối mối ?
Biết cầm bút sao tâm tư đen tối ?
Sao thù hằn bực bội chúc chen ?
Bỏ Thi Sơn cho gai góc nhúm nhen
Không cố gắng vươn lên theo gió ấm
Ðể cùng nhau thêu hoa dệt gấm
Nâng tâm hồn lên trời thẳm thanh tao
Hoa tình thương đang độ nở dồi dào
Ðã héo úa tiêu hao vì nọc khí
Tính khe khắt tầm thường vị kỷ
Ðã làm cho máu rỉ lòng son
Khi mà Ðố Kỵ nổi cồn

LTDQB

*

Biết nói thế nào ? 
(bài họa) 

Ông bạn ạ có người thương kẻ mến
Có người vừa mới gặp đã nôn nao
Lại có người mình biết nói thế nào
Muốn gần gũi mà sao tình chẳng vẹn
Có những kẻ thề sông và hẹn biển
Một vài năm đã lạc nẻo đi về
Có tấm lòng trong trắng tựa pha lê
Lại có kẻ dù tìm người mai mối
Mình vẫn thấy đen ngòm như bóng tối
Vẫn lọc lừa vẫn không ngớt bon chen
Chưa hề thù mà thù hận đã nhen
Lòng đã lạnh dù nắng hè sưởi ấm
Họ lòe loẹt vênh vang khoe áo gấm
Mà cũng đòi những vần điệu tiêu tao
Mà cũng mong sáng tác thật dồi dào
Hễ mở miệng là nói câu chính khí
Lúc gặp mặt toàn một phường ích kỷ
Toàn một phường điểm phấn với tô son
Muốn đè nhau để tiếng nổi như cồn.

huệ thu

*

bài họa 
Ðố Kỵ 

Quen,chưa quen những vẫn đầy trìu mến
Thơ qua thơ đủ cảm thật nôn nao
Nâng cốc chung, mừng bạn ngại chi nào ?
Và tiếp đó tâm tình trao trọn vẹn

Cõi đời thường thôi kể chi dâu biển …
Ai mặc,ai bịn rịn bước đi về
Không nghĩ tới từng mảng sống kéo lê
Luôn quên cả khởi đâu là manh mốị

Cứ chập choạng bước đi trong bóng tối
Người ở lại đau xót kẹt chân chen
Ðâu nghĩ rằng do đố kỵ nhúm nhen
Nên lạc cả thân tình và mái ấm

Còn đâu nữa ngọc ngà thời hoa gấm
Sấp bàn tay,quay mặt gọi: mày ,tao
Tủi cho đời thật quá chán:Ôi dào !
Tình anh em coi nhẹ hơn khinh khí

Hẳn buồn này kéo dài thiên niên kỷ
Với những ai còn nặng chút lòng son
Ða mang tâm sự nổi cồn.

Từ Thanh Hà,7-7-08

Đã xem 97 lần.

1 Comment

  1. Họa Thơ Lien Tài :Lưu Bút Tuổi Hạc
    doquybai Apr 12, 2016
    Anh chị kính mến,

    Minh Hồ Đào góp thêm bài LƯU BÚT TUỔI HẠC họa bài xướng LIÊN TÀI của anh LTĐQB

    Thân kính,
    Minh Hồ Đào
    12.04.2016

    LƯU BÚT TUỔI HẠC

    Họa bài thơ gởi trao lòng trìu mến

    Mong một lần gặp đến hết nôn nao

    Hai phương trời cách biệt đợi ngày nào…

    Được hội ngộ Ly Tao cho trọn vẹn

    Tình thi hữu khắp bốn phương trời biển

    Nối vòng tay hứa hẹn tựu quay về

    Người rời xa quê Mẹ dừng bước lê

    Trên đất khách tái tê sầu trăm mối

    Khi Việt Nam chưa vén màng đen tối

    Đời sống dân bao nỗi vất vã chen

    Cho tương lai con cháu chẳng nhỏ nhen

    Dưới trời Tự do bén tia nắng ấm

    Công thành danh về làng khoe áo gấm

    Nghe câu hò tươi thắm thật thanh tao

    Giữa đồng ruộng hạt lúa chín dồi dào

    Cây trĩu nặng vẫn cao chí khí

    Từng thế hệ qua bao thế kỷ

    Lưu lại Chân, Thiện, Mỹ vàng son

    Bút tích tuổi hạc như cồn

    Minh Hồ Đào

    12.04.2016

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*