Mắt Gọi Hoàng Hôn

Mượn vay câu chữ “thơ Kiều”
Cho tình yêu đó thêm nhiều thiết tha
Nguyễn Du thảo bút thành hoa
Anh xin mượn lấy để pha hồn này

Xa em là nỗi đọa đày
Mắt sâu trốn ngủ tim đầy rêu phong
Tháng ngày là chuỗi vắng không
Chiếu chăn hờn dỗi hương nồng đi hoang

Xa em là giấc ngỡ ngàng
Trôi trên khói thuốc tay vàng đêm đêm
Nắng ngày khô hạn hồn thêm
Mưa đêm sướt mướt lạnh miên man hồn

Xa em mắt gọi hoàng hôn
Về trên đôi mắt lấp chôn hố đời
Xa em môi cũng biếng lười
Chỉ còn khói thuốc đan lời… yêu em!

MINH SƠN LÊ 7.4.15

*

“Tố Như” ngày ấy cảm lòng
Tình yêu chân thật long đong bạc phần
Thả thơ lục bát thanh vần
Thêu đời lận đận tìm lần bình yên

Yêu nhau là chữ nợ duyên
Tơ hồng chưa cột đoàn viên còn chờ
Cho hồn hai đứa bơ vơ
Đêm thêm quạnh vắng thẩn thờ ngày qua

Xa anh lắm nỗi thiết tha
Nhiều hơn nắng gọi chiều pha sắc hồng
Nhớ anh tay khói mênh mông
Cà phê ru giấc… Tóc bồng lượn quanh

Xa lâu tình có mong manh?
Hoàng hôn lộng gió trăng thanh bên mành
Canh ba lệ ướt long lanh
Sợ đời trắc trở lo anh lạc đường…

BÍCH PHƯỢNG LÊ MINH
Renton. 04.06.2015

Đã xem 718 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*