Nói Chuyện Với Bà HỒ XUÂN HƯƠNG

CaoMỵNhân-NgọcBích (ngồi: huệthu & ÁuTím)

Cái Hang Cắc Cớ nổi sơn hà !
Thơ Nôm đến cụ là sư tổ
Ðánh hết Ðông, Ðoài cụ chẳng tha !

* Giống Bà Sở Thích mê & làm thơ chứ không phải thơ giống hệt thơ Bà.

Huệ Thu

Họa bài “Nói Chuyện Với Bà Hồ Xuân Hương” của Huệ Thu

HỒ XUÂN HƯƠNG CẢM TÁC

Từ thuở mười lăm đã biết bà
Văn thơ cười cợt nở như hoa
Thầy trường cấm cản, đừng xem nhé
Cha mẹ ngăn ngừa, chớ đọc nha
Nào hiểu gì đâu cô gái bé
Phải chờ khi có gã chồng già
Mầy mò đọc lại Hồ thi bá
Cái nợ tình thâm chẳng chịu tha

Cái nợ tình thâm chẳng chịu tha
Hang om lắm lúc nổi âm ba
Bởi chưng nghiền ngẫm thơ cua, ốc
Nên chỉ ham mê bát muống, cà
Nắng hạ ngẩn ngơ phe phẩy quạt
Mưa xuân ngây ngất tưới phun hoa
Ðêm thu nghiêng ngửa vành trăng tỏ
Vẫn đợi sao trời lóng lánh sa

Vẫn đợi sao trời lóng lánh sa
Thị thành vô số phấn son thoa
Tao nhân chẳng dám thanh hơn tổ
Mặc khách chịu thua tục kém bà
Nữ sĩ xướng thơ cây búa hóc
Tiện nhi họa vận củ khoai hà
Tay đu non nớt dăm ba chữ
Cự phách xưa nay xin thứ tha!

NGUYỄN THỊ NGỌC DUNG

8/29/2003

*

Kính họa thơ của thi hữu Huệ Thu

Ðọc Thơ Hồ Nữ Sĩ

Ðộc đáo thơ xuân chỉ có bà,
Mây mưa, trăng gió, ngát hương hoa…
Mắt xanh cắc cớ nên hờ hững,
Duyên thắm trêu đùa cứ nhẩn nha.
Tuyệt diệu lời vàng hăng dạ trẻ,
Thâm sâu ý ngọc rộn tim già.
Cờ người đánh mãi chưa tàn cuộc,
Hậu thế mơ màng, thiết với tha!

Con tạo vô tình khéo chẳng tha,
Mười hai bến nước cứ bôn ba.
Mang danh tài nữ nên vương nợ,
Lui chốn hương thôn phải tưới cà.
Danh sĩ bao người thương tiếc ngọc,
Tao nhân nào kẻ quý yêu hoa ?
Vào đời mắt trắng ai tri kỷ ?
Ðộc ẩm hoàng hôn … mắt lệ sa.

Chiều tối chim bay… bóng nắng sa,
Người đi biền biệt, bẽ bàng thoa !
Ðoạn Trường tiếng khóc vang trời Cụ, (1)
Cổ Nguyệt hương bay ngát cõi Bà. (2)
Tài tử đắm chìm vòng hoạn lộ
Giai nhân trầm lặng chốn giang hà.
Tình xưa vướng mắc bao oan trái,
Ví thử đời nay chắc khó… tha ! (3)

Thiên Tâm

28-8-03

(1) Nguyễn Du.

(2) Hồ Xuân Hương. Có người cho rằng hai

danh sĩ nầy có một đoạn tình duyên với nhau.

(3) Kết thành phu phụ để sớm tối “hại đời” nhau

*

bài Họa Cao Mỵ Nhân

Họa Thơ Nữ Sĩ X. 

Ðừng tự khoe thơ giống hệt bà
Ðể người thiên hạ bảo ba hoa
Hỏi ai thanh nhãn ưa đâu nhỉ
May kẻ phàm phu chọc đó nha
Cười với hoa tàn xuân sẽ đẹp
Khóc cho lệ cạn tuổi đang già
Tưởng văn chương lắm sao von ví
Nữ sĩ họ Hồ chắc chẳng tha

Cao Mỵ Nhân

*

huệ thu đáp họa thơ nữ sĩ họ Cao :

CHẲNG CẦN THA

Mấy trăm năm trước đã sinh Bà
Tôi trót sinh sau lụy cỏ hoa
Chị bảo chơi trèo hay quá nhỉ !
Em rằng vụng tính cũng vui nha
Ở đời chỉ muốn làm người trẻ
Trong hội vui chi mấy lão già !
Chị lại chê em như thế nhỉ
Ngông nghênh cái nết chẳng cần tha

huệthu

*

Bài họa 2

BIẾT AI THA ?

Xuân Hương nghĩ cũng phận đàn bà
Thương cảm cho người một đóa hoa
Lại cảm thương mình đau lắm đó
Thêm rầu rĩ phận tủi ghê nha
Chị không gượng nhẹ cho đàn trẻ
Em dám gồng lên lúc tuổi già ?
Cái lụy văn chương em với chị
Chị không tha nổi biết ai tha ?

huệthu

*

bài họa 3:

CHỚ CÓ THA

Tôi vốn từ lâu biết tiếng Bà
Biết Bà vốn dĩ bậc hào hoa
Dám đâu lên mặt như người dậy !
Không phải làm tàng đó cụ nha
Tóc dẫu còn xanh nhưng chẳng trẻ
Tuổi tuy đã bộn, vẫn chưa già
Ngông nghênh láo lếu đà quen tật
Tật ấy xin người chớ có tha

huệthu

*

bài họa 4:

Nói Chuyện Với Cao Chu Thần

Hoặc giả Xuân Hương cũng chính Bà ?
Họ Cao nổi tiếng đại hào hoa
Hai bồ chữ nghĩa ai làm vậy ?
Mấy tiếng răn đe đó cụ nha
Tuổi tác dẫu gì tôi chẳng trẻ
Truân chuyên đi nữa bác chưa già
Nòi tình Bả cũng chung duyên nghiệp
Láo lếu lần này bác chẳng tha !

và xin tiếp:

Cụ Huấn ngày xưa ngửa mặt lên *
Coi đời toàn một lũ không tên !
Nhân tài nước Việt ba bồ chữ
Thi Xã: Thành Vinh mấy chiếc thuyền **
Tuy biết tài hoa chưa bén gót
Lại thêm thân thế rách như mền
Chị dù trách cứ sao đi nữa
Quen biết nàng Cao cũng vẫn hên !

*

Là bởi tại nàng con cháu Thánh
Tài xưa nay ai dám sánh Chu Thần
Ngày xưa kẻ sĩ ân cần
Bá Ngư tìm đến ở gần là may ***
Bởi ông bà dòng thầy họ Khổng
Dù cánh lông của ổng lơ mơ
Cho nên những kẻ làm thơ
Họ Cao truyền lại bây giờ còn ai ?
Võ mới thử lai rai cũng tá
Thơ giải ra như lá trên rừng
Tôi đây xin gửi lời mừng
Nữ lưu như chị ai sừng sỏ hơn ?

Huệ Thu

* Cụ Huấn Cao = Cao Chu Thần = Cao Bá Quát

Cao Bá Quát từng nói: trong thiên hạ có 3 bồ chữ, mình ông chiếm hết hai bồ

** Thành Vinh: Nghệ An; Cao Chu Thần từng bịt mũi chê:

“Câu thơ Thi Xã con thuyền Nghệ An”

*** Bá Ngư: Con của Không Tử

Bây giờ có nhà thơ lấy bút hiệu là Huấn Cao

*

 Lạc Thủy Dỗ Quý Bái họa :

CÁC BẠN THÂN ƠI,

Tài nữ Huệ Thu lại thượng đài
Văn thơ Mẫn tiệp há nhường ai ?
Chư Quân có hứng xin mau họa
Lạc Thủy cũng liều thử mấy bài

haha!!

CŨNG ÐÒI NAM NỮ BÌNH QUYỀN

NHƯ HỒ NỮ SĨ

Huệ Thu thơ phú cũng như bà
Cũng giỏi văn chương cũng gấm hoa
Ðã hận trời già ghen sắc nhỉ
Còn lo tao. tre? ghe’t tài nha
Gian lao nếm đủ mùi khi nhỏ
Cơ cực nong thêm lúc tuổi già
Thân phận đa đoan thường tự hỏi
Thơ mình ai kẻ thiết cùng tha ?

Thơ mình ai kẻ thiết cùng tha ?
Trợ giúp cho thơ tỏa nhiệt ba
Sưởi ấm hồn hoang chừng được chứ ?
Ðốt tan băng giá dễ không cà ?
Sao cho đức độ mau đơm nụ
Ðể thấy công bằng sớm nở hoa
Thắp sáng Xuân hồng trong mắt mẹ
Cho dòng lệ tủi bớt tuôn sa

Cho dòng lệ tủi bớt tuôn sa
Ðỡ bực vì mang phận yếm thoa
Gái cũng giỏi giang nhờ đức cố
Trai nên thành đạt đội ơn bà
Nhứt nam viết hữu nghe thôi tạm
Thập nữ viết vô khó chịu hà !
Phải giống Xuân Hương đòi cải cách
Khinh nhờn phái đẹp quyết không tha

LTÐQB

*

 HoàngMỹtho
          Xin viết vài lời với Nữ sĩ MỴ

ĐỨNG CAO HƠN

Chẳng tha cho tật người Cao ngạo
Ví von tự đại, văn chương CAO
Cũng là thi hữu, sao châm biếm?
Nhìn lại dường như, hơi khác màu.
Phàm phu tục tử, chê lời Mỵ
Phán lỡ, lời sai thẹn với đời
*Tứ đại mỹ nhân, một kẻ hí
Tự tư dĩ hậu, chớ kê chơi!

Nầy chung mỹ tửu uống cho vơi
Cho hạ bệnh cao tự hờn dỗi
Kìa lá trên cây, thu chuyển úa
Cùng người, thanh thản dở chi hơi?

HOÀNG MỸ THO
07.04.10   10.38 Pm

Đã xem 350 lần.

1 Comment

  1. CẢM TÁC TỪ THƠ HXH
    nguyen van duc Apr 06, 2010
    Tình sao lắm nỗi đoạn trường
    Tài hoa chịu cảnh đêm sương lạnh lùng
    “Chém cha cái kiếp chồng chung
    Chăn bông kẻ đắp, lạnh lùng người mang”

    Giận thân lệ nhỏ đôi hàng
    Tại duyên? Tại số? Đa đoan kiếp người
    Bầm gan giả lả môi cười
    Tục thanh mượn chữ cợt đời oái oăm

    Bởi phường con tạo chơi khăm
    Bày nên “nhiều chuyện” rắp tâm ghẹo đời
    Yêu nhau nào chỉ bằng lời
    Canh khuya bóng chiếc, chơi vơi thở dài

    Dung nhan nào há kém ai
    Văn chương chữ nghĩa trang đài chẳng thua
    Phải đem câu chữ cợt đùa
    Để quên phận bạc, gió mưa chẳng vào
    Họa thơ cùng Huệ Thu
    Nghia Kral May 24, 2009
    NHỚ BÀ HỒ XUÂN HƯƠNG
    Hoạ lại thơ Huệ Thu

    Huệ Thu hương sắc giống như bà
    Hải ngoại Sài Môn một đoá hoa
    Tài tử giai nhân muôn tứ hải
    Tao đàn quần hội khắp quan nha
    Thướt tha lá liễu hồn xuân trẻ
    Yểu điệu cành mai mộng tuổi già
    Thu Huệ đúng tên thường vẫn gọi
    Xuân Hương chín suối hẳn cười tha…

    Xuân Hương chín suối hẳn cười tha…
    Khắp nẻo ta bà cũng bốn ba
    Vẫn muốn yên thân nơi ẩn dã
    Nhưng mà văn nhiệp phải la cà
    Hồng nhan căn số hồn thi sĩ
    Thơ tứ duyên tình vướng cánh hoa
    Khắc khoải năm canh sầu cố quốc
    Trùng dương nhớ Nước giọt châu sa

    „Nhớ Mẹ“, nếu Huệ Thu còn Mẹ

    Trùng dương nhớ Mẹ giọt châu sa
    Ẻo lả chiều nay soi phấn thoa
    Người ở trong gương chau vẻ nguyệt
    Ai nơi chín suối xót thương bà
    Xuân hương xưa hẳn còn lưu lại
    Thu Huệ còn đây vẫn hải hà
    Thơ phú duyên thầm hương đệ nhất
    Mày râu cả đám có ai tha?…

    24.5.2009 Lu Hà

    Vịnh Hồ Xuân Hương
    Nắng sớm xuân về gió mỏng manh
    Đời người thiếu nữ chóng trôi nhanh
    Văn chương đài các tung trời đất
    Yểu điệu thuyền quyên sóng biển xanh
    Thương nhớ cùng ai thề cạn chén
    Vơi đầy xót kẻ lệ tàn canh
    Sơn hà đâu dễ tìm tri kỷ
    Khổ aỉ trần ai dám xướng danh?…

    Lu H

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*