Ru Hạ

Nửa đêm theo hạ âm thầm…
Tìm về quá khứ trăm năm thật thà
Anh ngồi bạch mã cài hoa
Lưng đeo kiếm báu tra bao nhủ vàng

Quân đi áo đỏ hai hàng
Lộng vàng che võng rước nàng theo anh
Em theo anh cùng về dinh
Đèn soi bóng vách… em anh họa tình…!

Nửa đêm trăng hạ thật xinh
Thả rơi giọt nguyệt lung linh bên thềm
Tay em trải gối chăn êm
Thêu hình loan phụng xây đền uyên ương

Em ngồi duyên dáng bên giường
Tháo trâm cài tóc yêu thương buông dài
Áo thêu thoát nhẹ hình hài
Cho hồn quân tử ngất ngây rã rời!

Đêm khuya trăng hạ đẹp ngời
Đôi ta cùng bước xuống đời bên nhau
Cho môi lên núi đồi cao
Vào rừng nghe suối kể câu chuyện tình…

MINH SƠN LÊ

*

Trăm năm trước có hẹn ai?
Mà sao chưa gặp đã hoài thương nhau
Trở về quá khứ tìm mau
Để xem duyên nợ mai sau thế nào

Thoảng qua thấy một hàng rào
Điểm hồng hoa giấy len vào huỳnh anh
Trăng thanh bên ấm chè xanh
Đôi bên hẹn ước duyên lành sắt son

Êm trôi… những tưởng vuông tròn
Tai bay họa gửi chỉ còn mẫu thân
Thương chồng ngày khóc đêm than
Mù loà tăm tối tội thân con khờ

Dắt con trai đến bạn nhờ
Chẳng ngờ bạn tốt như vờ không quen
Đem con gái gả kẻ trên
Mong cầu phú quí được lên cao ngồi

Quỳnh Nga quyết giữ hẹn lời
Nửa đêm trốn phủ nguyện đời thủy chung
Tiểu thơ chẳng ngại đường cùng
Chăn tằm dệt lụa… bên rừng một thân

Mặc sóng gió, mặc thời gian
Tình chàng ý thiếp gian nan chẳng sờn
Mong cao xanh thấu lòng son..

BÍCH PHƯỢNG LÊ MINH

Đã xem 26 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*