Ví Dù

Ví dù chiều đổ nắng phai
Thành ngàn tia nắng thả dài trong mây
Thì đâu bằng trái tim này
Yêu em năm tháng trôi dài miên man

Ví dù chiều kéo mưa sang
Giăng mù khắp lối ngàn hàng vách mưa
Thì đâu có thể nào vừa…
Tình anh chan chứa không thưa một ngày

Ví dù chiều gió rủ mây
Kéo thành muôn sợi trùng vây nơi này
Thì đâu sánh nổi tình này
Yêu em trọn nghĩa không lay chuyển lòng

Ví dù trời có bão giông
Gây thành sóng gợn mênh mông biển già
Thì đâu bằng nỗi thiết tha
Nhớ em như sóng vỡ òa… tim anh…!

MINH SƠN LÊ

*

Chẳng màng anh ví hay dù
Tim anh em giữ để bù tháng năm
Nửa đời vắng tiếng hỏi thăm
Nửa đời đông giá đêm nằm cô đơn

Nửa đời ta mãi dỗi hờn
Cớ sao nguyệt lão lại vờn tình chi?
Người buồn lặng lẽ ra đi
Còn người ở lại sầu khi đêm về

Ví dù ta chẳng tìm về
Mùa xuân không nắng mùa hè không ve
Lại thêm mưa khóc dầm dề
Tim côi lạnh giá lê thê ngày dài

Ví dù mình vẫn chia hai
Mà hồn là một canh chầy có nhau
Thời gian cũng sẽ qua mau
Trăng tròn trăng khuyết cho nhau đời này…

BÍCH PHƯỢNG LÊ MINH

Đã xem 34 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*