Chùm Thơ Cuối Mùa

Thềm khuya lớp lớp úa phai nhiều
Văng vẳng côn trùng khóc tịch liêu
Sợi tóc sang mùa trăng ủ rủ
Lòng thơ cuộn bến khói tiêu điều
Sương vờn hư ảnh đau chừng mấy
Gió xoáy linh hồn lạnh bấy nhiêu
Đêm gõ ngập ngừng câu chuyện cũ
Lao xao tiếng lá đổ muôn chiều

Muôn chiều lá đổ gió phiêu dương
Cõi nhớ toan rung phím dị thường
Mây nổi che trời mù cố quận
Chim bằng khuất bóng mịt ngàn phương
Ôi vàng nhất đóa hoa dương rụng
Để trắng thiên thâu khóe mắt buồn
Trắng cả cơn mơ ngồi đợi sáng
Tay gầy buông bắt phiến văn chương

Bắt phiến văn chương lụy một đời
Ngàn cây thay lá thủa nào nguôi
Ai thương đã hứa lời nguyên vẹn
Ta đợi mà nghe sóng nửa vời
Ngoảnh lại ơi vân tiêu nguyệt khuyết
Quay nhìn hỡi nước chảy hoa trôi
Ở nơi trời đất còn tan hợp
Thì trách làm sao việc đổi dời

Đổi dời từ ấy ánh trăng tan
Trở gót vào khuya nến võ vàng
Chén rượu đêm sầu dâng áo nảo
Tầm Dương phím lạnh khảy mang mang
Trầm trầm Tống Biệt rơi theo lá
Xô xác tương tư nối tiếp hàng
Phận mỏng tình trần sương khói huyễn
Canh tà hoa rụng mái tây sang

Rụng mái tây sang một khối tình
Ngẫm câu tương biệt ắt tương sinh
Phong thư những bức xây tin tưởng
Chim nhạn đôi nơi gắng giữ gìn
Chia cách đã là sao vướng lụy
Nhớ thương còn mãi cứ phiêu linh
Đêm say tỉnh giấc đêm cô tịch
Gió nhặt sương tan vỡ bóng hình

Chiêu Quân

Đã xem 203 lần.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*