1 Mùa Xuân nghe động giấc Cây Trâm Thơ viết cho ta bạn Quảng Nam
...... Xứ bác còn dư làn gió hú Rừng Thanh nghe mãi giọng voi gầm Cây xanh lộc biếc càng tươi tốt Tiếng trúc canh sương cứ bỗng trầm Năm Hợi qua rồi năm Tý đến Quý nhau cũng chỉ một con tâm
2 Quý nhau cũng chỉ một con tâm Lưu lại ngàn sau tiếng khóc thầm Nhớ đã chẳng qua Từ Ðại Hải Quên gì được nhỉ Khúc Kỳ Tâm Ðoạn Trường thơ ấy còn hay mất, Vô úy lòng kia cổ hoặc câm (kim) Nghĩ chữ tài hoa thiên cổ lụy Sao cơn mưa nhỏ cứ lâm râm
3 Sao cơn mưa nhỏ cứ lâm râm Nét bút năm xưa lại thoáng đầm Ðã hẳn nương dâu cùng bãi bể Dẫu cho gió bắt với mưa cầm Thơ Ðường, Nguồn gốc càng thu gọn Bóng nguyệt chênh vênh đã vội nằm Ta vốn thương cho nòi quốc sắc Cánh chim mù mịt biết đâu tầm ?
4 Cánh chim mù mịt biết đâu tầm ? Trang sách chưa im tiếng khóc thầm Vẫn gửi ngàn sau thành đại khúc Còn lưu muôn thuở Ðoạn Trường Ngâm Mực đen máu đỏ như chưa dứt Thanh kiếm câu thơ vẫn ráng cầm Ta bỗng vui quên thời khắc nhỉ! Ngoài kia chưa dứt tiếng mưa dầm
5 Mưa dầm thời tiết lạnh căm căm Nỗi nhớ quê nhà lúc cuối năm Nhớ khúc đường dài từng diệu vợi Mà vầng nguyệt lạnh đã xa xăm Cuối năm thơ Tết lơ mơ đọc Gối lệch canh sương lạnh lẽo nằm Ta họa thơ người cho phải phép Cần gì kẻ hỏi bạn về thăm
6 Cần gì kẻ hỏi bạn về thăm Nghĩ chữ công danh cũng đã lầm Hay cãi , bạn cho là hữu ý Khéo co, thôi lại cứ vô tâm Ngàn câu thơ viết lòng chưa thỏa Mấy chữ trao nhau ý khó cầm Ðường cũ lá vàng rơi lác đác Bước đi nghe động tiếng thì thầm
7 Bước đi nghe động tiếng thì thầm Trăng hạ huyền lên đã quá tầm Theo dõi sử nhà Trần Ích Tắc Khúc Ngâm Chinh Phụ - Ðặng Trần Côn Tâm tình có kẻ còn lưu bút Văn tự bao người dám thẩm âm Bởi thế cuộc đời không tẻ lạnh Vu sơn vu giáp khí tiêu sâm *
8 Vu sơn vu giáp khí tiêu sâm Hoàng Hạc thơ ai chót vót nằm Thôi Hiệu làm run tay Lý Bạch Huệ Thu khó nản ý Cây Trâm Mười bài góp lại riêng vài chữ Mỗi chữ quy về đáng mấy trăm Ta vị người thơ mà phổ tứ Ðâu cần danh hão tiếng cùng tăm
9 Ðâu cần danh hão tiếng cùng tăm Ôi ! Cuộc đời kia một chỗ nằm ! Lý Ðỗ, dẫu tìm đâu thấy nữa Âu Tô, Xin gửi mấy lời thăm Lời ca Vương Bột- Ðằng Vương Các Khúc Hát Dương Châu - Ðái Thúc Lâm Ta viết gửi người xin chớ họa Họa thơ chăng nữa cũng thêm lầm !
10 Thêm lầm, thêm lỡ bạn bè thâm Năm hết đôi lời gửi Quảng Nam Thơ cũ ví như còn Giả Ðảo Bạn mình vẫn có bác Cây Trâm Hoa vàng lũng thấp thương người cũ Giọt nắng tầng cao nhớ cố nhân Mười khúc hóa ra là một khúc Lòng ta xin gửi đến tri âm .
* thơ Ðỗ Phủ (Ngọc lộ điêu thương phong thụ lâm, Vu sơn vu giáp khí tiêu sâm) trong Tám bài Thu Hứng của Ðỗ Phủ câu trong bài đầu
Huệ Thu 01 01 2008 ngày 23 tháng 11 năm Ðinh Hợi
Bài họa
THAO THỨC TÌNH THƠ Phạm Cây Trâm họa
1 Nhớ ai thuở đẹp, tuổi cài trâm Cái tuổi trăng tròn gái Quảng Nam Tóc mượt suối reo e gió hú Tiếng cười chim hót ngại beo gầm Thương ai đường đến luôn hy vọng Sầu kẻ đêm mơ mãi túy trầm Phương Sử rào tre năm tháng kín Hồng đào say tỉnh khúc bi tâm
2 Hồng đào say tỉnh khúc bi tâm Năm tháng sầu ai giấc mộng thầm Sa lệ quẩn vườn thu cúc sắc Xét đời quanh khóm hạ sen tâm Ðành thơ núi Quế xanh ngày đợi Rồi rượu sông Thu giạt kiếp câm Lãng tử đời ai vàng nhật nguyệt Ve sầu hệ lụy khúc rang râm
3 Ve sầu hệ lụy khúc rang râm Lớp lớp tang thương bút mực đầm Chữ nghĩa đời đau cơn sóng gió Thế thời ta mất thú kỳ cầm Hồn tan nát mộng khôn tan vỡ Tình núi sa mưa khó núi nằm Ðịnh trải lòng ra ôm bốn hướng Rượu thơ tri kỷ chẳng đâu tầm
4 Rượu thơ tri kỷ chẳng đâu tầm Bút mực về đây kết mộng thầm Ba bữa cơm rau đời ngất ngưởng Bốn mùa mưa nắng thú ca ngâm Mặc ai danh lợi, ai khanh tướng Vẫn sống an tâm sống mộng cầm Ðâu biết thiên đường đâu địa ngục ? Rượu thơ, thơ rượu gió mưa dầm
5 Mưa dầm viễn xứ rét căm căm Chẳng ngại đời thơ buốt tháng năm Bởi nước qua cầu thơ bát ngát Rồi trăng về cửa mộng xa xăm Tàn năm xướng họa buồn vong quốc Sầu rượu đầy vơi chán mệt nằm... Ta sững sờ ai danh nữ sĩ Thơ cao ngọn núi gió trăng thăm...
6 Thơ cao ngọn núi gió trăng thăm Muôn thuở trong xanh chẳng bụi lầm Tình nghĩa quê luôn thơ chánh ý Nắng mưa đời mãi chữ thành tâm Ðau ai dâu bể ngày buông súng Khổ kẻ bèo mây khổ nhục cầm Chung cuộc đời ta thơ tự tại Tháng năm thanh thản bước đi thầm
7 Tháng năm thanh thản bước đi thầm Ai khóc cười ai mộng quá tầm Ðể ngả hồi hương mù mịt phủ Mà đường chính nghĩa đoạn trường ngâm Mong ngày hội ngộ mong vô vọng Ước rượu tương phùng ước vọng âm Ôi ! Thế thời nay; Ôi! mạt vận Gia tan, nước mất cảnh thương sâm.
8 Gia tan, nước mất cảnh thương âm Cách biệt quê xưa, viễn xứ Rằm Tóc bạc thương ta, đời đất khách Rượu buồn nhớ bạn, thuở hoa trâm Ba ba năm xót thơ di hận Bảy sáu xuân sầu tuổi ước trăm Hoàng hạc lầu ai ... trơ bóng nguyệt Thơ ta bàng bạc chốn mù tăm
9 Thơ ta bàng bạc chốn mù tăm Mộng ước nay mong một chỗ nằm Xót nẻo sông hồ vài cuộc rượu Buồn nay sự nghiệp mấy thơ thăm Rồi mong viết được cậu hy vọng Ðể sống không còn cảnh lụy lâm Ðất khách năm tàn đêm buốt quạnh Thơ ơi ! Nhật nguyệt chữ đâu lầm
10 Ðâu lầm thơ gởi nghĩa cao thâm Trời mãi chưa mưa thấm Quảng Nam Ngày cũ địa linh nguyên dáng dấp Già nay Ðất Trích khổ Cây Trâm Giang san một mảnh đầy tan nát Tổ Quốc ngàn năm tân nghĩa nhân Khúc ruột lìa xa đau vạn khúc Tình quê muôn thuở vẫn nguyên âm
Arlington, ngày 10 tháng 1 năm 2008 Phạm Cây Trâm Vệ Tuận họa: CẢNH CŨ TÌNH XƯA
1/ Qua cầu Bến Ván đến Cây Trâm Tỉnh Quảng, vùng nầy tận phía nam Gặp lúc thanh bình ca nhạc trỗi Nhớ hồi chinh chiến đạn bom gầm Dân tình đã trải mùi vinh nhục Thời vận từng qua lúc bỗng trầm Triều đại phế hưng đà mấy lớp Xuân về chưa thấy chút hân tâm
2/ Xuân về chưa thấy chút hân tâm Ai biết chăng ai nỗi nhớ thầm Hỏi đó có thương nguời hữu ý Rằng đây chẳng trách kẻ vô tâm Bao năm đất khách xa ngàn dặm, Một cánh thư nhà nặng vạn câm Nhung nhớ mãi quên ngày tháng tận Soi mình, mái tóc đã hoa râm
3/ Soi mình, mái tóc đã hoa râm Như cánh sen thu ở giữa đầm Quê cũ nhìn về tay khó níu Chuyện xưa nhớ lại lệ khôn cầm Giặc tràn xâm chiếm . . . . xôn xao chạy Ðạn réo “đề Pa” vội vã nằm Cầu khẩn Phật trời cho đạn lép Hoặc bay vun vút vượt xa tầm
4/ Hoặc bay vun vút vượt xa tầm Giọt lệ lương dân bớt nhỏ thầm Thành thị rập ràng câu hợp xướng Nông thôn rộn rã giọng hòa ngâm Làng trên hoa kết vầy loan phụng Xóm dưới đèn treo hiệp sắt cầm Trai gái chung lòng xây dựng nước Thuyền xao ngọn sóng vững tay dầm
5/ Tay dầm quyết vững rửa hờn căm Khói lửa mịt mờ mấy chục năm Tết đến cầu tài mua vé số Xuân về đoán vận rút que xăm Xe đò đông khách chen chân đứng Tàu hỏa nhiều toa chọn ghế nằm Quang cảnh cuối năm đều rộn rịp Làm ăn xa mấy cũng về thăm
6/ Làm ăn xa mấy cũng về thăm Hàng hóa chen mua dễ bị lầm Thế giới được bao người chánh đạo Nhân gian còn lắm kẻ tà tâm Vén rèm ngóng bạn sầu khôn dứt Tựa cửa trông con lệ khó cầm Quả phụ cô nhi buồn tủi phận Năm canh sùi sụt khóc âm thầm
7/ Năm canh sùi sụt khóc âm thầm Vắng bóng tình quân mấy cũng tầm Nam tử trổ tài vung kiếm kích Nữ nhi ra sức luyện quyền côn Thương nhà thì phải rành gia lễ Mến nước càng nên thạo quốc âm Nghĩa trọng ân thâm lo báo đáp Xin đừng được cá lại vong sâm (a)
8/ Xuân về hoa nở trên đầu bút Hồi tưởng tình xưa đứng lại nằm Gái đợi thư sinh trao ngọc phiến Trai chờ thục nữ tặng kim trâm Thủy chung trong dạ nguyền như một Hạnh phúc trên đời ước trọn trăm Cảnh cũ hiện về nơi đất mới Người xưa chừ đã vắng hơi tăm
9/ Người xưa chừ đã vắng hơi tăm Ðất mẹ thân thương mãi mãi nằm Mỗi tháng có còn con cháu viếng ? Hàng năm thường được bạn bè thăm ? Quê xưa một khoảnh yên thường trú Xứ lạ muôn trùng khó tái lâm Ði ở nào ai phân phải trái Biết đâu là lỡ, biết đâu lầm
10/ Lầm mà không hận, nghĩa càng thâm Cảm phục tài hoa đất Quảng Nam : Nữ sĩ nổi danh là chị HUỆ Thi nhân co tiếng ấy thầy TRÂM Thơ văn xướng họa lên trang cộng Tác phẩm lưu truyền tính số nhân Ðinh Hợi vẫy đuôi chào Mậu Tý Mấy vần thô thiển mến hồi âm./.
Thân ái chào chi Vệ Tuận (a) sâm = cái nôm để bắt cá. đồng nghĩa với chữ “thuyên” Theo câu tục ngữ “ đắc ngư vong sâm hay la đắc ngư vong thuyên” cũng vậy Nghĩa là “ được cá quên nôm“ Ðông Anh họa: CUỐI NĂM HỌA THƠ BẠN
1 Nghe rằng Mậu Tý tuổi cài trâm Mà nổi như cồn chuyện Bắc Nam Ghềnh đá Quảng Nam chim vượn hót Vườn su Ðà Lạt rắn mai gầm Hòa âm tiếng nhạc cao cao vút Gõ nhịp thanh la xuống xuống trầm Hoa giáp một vòng nay lại Tý Thời gian, bè bạn mãi trong tâm
2 Thời gian, bè bạn mãi trong tâm Một thoáng mưa rơi giọt lệ thầm Những tưởng trai tài yêu gái sắc Nào ngờ kim lệch bỏ hồng tâm Tiền Ðường oan khuất đành im tiếng Vô Tích hờn căm há lặng câm Mang tiếng nòi tình trong thế thái Cần gì khi nắng với khi râm
3 Cần gì khi nắng với khi râm Chiến mã coi khinh vũng nước đầm Soải vó trường sa vang hý lộng Treo trăng lưng ngựa vọng hồ cầm Trời cao mây cuốn giăng màn nghỉ Ðất rộng cây xanh trải chiếu nằm Tráng sĩ tung hoành gươm kiếm thép Nhìn trong thiên hạ kẻ ngang tầm
4 Nhìn trong thiên hạ kẻ ngang tầm Từ Hải ngày xưa đã chết thầm Bạc mệnh còn reo lời oán hận Hồng trần chưa dứt nợ trầm ngâm Kiều Nhi nuối tiếc tài Kim Trọng Mặc Tử sao quên tiếng Mộng Cầm Ta thử quay nhìn năm tháng cũ Bao phen nắng dãi lại sương dầm
5 Dầm dãi mùa mưa tuyết lạnh căm Hoa đào quê cũ báo qua năm Bước chân lưu lạc cành cây mục Ánh mắt hoài nghi tấm lá xăm Bão tuyết dập dồn khua chỗ ở Mưa dầm tí tách ướt nơi nằm Cuối năm nhận được bài thơ bạn Nên họa đôi vần để hỏi thăm
6 Nên họa đôi vần để hỏi thăm Gửi về địa chỉ cũ sao lầm Ngày dài đêm ngắn không còn chữ Tháng tận năm cùng chẳng để tâm Những tưởng năm qua lòng đã nản Nào ngờ thơ đến dạ khôn cầm Hồ gươm thăm thẳm mờ sương khói Thê Húc dầm mưa vẳng khóc thầm
7 Thê Húc dầm mưa vẳng khóc thầm Như ai đang rút ruột tơ tầm Năm xưa thiếu nữ ôm trường kiếm Ngày đó thanh niên dượt đoản côn Kháng chiến toàn dân vì cách mạng Hy sinh cá thể hẹn tri âm Tình yêu thời trẻ đem cho hết Ðâu tiếc gì nhau ngọn lá sâm
8 Ðâu tiếc gì nhau ngọn lá sâm Ðời trai chỉ đứng chớ không nằm Ðông Anh đành vậy đầu không nón Sài Chủ quay về tuổi giắt trâm Tình vẫn còn đây hồi mấy chục Thơ như trước đó đến hàng trăm Thơ người mỗi lúc càng thêm lớn Ai dám theo người kiếm tiếng tăm
9 Ai dám theo người kiếm tiếng tăm Nằm đâu thì cũng tiếng là nằm Nhỏ nhoi chẳng kể ai cần tới Lớn lối không màng kẻ hỏi thăm Ðiển tích theo chân thày Mạnh Tử Danh hài bén gót bác Tùng Lâm Họa thơ rồi cũng như mang họa Biết đấy mà sao vẫn cứ lầm
10 Lầm mãi cho nên mặc áo thâm Lênh đênh suốt từ Bắc vào Nam Bước chân khiêm nhượng như chân tóc Ngón cái vật vờ hóa cái trâm Một giấc xa quê, ngàn giấc điệp Ngàn thành cố quận, một thành nhân Khi vui cố viết vài ba khúc Gửi bạn làng thơ. Ráng thẩm âm!
Xin lưu ý: Là một diễn
đàn tự do, trasonthidan.com không chịu trách nhiệm về nội dung của những ý kiến
đóng góp từ độc giả. Những ý kiến đóng góp có những lời
lẽ không hay sẽ bị BBT xoá và
khoá IP vĩnh viễn. (khi bị
khoá IP bạn sẽ không thể vô được trasonthidan.com
nữa.)