"Em từ lục bát bước ra" * Bước đi đâu cũng như là... đứng yên ..... Buồn không ai để bắt đền Thì thôi đứng nép mái hiên nhìn trời
Mây bay thấp, đã mưa rồi Nghĩ thương Lục Bát không rời châu thân Mở câu sáu chữ ân cần Khép câu tám chữ thấy gần mà xa! Ai bày bậu muốn bỏ ta Có nghe đau đớn thịt da bao giờ? Ai bày đêm ngủ không mơ Ðể nghe vầng trán nhăn tờ Hoa Tiên! Leo lên cây bưởi mà chuyền Giống như chim sẻ, chắc duyên vô cùng?
Hỡi ơi cây bưởi cây bòng Cây Tầm Xuân nữa, ai lòng tương tư? Tay tôi hứng mấy giọt mưa Gội câu Lục Bát, ai chờ ngâm nga? "Em từ Lục Bát bước ra" Dẫu bên hiên đứng... coi là xa xăm! Coi là em đã biệt tăm Trải thơ Lục Bát, anh nằm ngủ đi!
Một mai mai một còn gì? Còn thơ Lục Bát, ta thì còn nhau!
(*) thi sĩ Luân Hoán kêu huệ thu viết tiếp vài câu sau câu: Em từ lục bát bước ra LH Huệ Thu
Ngọc Bích họa " Em từ lục bát bước ra" Ta từ lìa cửa lià nhà chưa yên ..... Sơn hà ,xã tắc miếu đền Từ đi lòng há nguôi quên hỡi trời !
Đã là mấy chục năm rồi Bây giờ từ chốn quê người, thương thân Lòng quê vẫn nỗi ân cần Hương đồng cỏ nội vẫn gần chẳng xa
Câu thơ lục bát và ta À ơi ! tiếng vọng vang xa thuở giờ Vẫn nghe trong những giấc mơ Hồn quê lãng đãng vào bờ cõi tiên
Cánh chim lìa tổ bay chuyền Cánh bay liền cánh cõi duyên hòa cùng Quyện mùi hoa bưởi hoa bòng Thơm hương lục bát hoa lòng riêng tư
Ngoài hiên lất phất tuôn mưa Câu thơ lục bát gió đưa sau nhà " Em từ lục bát bước ra" Thấy như gần gũi quê nhà xa xăm
Từ ta đi tưởng biệt tăm Theo ta lục bát tần ngần bước đi
Hỏi ta còn giữ được gì? _ Tròn câu lục bát ắt thì còn nhau
Mây Tần theo gió về đâu? Ngâm câu lục bát lòng sầu nhớ quê..
Ngọc Bích
Dương Quân cảm tác nhân khi đọc thơ " EM TỪ LỤC BÁT BƯỚC RA " của Huệ Thu
Kể Từ Thơ lục Bát
Em từ lục bát về đâu Thuở òa triếng khóc ban đầu sơ sinh Mẹ ru em, giấc yên bình Em no bầu sữa vươn mình lớn lên.
Em từ làm bạn bút nghiên Chép câu lục bát thương miền ca dao Ngâm lời bạc mệnh Thúy Kiều Đọc trang Nguyễn Bính ít nhiều tương tư.
Em từ tuổi mộng làm thơ Ghép vần lục bát đợi chờ tình nhân Áo em trinh tiết trắng ngần Mắt em ướt cả đường trần ta qua.
Ta từ chán cảnh phồn hoa Nhớ câu lục bát nhạt nhòa giấc xưa Ta đi khắp nẻo sông hồ Điệu thơ ngày cũ ngẩn ngơ héo tàn.
Kể từ lục bát ly tan Đôi bờ xa cách võ vàng nỗi đau Mượn câu sáu chữ gối đầu Ôm câu tám chữ chờ nhau một đời.
Hết rồi một kiếp rong chơi Chút tình còn đọng trong lời thơ ta Lạy trời cho ánh sao sa Em từ lục bát bước ra dịu hiền.
Xin lưu ý: Là một diễn
đàn tự do, trasonthidan.com không chịu trách nhiệm về nội dung của những ý kiến
đóng góp từ độc giả. Những ý kiến đóng góp có những lời
lẽ không hay sẽ bị BBT xoá và
khoá IP vĩnh viễn. (khi bị
khoá IP bạn sẽ không thể vô được trasonthidan.com
nữa.)