Trôi Xuôi Dòng Ðời của Lam Vân được các bạn sau đây họa lại : Nguyễn Gia Linh, Nguyên Hà, Nguyên Trần, Cao Thi ếu Lang, Mỹ Linh, Minh Hồ Đào, Bùi Tiến, Minh Hồ, Mẫn Hồ và Đông Hương ........
Trôi Xuôi Dòng Ðời Ngày tháng cũ phai mờ trong ký ức Chuyện xa xưa khơi lại chỉ thêm buồn Nhớ làm chi mắt ướt đẵm lệ tuôn Thời hoa mộng vùi sâu vào dĩ vãng
Tưởng thời gian lắng chìm vào quên lãng Dáng hương xưa thoáng nhẹ ẩn hiện về Dẫu biết rằng lòng lịm tắt đam mê Tâm tư vẫn luyến thương người yêu dấu
Dòng đời trôi hững hờ ai hiểu thấu ! Cách biệt nhau ngàn hải lý dặm trường Bến bờ chia vạn nẻo sóng trùng dương Mong chi nữa , còn chăng ngày tương ngộ !
Mấy vần thơ nỗi niềm riêng thố lộ Khung trời mơ, mộng ái mãi ươm mầm Bao nhiêu năm viễn xứ sống âm thầm Nuôi hy vọng buổi tàn thu bóng xế
Đường muôn nẻo có ghi vào ký ức Cũng chỉ là gợi lại lúc u buồn Tiễn người đi dù lệ có rơi tuôn Không diễn lại vở tuồng thời dĩ vãng
Cố quên đi cả một thời phí lãng Chuyện nồng say hình bóng thoáng quay về Thôi hết rồi những giây phút đê mê Có nhớ lại chẳng mong tìm được dấu
Hồi tưởng lại cả một trời thẫm thấu Nhớ về nhau từng chiếc lá sân trường Để bây giờ xa cách mấy đại dương Gìn giữ đó có mong gì tao ngộ
Tóc đã bạc, mắt mờ theo phi lộ Chân trời xưa còn ngỡ chuyện ươm mầm Bao nhiêu ngày trong bóng tối âm thầm Tôi ôn lại những lỗi lầm xưa cũ
Nguyễn Gia Linh Tình vào nơi xứ lạ (Họa lại bài "Trôi xuôi dòng đời" của TH Lam Vân"
Bóng thời gian xóa nhòa trong ký ức Trải tình đời biết bao nỗi u buồn Nhắc chuyện xưa thêm vương vấn sầu tuôn Tuổi mộng mơ đã đi vào dĩ vãng .
Tình mãi đẹp, vẫn nhớ hoài đâu lãng Tiếc thương chi, mơ ước chẳng quay về ! Đêm chập chờn mộng tưởng giữa cơn mê Trang nhật ký, yêu thương còn ghi dấu .
Vai kề vai, những chiều ai có thấu Phút đợi chờ qua những buổi tan trường Môi hé cười, mắt sáng tựa vừng dương Càng lưu luyến chuổi ngày xanh hạnh ngộ .
Và giờ đây - dẫu thênh thang đại lộ Vẫn nhớ về ngõ hẹp lúc nẫy mầm Lòng bồi hồi khuya vắng tiếng thì thầm Nơi xứ lạ - Đông lạnh lùng tàn xế !
Nguyên Hà Hoa chiều Hoa sim tím em cài nghiêng mái tóc Nước hồ thu đong lại đôi mắt buồn Gom thương nhớ gối mộng mạch sầu tuôn Ai xui khiến hai ta cùng một xóm
Hàng me xưa anh nép mình bên gốc Lén nhìn em áo trắng tan trường về Rồi thấy lòng xao xuyến nỗi đam mê Và từ đó anh trở thành thi sĩ
Tình một chiều trôi theo mây buốt giá Góp ý thơ anh vỗ giấc miên trường Dòng sông nào cũng nước đổ đại dương Nhưng tương tư vẫn trong tim bàng bạc
Có ngờ đâu khi hoàng hôn vừa xuống Hoa yêu thương bỗng kết tụ nẩy mầm Trong bóng đêm thoảng tiếng ai thì thầm “ Mình yêu nhau suốt cuối đời em nhé!”
Toronto Feb. 23, 2009 Nguyên Trần LỠ MỐI DUYÊN XƯA
Bao kỷ niệm hiện ra khi hồi ức Khiến lòng ta thốn thức quá đau buồn Khó ngăn cầm giọt lệ phải trào tuôn Dù chuyện cũ đã chìm sâu dĩ vãng
Nhớ nhung mãi như những chiều bãng lãng Mộng tưởng xua đón bóng dáng ai về Đắm hồn sâu vào những phút đê mê Hình ảnh cũ tâm tư còn lưu dấu
Trong cuộc đời có mấy ai hiểu thấu Thú đau thương yêu dấu cảnh đoạn trường Phải chia tay cách mặt mấy trùng dương Chôn vùi hẳn mối tơ duyên tri ngộ
Mượn lời thơ trãi tâm tình bộc lộ Khối tương tư ôm ấp trổ nẩy mầm Bao lâu nay sống gượng lấp âm thầm Nơi viễn xứ tháng , năm trong tuổi xế
Cao Thiếu Lang
Kỷ niệm
Đã xa rồi tháng ngày xưa năm cũ Tay trong tay đâu biết những chuyện buồn Kỷ niệm nào theo tiềm thức dần tuôn Trang đời tưởng như ngược dòng dĩ vãng
Ai có biết bóng hình nào xao lãng Trong tâm tư bối rối bỗng quay về Những hẹn hò êm ả lẫn say mê Con đường ấy chân bước đều in dấu
Giựt mình giữa cơn mơ tim có thấu ? Nỗi niềm riêng có chôn kín miên trường ? Kỷ niệm này vất vưởng dưới hàng dương Nơi chôn giữ hai tâm hồn rất ngộ ! Có phải mượn dòng thơ mà tiết lộ Cõi trời xưa ươm hương trổ muôn mầm Dáng ngẫn ngơ đơn lẽ bước chân thầm Đang sống lại giữa chặng đường bóng xế !
Mỹ Linh 24/02/2009 Tiếng giọt mưa thu Tiếng mưa rơi còn in trong ký ức Như cuộc đời sinh vào tháng thu buồn Ngày tháng xưa mắt không dứt lệ tuôn Phút ly biệt chưa nhạt nhòa dĩ vãng
Nơi xứ người chẳng bao giờ sao lãng Đường quê hương mong mỏi bước quay về Dù chung quanh tràn ngập những say mê Đâu thay thế được niềm đau chôn dấu
Tiếng giọt mưa thu tí tách trên lộ Như tiếng lòng đang chờ đợi nẩy mầm Hạt ước mơ gieo hy vọng âm thầm Sẽ có ngày đoàn tụ dù tuổi xế
Minh Hồ Đào 240209 Trôi Vào Dĩ Vãng Nhớ làm chi cho lòng thêm uẩn ức Nhắc làm chi cho dạ nẫu thêm buồn Khóc làm chi thêm đẫm lệ sầu tuôn Buông kỷ niệm cho trôi vào quá vãng
Bao nhiêu năm sống cuộc đời phiêu lãng Bước chân đi ai có hẹn ngày về Những chiều tà trong ngầy ngật như mê Níu mây bạc đem tâm tình cất dấu
Hỏi thét lớn trời cao nghe có thấu Tỏ cùng ai ai hiểu nỗi đoạn trường Dù bây giờ cách trở mấy trùng dương Âm thầm mãi giữ mối duyên tao ngộ
Mượn vần thơ chút tâm tình thổ lộ Mong xuân sang nẩy lộc với sinh mầm Nắng vàng tươi soi ấm chốn riêng thầm Không còn cảnh u hoài khi bóng xế
Bùi Tiến
Muôn hoa cười nở
Thuở thơ ấu chưa nhòa trong ký ức Thường xuyên làm mẹ cha lo buồn Bị những trận đòn đau nước mắt tuôn Thời gian đó trôi vào dòng dĩ vãng
Mong tâm nguyện được cao xanh rõ thấu Bờ chia ly lúc nào vỡ, hết đoạn trường Màn sương mù tan rạng ánh thái dương Muôn trùng hoa cười nở lần tao ngộ
Phố phường đầy bước chân trên mặt lộ Tiếng đàn ca tăng nhựa sống nảy mầm Vùi lấp hố sầu thăm thẳm âm thầm Mấy mươi năm dật dờ trong nắng xế
Minh Hồ 240209
MỘT ĐỜI TÌM NHAU
Chuyện tình mình sao lại lắm hồi ức Để tim ta mang nặng những u buồn. Hôm chia tay trăn trở mạch sầu tuôn Làm sao quên lệ rơi chiều nắng vãn...
Từ dạo ấy theo dòng đời phiêu lãng Sống tha phương tôi lạc bước quay về. Bóng hình em, trót một thuở si mê, Đi mất biệt mãi tìm không ra dấu.
Nhớ thương em, hỡi Trời cao có thấu Nỗi chờ mong qua những tháng năm trường Cứ ngỡ rằng mình cách trở âm dương Thôi vọng tưởng một duyên tình hạnh ngộ ?
Hoài niệm xưa chưa một lần tỏ lộ Khi hạt nhớ vờ quên, chẳng xanh mầm Đợi sợi thương giục giã, khẻ nói thầm: “Vẫn chờ nhau dẫu hoa tàn nguyệt xế...!”
Nơi đất khách bao vần thơ ký ức Để quên đi thách thức biệt ly buồn Nói quên càng nhớ tựa gió ngàn tuông Đã qua rồi muôn trang thời dĩ vãng
Bóng thời gian im lìm vào mây lãng Con đường mòn đã mất hẵn phương về Sau núi đồi nhìn mờ mịt cơn mê Muốn xoá tan bao nhiêu khê lộng dấu
Mây cứ trôi chiều buông buồn thấm thấu Cố mà quên trời thương nhớ dặm trường Thời còn lạinghe song cuộn trùng dương Nơi đất khách mong tình thương hội ngộ
Nỗi niềm riêng đem nguồn thơ thố lộ Để đời mình tâm nhẹ gở mống mầm Xa quê hương dạ âm ỉ thì thầm Tôi ước ao an trầm vui ngày tháng
Đặng Xuân Linh THỜI GIAN MỜ XOÁ ***
Năm tháng đã phai phôi dần ký ức Em xin anh đừng nhắc chuyện tình buồn Khổ anh và lệ em cứ rơi tuôn Cho mơ ước ngủ yên trong dĩ vãng
Em chỉ mong vùi đầu vào quên lãng Để đừng mong hương sắc cũ hiện về Còn đâu anh ? ánh mắt thời đam mê Tim em lạnh vì xa người yêu dấu
Em chỉ xin một lần anh hiểu thấu Cuộc đời em nay là cả đoạn trường Em sang ngang, cách trở một đại dương Khóc từ giã ,biết không ngày tương ngộ
Lá thư cuối anh cầm làm phí lộ Đủ anh mua hạt nhớ để gieo mầm Cho đêm đêm em còn được gọi thầm Tên anh mãi đến hương tàn sắc xế .
Xin lưu ý: Là một diễn
đàn tự do, trasonthidan.com không chịu trách nhiệm về nội dung của những ý kiến
đóng góp từ độc giả. Những ý kiến đóng góp có những lời
lẽ không hay sẽ bị BBT xoá và
khoá IP vĩnh viễn. (khi bị
khoá IP bạn sẽ không thể vô được trasonthidan.com
nữa.)