|
1. Sơn Nữ / Mộng Tình Sơn Nữ
Sơn Nữ
Ai thấp thoáng bên đồi thông thanh vắng, Chiếc gùi nâu mang trĩu nặng đôi vai. Dốc nghiêng nghiêng, rắn rỏi bước chân dài, ...... Em, sơn nữ hây hây đôi má đỏ.
Tóc buông xõa khẽ tung bay trước gió, Miệng cười vui, đôi mắt cứ mơ màng, Em dịu dàng, huyền ảo chốn đồi hoang, Lòng lữ khách mãi rộn ràng xao xuyến.
Nghe lảnh lót tiếng chim rừng cất tiếng, Suối reo vui những nốt nhạc mơ hồ, Em mĩm cười hòa điệu những vần thơ, Làm chị gió cũng ngẩn ngơ quên thổi.
Em chậm rãi ngồi rửa chân bên suối, Nước trong veo tràn qua sỏi nô đùa, Đá mịn màng màu rêu tựa nhung tơ, Đàn cá nhỏ khẽ lượn lờ trêu cợt...
Trời dần khuất, chói chang màu đỏ rực, Nắng chiều buông chùm tơ rất mượt mà, Em mang gùi bước vội phía trời xa, Gió se lạnh, bóng nhạt nhòa hư ảo...
Minh Tâm
Mộng Tình Sơn Nữ
Từng nhịp bước chân không, đồi hoang vắng Bóng dáng nàng Sơn Nữ nặng oằn vai Suối quanh co uốn khúc dặm đường dài Bầy Tiên Nữ ngây ngô môi thắm đỏ .
Bờ lau xanh chập chờn nghiêng đón gió Dòng nước trong dáng Sơn Nữ mơ màng Đôi vai trần... ngập suối mộng rừng hoang Làn tóc rối bên nụ cười lưu luyến !..
Sơn Nữ ơi ! con chim rừng vang tiếng Nắng chiều tà soi bóng nước sông hồ Nụ cười xinh - hẹn ước vạn lời thơ... Ôi diễm tuyệt tiếng cồng vang ... ai thổi ?
Trên dốc đá, Em ngồi bên bờ suối Đang soi mình bóng nước mãi vui đùa Lòng bâng khuâng lữ khách rối như tơ Hồn say đắm, vừng trăng mờ giễu cợt ...
Chiều chưa tắt, mà trăng đà rừng rực Sơn Nữ ơi ! khoan vội bước kẻo mà Gùi mang nặng, đèo vắng, vượt đường xa Càng tưởng nhớ, dẫu bóng hình mộng ảo !..
Nguyên Hà - Xin Họa lại bài thơ SƠN NỮ của Thi Hữu Minh Tâm
2010-06-15 23:48:39
|