|
1. Xướng Hoạ của nhóm Trà Sơn ĐàLạt (I)
 |
|
Lời Thưa : đây là tập thơ Xướng Họa của vài bạn trong nhóm Trà Sơn Đà Lạt và các thi hữu......... Các bác Cam Lĩnh , Đồng Nguyên đã ra đi , nay lại đến Bác Việt Trang , huệ thu kính chuyển các bài Xướng Họa mà huệ thu còn giữ được đến các bạn thơ đọc lại để nhớ....
thân kính
&&&&
Hè Đà Lạt
Mưa đêm lại chuyển sang ngày Như thế là hè đã tới đây Hồ nước đục ngầu mờ bóng liễu Rừng thông xanh ngắt đọng màu mây Lạnh lùng ao cá, sen không nở Mờ mịt bầu trời chim vắng bay Tựa cửa nhìn ra ngoài nhỏ giọt Mà lòng thấm ướt có ai hay ?
Cam Lĩnh
TVL họa
Đà lạt mưa đêm kéo cả ngày Mưa trời mong sớt nửa cho đây Quê người tháng Hạ tìm đâu gió Cố quận cơn hè cứ nghịt mây Lạnh ở lòng tôi không tuyết đọng Đau trong tim bác chẳng sầu bay Tự nhiên hiểu được đời lưu lạc Gợi ý thơ buồn nghĩ cũng hay .
Trần Vấn Lệ
Huệ thu họa :
Nắng cứ như nung, nắng suốt ngày Mùa hè đã thấy trở về đây Bạc phơ đất rộng ba lùm cỏ Trắng xóa trời cao một sắc mây Sẩm tối nhẹ nhàng cơn gió thổi Về chiều mỏi mệt cánh chim bay Tưởng như Đà Lạt là tiên cảnh, Mà cũng oi nồng thế mới hay !
Huệ Thu
Bên Phố Một Mình
Như chong ngọn nến giữa ban ngày Bạn cũ soi tìm chẳng thấy ai Vẫn áng mây buồn trôi trước mắt Và làn gió lạnh lướt bờ vai Đìu hiu phố nhỏ ngùi tâm sự Hun hút đường xa nặng cảm hoài Càng nhớ càng thương càng mộng ước Bình minh nào rộn nhạc thiên thai .
Việt Trang
Cam Lĩnh họa
Buồn chân đi dạo giữa ban ngày Ta với mình ta, ai với ai ? Xe ngựa rộn ràng xuôi ngược lối Phố phường đông đúc lấn chen vai Lạnh lùng gió cợt sầu ly hận Man mác mây giăng mối cảm hoài Quay gót trở về con ngõ hẹp Sương chiều xuống nặng vẫn khoan thai .
Cam Lĩnh
Viếng Mộ Người xưa
Rừng vắng đồi hoang cỏ dãi dầu Lặng nhìn nấm mộ nghĩ đâu đâu Làn môi thắm nở bên bờ liễu Mái tóc huyền buông trước gió Thu Thương kẻ tình chung vui mấy thuở Nhắc người mệnh yểu nhớ hai câu : “Mỹ nhân tự cổ như danh tướng Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu”
Cam Lĩnh
HT kính họa
Nấm mộ người xưa cỏ dãi dầu Mặt hoa da phấn có còn đâu ! Tưng bừng dưới đất loài hoa dại Hiu hắt bên trời ngọn gió Thu Sẵn bút thử đề năm bảy vận Tiện đây cũng viết một vài câu “Mỹ nhân có khác gì danh tướng Chẳng hẹn nhân gian đến bạc đầu”
Huệ Thu
Thăm Lại Đồi Xưa
Thăm lại đồi xưa nhạt nắng chiều Ngỡ ngàng lẽ bước giữa hoang liêu Đường hoa gió lặng mây hờ hững Hồ mộng trăng chìm sóng hắt hiu Cạnh gốc thông già ôn chuyện cũ Ven bờ cỏ dại vọng tình yêu Xa mơ nghe có bàn tay vẫy Mường tượng trong tim một dáng kiều
Việt Trang
Cam Lĩnh họa
Nắng rải đồi xưa nhớ những chiều Cùng ai hò hẹn giữa cô liêu Trong veo hồ nước mây hờ hững Xanh ngắt ngàn thông gió hắt hiu Muôn thuở quyết tròn lời hẹn ước Trăm năm chẳng phụ nghĩa người yêu BHấng đâu tan vỡ tình đôi mãnh Vó ngựa chàng Kim dõi mãi Kiều
Cam Lĩnh
HT họa
Thăm lại đồi xưa một buổi chiều Chẳng làm sao cả cũng cô liêu Chùm mây bạc cũ trôi hờ hững Tiếng lá thông già thổi hắt hiu Bên cạnh tưởng không người bạn thiết Thoáng xa như có bóng người yêu “Đông phong bất dữ chu lan tiếu Đồng tước xuân thâm tỏa nhị Kiều” *
* Thơ Đỗ Mục
Huệ Thu
Bài Thơ Chót Cuối Năm Gửi Việt Trang
Tiễn người, người có dặn câu ni Xướng họa thôi mình hãy hoãn đi Một hội văn chương đành tạm rứa Trăm năm thân thế hóa hoài ri Vần xoay quả đất nào đâu nghỉ Cảm hứng nguồn thơ lại định kỳ Thì cũng chiều lòng nghiên bút xếp Còn non , còn nước hẳn còn khi
Cam Lĩnh Xuân Vắng Bạn
Nhớ lắm người ơi ! Mấy bữa ni Chờ cho Xuân tới đợi Xuân đi Rã rời pháo nổ sao buồn lạ Lạc lõng câu cười lại chán ri Hoàng cúc đâu nguôi tình cựu niệm Hồng mai chưa đượm nỗi phân kỳ Qua năm ta hẹn nhau tương ngộ Gần gũi tâm đồng cũng lắm khi
Việt Trang
HT họa
Cũng muốn che tai , thiếu mũ ni Đường kia đã vạch lại cùng đi. Không xin chẳng lẽ người ta rứa , Có lụy đâu, mình lại cứ ri ? Gió bụi lại còn mong đại ẩn Phồn hoa sao cứ tới kinh kỳ Thơ không khất để lần sau viết Nói để làm chi, viết một khi .
Huệ Thu
Tới Thăm Bạn Mà Bạn Vắng Nhà
Hẹn mãi hôm nay mới tới nhà Người đi mình lại đứng lân la Nhạc ca phòng trước nền thi lễ Cười nói hiên sau cảnh thuận hòa Sân củi nắng chiều hương đượm lửa Giàn lan xuân muộn lá chen hoa Gió rừng như dục chiều đơn chiếc Nẻo lạnh ra về ta với ta
Cam Lĩnh
Vắng Nhà Bạn Đến Thăm
Bạn đến thăm mình chợt vắng nhà Khi về, lòng trống trải bao la Vẳng nghe tiếng nói tình thân thiết Còn thấy dòng thơ ý hợp hòa Người mãi trầm tư bên thảo trạch Kẻ đang lãng đãng giữa phồn hoa Nào hay nhân thế đời trăm ngả Quả đất tròn ta lại gặp ta
Việt Trang
HT họa
Gì hơn nhớ nước với thương nhà Ngày trước Tây Thi xóm Trữ La Hà Nội nghĩ thương chùa Trấn Quốc Sài Gòn lại nhớ xóm Bình Hòa Lâm Viên dịp Tết lên trường cũ Đà Lạt ngày Xuân viếng chợ hoa Hai chữ Quê Hương không thể tả Mai về ta lại hẹn cùng ta
Huệ Thu
Đêm Nằm Không Ngủ
Lòng nặng trần duyên giấc khó an Song thưa bóng nguyệt dọi mơ màng Ngọn đèn trước án khi mờ tỏ Tiếng mõ bên chùa lúc nhặt khoan Buồn khách quá quan đầu chớm bạc Thương ai ôm gối mộng kê vàng Thức lâu mới biết đêm dài nhỉ Gà điểm canh tàn tiếng gáy vang
Cam Lĩnh
VT họa
Và đêm tìm giấc mộng bình an Như đợi người yêu đến muộn màng Xao xuyến hàng cây làng gió chạy Mơ hồ mái lá giọt sương khoan Bước chân lữ thứ còn vô định Câu chuyện hồi hương quá võ vàng Canh lạnh từng căn chăn chiếu lạnh Đêm tàn theo nhạc dế buồn vang
Việt Trang
HT họa
Không ham danh lợi, thích bình an Quyền có mong đâu, chức chẳng màng Lời nói dáng ngồi thường nhẹ nhẹ khi đi lúc tới cứ khoan khoan Sớm đau tối yếu đời sao bạc ! Ngủ khỏe ăn ngon mới thực vàng Tiệc rượu Trần Vương bao sảng khoái * Danh truyền nhậu thế tiếng còn vang
* Trần Vương con Tào Tháo
Huệ Thu
Bây Giờ Đà Lạt
Bây giờ Đà Lạt chửa vào Xuân Không bão nhưng mưa mãi chẳng dừng Thác nước đổ nhào dòng cuộn cuộn Rừng thông đứng lặng lá rưng rưng Mặt hồ sóng gợn mờ gương thủy Ánh nguyệt mây lùa nhạt vẻ ngân Nắng cũng đôi khi đùa trước ngõ Mà nào sưởi được tấm lòng băng .
Cam Lĩnh 08 90
HT họa
Chưa tới mùa Xuân, đã thấy Xuân Thời gian thấm thoát có đâu dừng Câu thơ tái hợp cơn cười phá Khúc hát phân ly giọt lệ rưng Chiều nọ gió còn bay trước cửa Đêm nay trăng có sáng dòng ngân Đoạn trường lại nhớ câu thơ cổ : “Lối ngựa ai về mấy dặm băng” *
* Kiều Nguyễn Du
Huệ Thu
Tình Mang Nỗi Nhớ * Kính tặng nữ sĩ Huệ Thu (Khi đọc xong tập thơ Sương Chiều Thu Đọng)
Sương chiều Thu Đọng kín hoàng hôn Lấp lánh sao đêm đẹp cõi hồn Thuyền lạnh xuôi dòng trăng dĩ vãng Cảnh sầu in mộng tháng ngày buông Lệ tình chưa hẳn khô đôi mắt Nỗi nhớ nào nguôi ướt đáy lòng Có phải sông xưa vờn kỷ niệm Để đời vương vấn mối tình trong.
Đồng Nguyên Chi Lăng - Đà Lạt, Thu 1992
Huệ Thu họa
Còn có đầu môi những nụ hôn Kẻ đi người lạnh cả tâm hồn Còn yêu lại bảo là không nhớ Đang bắt làm sao lại nỡ buông Bạn hỡi không chừng tha thiết mộng Người ơi có thấy xót xa lòng Giữa đường nếu gặp rồi sao nhỉ Thờ thẫn nhìn nhau cặp mắt trong
Huệ Thu Sunnyvale 1992
Quán Nhỏ Chiều Sương
Quán nhỏ chiều Xuân một tủ gương Một người thấp thoáng dáng thương thương Đổi trao tình nghĩa cùng thiên hạ Góp nhặt an vui với phố phường Mắt sớm nhìn đời qua kính bạc Tóc đang vương gió phớt làn sương Còn non còn đẹp còn ngâm vịnh Mấy vận Đường thi gửi bốn phương
Cam Lĩnh
HT họa
Sáng ra rửa mặt lại soi gương Tâm sự người xưa nghĩ vẫn thương Chắc hẳn thiếu tiền là đã bạc Tuy rằng khác phố vẫn chung phường Làn da mới đó sao nghe sạm Mái tóc vừa đây trót điểm sương Bạn có nhớ ta, ta nhớ lắm Hai người sao lại ở hai phương
Huệ Thu 2000
Đồng Nhân họa
Soi hình trông bóng ở trong gương Héo hắt làn da thấy đáng thương Dẫu có thiếu tiền không thiếu nghĩa Muốn về cùng xóm ở cùng phường Sớm hôm gần gũi vui trò chuyện Tối lửa tắt đèn đỡ gió sương Mãi nhớ người thơ nơi xứ lạnh Mong tìm gặp gỡ cũng vô phương
Đồng Nhân 12-2006
Huệ Thu Họa
Một sớm một mình đứng trước gương Làm sao quên được nỗi niềm thương Ca Li mấy chục năm lưu lạc Ha Nội ba mươi sáu phố phường Đã lắm gian nan nhiều trắc trở Lại bao gió bụi mấy phong sương Ai về ta nhắn câu tâm sự Trời bốn phương lòng chỉ một phương
Huệ Thu , 12 2006
Vịnh tập thơ “Sương chiều thu đọng” của nữ sĩ Huệ Thu
Sương chiều thu đọng giữa hoa tiên Ý đẹp thơ hay vẽ dịu hiền Son phấn nửa đời còn lận đận Hồng nhan một kiếp lắm truân chuyên Tình đầu dang dở sầu ly hận Nghĩa cũ u hoài khổ nỗi riêng Tạo hóa ghen chi người thục nữ Để thu sương đọng lắm ưu phiền
Đồng Nhân 12-2006
Huệ Thu họa
Người rằng Đà Lạt cảnh thần tiên Rừng trúc lâm xưa có thất hiền Đã biết tài năng nhiều lận đận Đành hay má phấn lắm truân chuyên Sương Chiều Thu Đọng đòi cơn nhớ Giấy trắng tình xưa một nỗi riêng Đa tạ tri âm thăm hỏi đến Từ nay mong rũ sạch ưu phiền
Huệ Thu
Thương Nhớ Mẹ Hiền Xin thành thật chia buồn cùng Lan Hinh
Được tin Mẹ mất tưởng là mơ Đũa rớt lòng đau ngó sững sờ Xa Mẹ biết đâu là mất Mẹ Nghĩ thơ buồn quá chẳng còn thơ Khi về Đà Lạt trăng vừa tỏ Lúc đến Duy Tân lệ đã mờ Con biết làm sao tìm lại Mẹ Giữa đời chân lạc bước bơ vơ
Huệ Thu , San Jose, 09 30 1999
Cam Lĩnh họa
Thấy người vẫn khỏe những đêm mơ Ai tín đưa sang bỗng sững sờ Mẹ vội về rồi vui cửa Phật Con còn ở lại xót hồn thơ Trăm năm ngắn nhỉ! Đời âu tạm Chín chữ buồn ôi! Lệ đẫm mờ Các cháu bên này thường đến tối Nhắc hoài nhớ Nội – tủi – bơ vơ
Cam Lĩnh Nashville, ngày 8 tháng 10 1999
Ai Vãn Từ huyên
Đồng ước minh niên, thiên kỷ Xuân, Tề quy hiến thọ bái song thân. Hốt kinh bảo vụ trầm bi nhật, Không ngưỡng từ nhan hướng bạch vân. Thốn thảo do tùy du tử ý, Thống hoài vị báo bộ ô tâm. Mỗi vi khách địa, tư gia lý Lệ kiến huyên nghi, mộng nhập tần.
Lan Hinh San Jose, 10 08 1999
Dịch Thơ I
Thương Nhớ Mẹ Hiền
Xuân tới hẹn thiên niên kỷ mới Trở về bái thọ Mẹ cùng Cha Hỡi ơi! Vụ Nữ rơi ngày thảm Mờ mịt mây bay nhớ mẹ già Tấc cỏ còn theo du tử buộc Mớm mồi thẹn với bộ ô xưa Mỗi ngoài đất khách thương quê cũ Ràn rụa đau cho giấc mộng thừa
Huệ Thu
Bài Dịch II
Lòng nhủ với lòng! Năm mới sang Về thăm Đà Lạt, bái song thân Hỡi ơi! Chợt một vì sao rụng Là thấy! Mẹ kìa mây trắng giăng Tấc cỏ, đây đường con bước tới Mớm mồi, đâu cảnh quạ cho ăn Tha hương gạt lệ vời quê cũ Bóng Mẹ, trời ơi! Mộng đó chăng?
Huệ Thu San Jose, ngày 15 tháng 10 1999
Bài Dịch HTN :
Đã hẹn mùa Xuân thiên kỷ tới Cùng về chúc thọ đấng song thân Rụng rời Vụ Nữ chìm biên địa Khắc khoải từ nhan khuất bạch vân Tấc cỏ còn tùy du tử ý Nỗi mình thêm thẹn bộ ô tâm Mỗi nơi đất khách thương quê mẹ Lệ rỏ canh thâu mộng mấy lần.
Hà Thượng Nhân , San Jose, ngày 16 10 1999
Khóc Mẹ Vì Lan Hinh
Muôn dặm đường xa tin tới nơi Hồi hương . Thân mẫu hỡi ơi thôi Mẹ về tiên cảnh đời thanh thản Con ở trần gian nỗi ngậm ngùi Nhìn ảnh thêm buồn thân lạc bước Dâng nhang càng tủi phận mồ côi Quê người giấc bướm năm canh mộng Bóng má sang thăm, lệ vắn dài.
Cam Lĩnh , Aug. 1999
Bài Họa HT Vì nhận được tin trễ nên xin chia buồn muộn cùng Lan Hinh
Mẹ ở một nơi con một nơi Từ nay thôi thế cũng là thôi Nhớ ơn dưỡng dục lòng đau đớn Nghĩ đức cù lao dạ ngậm ngùi Tuy ở nước người thừa vật chất Vẫn buồn quê cũ cảnh đơn côi Trăm năm cuộc sống âu là mộng Nhớ mẹ canh khuya luống thở dài
Huệ Thu San Jose, đêm 30 tháng 9 năm 1999
Bài Họa II
Như cánh cò bay ... Mẹ đến nơi Đến miền tiên cảnh, thế là thôi! Giang sơn một gánh - Công gầy dựng Tình nghĩa – Muôn năm nhắc ngậm ngùi... Nhang thắp dẫu thơm quê quán cũ Con về mới biết phận con côi! Mẹ ơi! Chín suối đâu là chỗ Con ngả đầu nghe... Mẹ thở dài?
Huệ Thu San Jose, 10 03 1999
Thư Tennessee Gửi Huế ( Kính gửi hai bác Thanh Khê, Quang Vinh, các anh Thùy Bảo, Mạnh Hồ và Nguyệt Đình )
Tôi ở Huê Kỳ bạn Viễn Đông Tôi thương, tôi nhớ, nhớ vô cùng Tháng ngày quạnh quẽ ngùi thân nhạn Trời biển mênh mông bặt cánh hồng Với bóng đôi khi ngồi dã dượi Cùng trăng lắm lúc bước song song Kim Long nhớ hỏi và cho biết Người cũ mình chừ có khá không ?
Cam Lĩnh , Nashville Xuân Kỹ Mão 1999
Hà Thượng Nhân họa
Bạn cuối trời Tây ta cuối Đông Có ai thương nhớ gửi nhau cùng Đã đành tuyết lạnh đôi chân mỏi Thêm tủi sương nhăn mảnh má hồng Những tiếng trống trường vang buổi sáng Xếp thu tuổi nhỏ cất bên song Hóa ra tất cả là hư huyễn Có đấy mà rồi cũng lại không
Hà Thượng Nhân , 1999
Bài Họa
Người ở trời Tây, người ở Đông Giọt sương rơi cũng thấy vô cùng! Huống chi là tuyết xua bầy nhạn Đâu đợi gì mưa rã đóa hồng! Hun hút hỡi ơi nhà cuối phố Mỏi mòn thương lắm liễu bên song Ba trăm năm cũ, bao giờ nhỉ Ôi cõi yên bình, có hóa không?
Huệ Thu Thung Lũng Hoa Vàng Xuân Kỷ Mão 1999
Sài Môn Chủ Nhân Họa
Người nhắc làm gì chuyện biển Đông Bạn đau ta cũng thấy đau cùng Ngậm ngùi biết mấy tình quê mẹ Toàn vẹn làm sao mảnh má hồng Lối cũ nhớ ai buồn dưới phố Chiều xưa thương kẻ đứng bên song Tưởng tàn cuộc chiến, tàn chưa nhỉ, Mà chuyện hòa bình thật có không?
Sài Môn Chủ Nhân 2000
Tự Cảm
Tựa cửa không yên, lặng lẽ ngồi Gió lùa hơi lạnh thoáng mây trôi... Quê nhà diệu vợi bao thương nhớ Cuộc sống già nua nửa khóc cười Bạn cứ dần đi người mỗi ngả M ình sao mãi ở cảnh đôi nơi Câu thơ lòng trải trên trang giấy Tưởng đọc làm khuây hóa ngậm ngùi !
Cam Lĩnh, Đà Lạt 1990 * Bài Họa
Ai nhỉ quê hương thấp thỏm ngồi Nhìn đời buồn mãi áng mây trôi ! Nước đi chẳng cạn niềm mong nhớ Non đứng nào nghe tiếng khóc cười ! Đã biết đường chia muôn vạn nẻo Vẫn ngờ nhạn lạc một đôi nơi... Lòng mà trải được ra trang giấy Chắc sẽ khô thôi phút ngậm ngùi ?
Huệ Thu , Sunnyvale California
Trần Vấn Lệ họa
Không thể nằm yên. Thức dậy. Ngồi Nhìn sương ngoài cửa. Gió bay. Trôi Dế kêu thảm thiết ngờ ma khóc Lá đập lao xao tưởng quỷ cười No?i nhớ niềm mong từ mấy thuở Đầu sông cuối biển va?n đôi nơi ! Dầu vơi bấc lụn đêm chưa hết Còn mảnh trăng treo đủ ngậm ngùi...
Trần Vấn Lệ , Los angeles U S A
Hòn Vọng Phu
Chàng đi biệt tích tự bao giờ Tay ẵm con thơ ngóng biển, chờ ! Thấp thoáng cánh buồm xa sóng cả Lạnh lùng bóng nhạn giữa trời mơ... Tóc thề buông xõa mây vương núi Lụy nhớ tràn lan nước vỡ bờ ! Tháng lại ngày qua đà vạn kỷ Kiên trinh một khối đá còn trơ !
Cam Lĩnh, Đà Lạt * Bài Họa
Nắng mưa dầu dãi đến bao giờ ? Tay bế con thơ maơi đứng chờ Gió thoảng là vèo xao ngọn nước Trăng buồn sao rớt lạc trời mơ Liễu xanh kết tóc soi dòng vắng Đá trắng trơ gan sóng vỡ bờ ! Cánh nhạn tung trời xuôi vạn lý Gương trinh ngàn thuở va?n còn trơ !
Mộng Hoài Nhân, Đà Lạt
Đá Trơ Trơ
Bao giờ ? Ai nhỉ biết bao giờ Ai tạc mẹ con ngọn núi chờ Đời lãng đãng - Đâu là cõi mộng Người ngơ ngác đó giữa trời mơ ! Tóc hay rêu phủ xanh ghềnh nước Hồn ngỡ mây vương trắng bãi bờ... Chớp mắt hỡi ơi đà vạn kỷ Lòng thì chao động, đá trơ trơ !
Huệ Thu, Sunnyvale
Nhìn Ảnh Nhớ Hồ Xuân Hương Đà Lạt
Nước biếc. Trời xanh. Sóng lặng lờ Và mây. Ai vẽ những câu thơ ? Đó, hồ Đà Lạt ngày tươi nắng Nọ, cảnh quê nhà buổi thoáng mưa... Xuân, bốn mùa Xuân hương bát ngát Mộng muôn năm mộng nhớ vô bờ ! Đường xa ngăn cách ngàn quan ải Chợt thấy hình xưa...thương ngẩn ngơ !
Huệ Thu
Bài Họa I
Nước biếc đồi xanh mây lững lờ Đây hồ Đà Lạt một bài thơ Thuyền thong thả lướt ngày hanh mát Sóng bập bùng xao buổi gió mưa Say cảnh khách du vòng dặm liễu Vui câu ngư lão đẫm ven bờ Xa lâu rồi nhỉ giờ trong mộng Vương vấn quê nhà ôi...ngẩn ngơ.
Cam Lĩnh , Nashville, 05-15-96
Bài Họa II Xuân Hương Hồ Mộng
Mây nước lênh đênh chảy lững lờ Xuân Hương hồ mộng mối duyên thơ... Đồi xưa in dấu thời hoa bướm Lối cũ Vương sầu thuở nắng mưa Thông nổi lưng chừng xanh mấy dải Sương buông mù mịt trắng đôi bờ Người đi, kẻ ở, tình giăng lối Mộng , thực, đêm, ngày, nhớ ngẩn ngơ !
Lê Phong Vũ , Montréal 19-07-1996
Bài Họa III
Hồ mộng Xuân Hương sóng lặng lờ Thi nhân bốn biển: kết duyên thơ Đây hồ Đa Thiện phơi sương gió Kia Lũng Tình Yêu gội nắng mưa Than Thở trăng lên vàng lối mộng Cam Ly chiều xuống đẹp vô bờ Khách trần bỗng thấy lòng thanh thản Đà Lạt hữu tình, dạ ngẩn ngơ
Xuân Đài , Đà Lạt 10 11 1996
Bài Họa IV
Hồ gợn lăn tăn nước lững lờ Bóng ai thấp thoáng liễu lơ thơ ? Thì thầm than thở, thông vời gió Nức nở nỉ non, cỏ động mưa Thề nguyện mây giăng trôi lỡ bến Mộng mơ sóng vỗ dạt đôi bờ Gót qua chân lại in hò hẹn Thăm thẳm Xuân Hương nỡ lặng ngơ !
Huy Lưu , Đức Thành tháng 5/20/96
Hỏi Ngã
Hôm qua quên hỏi số nhà Biết rằng em ở ngã ba ngả này Ngả về Đông ngả về Tây Ngả Nam xuống dốc, ngó ngay vô rừng Một mình anh đứng tần ngần Hỏi ai thì ngại mà đừng sao đang Bây giờ hỏi ngã dở dang Tìm không ra ngả vội vàng chi nhau Mây trôi mây cuộn về đâu, Hỏi mây có biết ngả vào nhà em? Chiều nay gió lạnh bên thềm Anh đi hỏi ngã nào em thấu cùng!
Cam Lĩnh
Bài Họa Hỏi Ngã *
Ở quê, chẳng có số nhà Nhớ ai cứ đến ngã ba chỗ này Hỏi đường, hỏi ngả, Đông, Tây Hỏi phương Nam, Bắc, thẳng ngay hướng rừng Bước đi, mỗi bước tần ngần Đường ngang nẻo dọc không đừng cũng đang Một đời mấy ngã dở dang Có duyên bất chợt vội vàng có nhau! Hỏi đường, hỏi ngã, hỏi đâu? Ngã đây, hỏi đó cũng vào anh em Sá chi gió chái mưa thềm Hỏi đâu mà chẳng anh em một nhà!
Huệ Thu
Xuân Cảm
Tám mươi lăm tuổi Tết năm này Qua lễ giao thừa khai bút đây Bạn đã nhiều người về cõi Phật Tôi còn chiếc bóng ở trời Tây Nhà không khách tới, không phôn gọi Vườn có hoa tàn, có lá bay Nguyên Đán lẽ nào ngồi độc ẩm Chào Xuân mở cửa lạnh heo may
Cam Lĩnh đề Năm Quý Mùi - Ngày đầu Xuân
Bài Họa
Nhớ nhau tóc bạc đến giờ này Tuổi tám mươi lăm vẫn ở đây Yêu mãi Việt Nam giờ lụy Mỹ Học hoài Quốc Ngữ lại nhờ Tây Xuân về trước cửa hoa hồng thắm Tuổi trẻ tình xưa vạt áo bay Mong được gặp nhau nâng chén rượu Bể dâu tuy vậy cũng còn may
Hà Thượng Nhân
Huệ Thu Họa
Đã tám mươi lăm chóng thế này Mừng rằng bác vẫn hãy còn đây Bao nhiêu bạn trẻ đà theo Phật Riêng mấy ông già chẳng sợ Tây Người dẫu lưng đau tình vẫn thắm Chim chưa cắt cánh cứ còn bay Cuối năm nhớ Bác thương Đà Lạt Trước cửa, ơ kìa ! Áo mới may .
Huệ Thu , Sài Môn 2003
Mộng Ước Đầu Xuân
Năm mới lại về ! Năm cũ qua ... Chào mừng hạnh phúc đến muôn nhà! Vườn đời dân chủ cây đơm lá Ngọn tháp nhân văn pháo trổ hoa Bốn biển giao lưu không cửa ngõ Năm châu vùi lấp hết can qua Bắc Nam * đôi ngã tình san sẻ Mộng ước cùng nhau sống thuận hòa !
Phong Vũ * xứ giàu và xứ nghèo
Bài Họa
Cũ mới gì rồi cũng sẻ qua Cuối năm ai chẳng nhớ quê nhà Bạn thơ còn chuốc vài ly rượu Đầu bạc thêm vui mấy chậu hoa Chạnh nhớ một thời khoe áo mũ Bỗng thương cả nước rối can qua Chiến tranh đã dứt mà chưa đứt ! Thật khó làm sao một chữ Hòa !
Huệ Thu
Mừng Tuổi Tám Mươi
Mừng bạn tuổi đời đã tám mươi! Bồng bềnh mái tóc tuyết sương rơi Mây trời An Cựu tình lưu luyến Đồi núi Trà Sơn nghĩa thắm tươi Trăng gió một bầu hoa cạnh suối Thi đàn mấy vận rượu kề môi Gia đình đầm ấm quanh bằng hữu Nước Nhược non Bồng ngập nắng vui
Phong Vũ , Quý Mùi 2003
Huệ Thu Họa Còn Thiếu Hai Mươi
Trăm năm còn thiếu đúng hai mươi Nhiều lá non xanh đã rụng rơi Sao túi chẳng đầy tay vẫn trắng Mà thơ lại xác nét càng tươi Tấm hình thuở trước còn xanh tóc Chén rượu ngày nay lại ướt môi Sắp Tết bỗng thương Đà Lạt cũ Chúc nhau Xuân thắm một niềm vui
Huệ Thu
Đông Tha Hương
Hôm qua mưa đổ gió rung cành Hoa tuyết tơi bời tuyết trắng tinh Lá chán mùa Đông rơi la? cha? Chim qua trời lạnh liệng loanh quanh Ngày mong thư bạn dài giăng buổi Đêm nhớ quê nhà trăn trở canh Đà Lạt bao giờ về lại được Thông reo hồ mộng cải vườn xanh.
Cam Lĩnh Nashville , Jan 1996
Xuân Tha Phương
Ôi Xuân đẹp quá, lá trên cành Sương chiếu nắng ngờ ngọc trắng tinh ! Hoa triệu cánh phô hương gió thoảng Vườn hai cổng mở bướm vờn quanh... Ngày không buồn tính bao nhiêu khắc Đêm chẳng cần lo đã mấy canh ! Trời đất tha phương hồng tía rực Quê nhà chợt nhớ cánh đồng xanh...
Huệ Thu San Jose, Mar 1996
Thác Prenn Cảm tác
Nay về thăm lại thác Prenn Đèo dốc quanh có đá gập ghềnh Tiếng suối ì ầm tim giá buốt Rừng thông thổn thức dạ buồn tênh Lối xưa khắc đận duyên không trọn Chốn cũ hằn sâu mộng chẳng bền Đa Lạt, người ơi, giờ trở bước Mối tình dang dở dễ gì quên.
Đàn Linh
Bài Họa Lẽ Nào Quên
Từ xa Đà Lạt nhớ Prenn Lên thác bao phen lại xuống ghềnh Nghĩ tới quê xưa buồn vợi vợi Mà xem cái chết nhẹ tênh tênh Non sông vẫn đó tình đang đậm Bạn hữu còn đây chí vẫn bền Được đọc thơ người lòng khắc khoải Cao Nguyên chốn cũ lẽ nào quên
Huệ Thu
Tâm sự
Tựa bóng hoàng hôn ngã xuống đoài Mà đời mãi gặp nỗi trần ai Đào ao thả cá không còn cá Cuốc đất trồng khoai chẳng có khoai Buôn bán mời chào người ngoảnh mặt Làm thơ đọc tặng kẻ bưng tai ! Riêng lòng vẫn thích nghề thơ phú Sắt muốn nên kim phải cố mài
Đàn Linh
Bài Họa
Ra đi từng trải khắp đông đoài Tri kỷ là ai hỏi những ai Tiền bạc dẫu rằng không túng thiếu Cao lương thêm nhớ vị ngô khoai Chẳng thua thiên hạ chung nòi giống Đâu kém người ta cũng mắt tai Còn chút thi ca làm vốn liếng Bút bi đâu phải tốn công mài
Huệ Thu
Gửi Bạn Xa
Người đã đi rồi, đi tận đâu Buồn ơi xa vắng những canh thâu Kìa rừng “Tình Ái” vương thương nhớ Nọ suối “Cam Ly” chảy mạch sầu Nhìn núi “Ba Cao” cao nỗi nhớ Ngắm hồ “Than Thở” nhớ nguồn đau Người đi xa quá xa xa lắm Có thấy trùng dương sóng bạc đầu
Lê dân ( Đalạt)
Bài Họa
Đà Lạt – Vũng tàu xa mấy đâu Mà lòng quặn thắt mấy đêm thâu Nhớ hồ Than Thờ mênh mang biếc Vọng núi lâm Viên khắc khoải sầu Cầu Đất * chia lìa thêm nỗi tủi Xuân An cách trở vạn niềm đau Bao xuân lỗi hẹn về thăm lại Sương gió pha sương nhuộm mái đầu
Đàn Linh
Bài Họa
Mình ở nơi đây, bạn ở đâu ? Đèn chong sương vắng suốt đêm thâu Sách xem trọn buổi vu vơ nhớ Thơ viết tàn canh lạnh lẽo sầu Bước lỡ lưu vong ngàn nỗi nhớ Lòng riêng ngơ ngẩn một niềm đau Ngày nào trở lại Quê Hương cũ Chắc lẽ người xưa đã bạc đầu
Huệ Thu
Tìm Nửa Vầng Trăng
Từ đó vầng trăng cứ xẻ đôi Em mang một nửa lạc đâu rồi Đường vui thuở ấy thường hai đứa Phố cũ bây giờ chỉ một tôi Lời nguyện vẫn ghi lòng tượng đá Chén thề còn dính vệt son môi Và tôi, với nửa trăng còn lại Soi bóng tìm em bốn hướng trời
Đinh Vũ Ngọc ( Fairfax)
Bài Họa
Dang dở duyên tình mộng lứa đôi Em đi biền biệt mấy thu rồi Đồi dương vắng vẻ đâu hình bạn Bãi biển im lìm vẫn dáng tôi Những thấy đường xưa nhòe khóe mắt Hằng mong chốn cũ đắng vành môi Trăng thề nửa mảnh treo lơ lửng Tựa cánh chim đơn lạc cuối trời
Đàn Linh
Bài Họa Lạc Lõng Một Phương Trời
Dưới trăng ngày ấy bước chung đôi Mới đó mà nay cách biệt rồi Rằng đấy khi không thương mãi bạn Biết xa còn có nhớ gì tôi Hai dòng lệ chảy hình bên ảnh Một tấm gương treo má với môi Đà Lạt hỡi ơi ngày tuổi trẻ Giờ đây lạc lõng mấy phương trời
Huệ Thu , San Jose 2004
Vầng Trăng Ai Xẻ Làm Đôi
Vầng trăng ai xẻ làm đôi Mới đó mà sao cách trở rồi Mùa lạnh gió bay về hướng bạn Tiết Xuân trời đổi đến nơi tôi Giai nhân trước cửa vừa buông lược Thiếu nữ nhà bên đã đỏ môi Mừng vẫn có nhau trong cuộc sống Thi ca ngày tháng đủ vui đời
* mấy năm trước Bác Cam Lĩnh gửi qua bài này kêu HT hoa, bây gio lại nhận dược bài này do anh Thành Lương gủi sang HT lại họa thêm lần nữa San Jose , 11 2006
Bệnh Trung Hữu Cảm
Giường bệnh riêng nằm thân xác ve Nửa thời như tỉnh nửa như mê Đường đời năm tháng đi gần hết Thần chết ngày đêm đứng cạnh kề Quê cũ hết mòn đôi mắt nhớ Tình xưa âu vẹn một câu thề Tám mươi ba tuổi thôi là đủ Sống gửi rồi ra lại thác về
Cam Lĩnh
Bài Họa Tự Tại
Kêu suốt mùa hè một kiếp ve Ở, đi, phù thế lại cơn mê Lời buồn sao cứ còn quanh quẩn Quê thật hình như đã cận kề Việc nước chửa xong lo chuyện lớn ! Nỗi riêng mừng đã vẹn lời thề Tám mươi ba tuổi thôi rằng đủ Tìm lại gì đây lúc trở về !
Huệ Thu
Tiễn Bạn tặng Lan Hinh
Thêm một người thân biệt cố hương Bình yên xin chúc bạn lên đường Phỉ duyên hàn mặc thành tri kỷ Nên buổi ly hoài phải vấn vương Xa cách cho hay đời bể khổ Hợp tan mới biết lẽ vô thường Từ đây non nước trời đôi ngã Việt điểu sào nam khách viễn phương
Cam Lĩnh
Quê Một Phương
Duyệt Ứng khơi tình lan ngát hương Dòng thơ từ ấy lịm hồn “Đường” Trúc xao đầu ngõ rừng trăng lững Đá ngủ quanh đèo mảnh nắng vương Rượu đổ ngập tràn cơn mộng ảo Mưa giăng mờ mịt nẻo vô thường Người đi kẻ đến đời trăm ngả Nỗi nhớ trôi về quê một phương
Phong Vũ
Tiễn Bạn Việt Trang họa
Thiết tha đưa tiễn bạn ly hương Ngăn cách từ đây vạn dặm đường Mưa gió ngậm ngùi bao lệ nhỏ Hương lan ngào ngạt mảnh hồn vương Thơ xưa ngâm mãi tình hoang dại Dốc cũ ngang qua cảnh lạ thường Nâng chén quan hoài cùng cố lý Đường mây giục giã mộng tha phương
Việt Trang
HT họa Gửi Người Tri Kỷ
Hôm nay thêm một kẻ ly hương Xin chúc cho nhau những bước đường Món nợ tao nhân chưa thể xóa Chút tình tri kỷ vẫn còn vương Vừa quen đã thấy thương vô nghĩa Chưa gặp mà sao nhớ dị thường ! Mới biết duyên văn là rất nặng Hỡi người tri kỷ ở muôn phương .
Huệ Thu
2010-07-26 05:33:41
|